Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2710:

Trong một thung lũng hẻo lánh xuất hiện thêm một gian động phủ mới đục.

Động phủ này ở giữa sườn núi, rất đơn sơ, hình như hòa làm một với vẻ hoang vắng cùng cô quạnh xung quanh, thoạt nhìn không có gì đáng chú ý.

Trên một vách núi đá giữa sườn núi, Lăng Đạo vuốt chòm râu đứng ngạo nghễ. Hắn liếc mắt nhìn về phía xa rồi xoay người bước vào động phủ. Trong chớp mắt khi bóng người biến mất, cửa động "Ầm" một tiếng phong kín.

Cái gọi là động phủ chỉ là một sơn động rộng chừng ba tới năm trượng, đầy cấm chế mà thôi.

Trong động phủ, Lăng Đạo ung dung đứng vững, vén vạt áo rồi chậm rãi ngồi xuống. Khi hắn một mình đối mặt với động phòng tối tăm, vẻ bình tĩnh ung dung đã không thấy nữa, thay vào đó chỉ còn sự mệt mỏi và vẻ cô đơn không muốn người khác nhìn thấy.

Từ lúc chào đời tới nay, cuối cùng tâm trí, cố chấp không hối hận, lúc này mới dựa vào bảy phần nhiệt huyết, ba phần may mắn, nơm nớp lo sợ đi tới ngày hôm nay. Trong đó hắn cũng từng trải qua cửu tử nhất sinh, tình thiên hận biển, cũng từng quát tháo Bát Hoang, kiêu ngạo phong vân. Giờ bỗng nhiên quay đầu lại, tất cả trở thành hư không. Ngoại trừ một tấc vuông trước mắt chỉ còn lại sự cô đơn, không ngờ là hai bàn tay trắng.

Vẻ mặt Lăng Đạo cay đắng, giơ một ngón tay lên.

Mấy ánh sáng tinh hỏa hiện lên, bên trong vẫn yên tĩnh như cũ. Chỉ có trên vách đá đối diện hiện ra thêm một hàng chữ: Một chiếc lá xanh di động.

Hắn nhớ có người từng nói qua, mỗi người đều là một chiếc lá. Có lá vượt sông trong bóng trăng tàn, có lá theo gió thu vàng phát ra tiếng sáo, có lá xanh ngậm nước xuân, có lá theo gió đuổi bụi trần. Còn hắn thì một chiếc lá lục bình! Thử hỏi, ở trong thiên địa mênh mông bao la này, ai mà không thấy mình nhỏ bé...

Lăng Đạo nhìn chăm chú vào hàng chữ mới viết ra, trong thần sắc lộ ra vẻ đau thương. Sau một hồi lâu, hắn mới thở dài và cười đầy bi thương.

Rời xa Hồng Hoang, nghĩ lại cách rời xa này mà kinh.

Lại một lần nữa lên đường, lại xem ngày tháng sẽ ra sao? Lần này Lăng mỗ sẽ bế quan sinh tử, không đạt mục đích không bỏ qua. Lâm Nhất, chờ ta...

...

Dưới một chỗ chân núi, Thiên Khí cùng Thiên Ninh nghỉ chân nhìn về nơi xa.

Ngoài mấy trăm dặm, chính là trên ngọn núi cao vạn trượng kia đã có tên, Cửu Thiên Phong. Sau khi mọi người thương lượng đã đặt cái tên này, không chỉ tượng trưng cho ngọn núi cao nhất trong kết giới, còn là ngụ ý lập bia ghi lại hành trình Cửu Thiên đầy hứa hẹn. Đương nhiên, tấn Nhất Nguyên Bia trên đỉnh núi này càng tăng thêm khí thế hùng hồn cho Cửu Thiên Phong.

Thiên Ninh nhìn về phía xa, vuốt râu nói:

- Ngươi xin chỉ giáo trở về liền muốn bế quan, chắc hẳn có thu hoạch không cạn, không biết ngươi lại tính toán trước được bao nhiêu...

Hắn còn chưa nói dứt lời đã có một khối ngọc giản được đưa tới, có giọng nói vang lên:

- Ta đã xem cảnh giới cửu chuyển do Lâm Nhất, những lời trong đó đều lưu lại ở đây. Sư huynh không ngại thì nên lĩnh ngộ nhiều hơn, không chừng sẽ được chút thành tựu. Về phần ta có thể đột phá hay không thì chỉ có ba phần nắm chắc thôi...

Thiên Ninh có chút bất ngờ, vội vàng đưa tay nhận lấy ngọc giản, chấn động nói:

- Ba phần nắm chắc cũng đủ để thử một lần rồi. Lâm Nhất truyền lại không dễ có được, ngươi lại truyền cho ngu huynh, điều này...

Hắn không kịp nói thêm đã vội vàng tập trung tinh thần kiểm tra.

Trên Nhất Nguyên Bia có khắc chín câu Chân Ngôn, muốn tìm hiểu thông suốt lại không thể làm được trong nhất thời.

Vì vậy, khi Thiên Khí cùng Lăng Đạo đi tìm Lâm Nhất, chắc hai người có lĩnh ngộ. Cảnh giới chỉ có phá hay không phá, mới có thể hiện rõ công điểm hóa. Mọi người tự biết mình không tốt, chỉ có thể hy vọng ước ao. Bây giờ Thiên Khí công bố bế quan khiến cho Thiên Ninh cũng có chút ao ước đố kỵ, ai ngờ đối phương không che giấu, mà nói cho biết hết.

Thiên Khí vung áo choàng, mày kiếm cùng gương mặt cường tráng lộ ra vẻ xúc động, nói:

- Khí độ và lòng dạ của ta với ngươi còn không bằng một nửa phần của Lâm Nhất. Chỉ coi thiên đạo là của riêng lại bị mông muội hoa mắt ù tai...

Có câu nói tất cả đều có pháp, tu hành ở tại bản thân. Đạo không truyền không thuộc về mình, pháp không truyền qua sáu tai, còn là một loại quy định được tiên gia ngầm thừa nhận. Cho dù là đồng môn sư huynh đệ, trong lúc tu luyện cũng không thể bù đắp cho nhau. Lâm Nhất lại thản nhiên chia sẻ bí truyền có thể khiến cho vô số người sống chết tranh đoạt, trí tuệ như thế, khí độ như thế thực sự khác hẳn người bình thường. Cũng khó trách Thiên Khí có cảm giác cảm kích, cảnh giới của chính nhân chính là vô tư quên cả trời đất. Nếu như ai nấy đều khư khư ôm lấy phần cuarm ình, cuối cùng đạo pháp chỉ có thể xuống dốc, không có tiên đồ đi tiếp nữa.

Thiên Ninh hình như có xúc động, lẩm bẩm:

- Nói không sai, trong thiên đạo không có người quen, thường với người lương thiện...

Hắn không rảnh nhiều lời, giơ ngọc giản lên và nghi ngờ nói:

- Chín loại cảnh giới trong này chính là phương pháp vượt qua tai kiếps ao? Thật hay giả vậy? Có chỉ dẫn cụ thể hoặc là pháp môn liên quan hay không…?

Thiên Khí lắc đầu, trầm ngâm nói:

- Lâm Nhất lấy Đạo gia làm gốc, đồng thời tu luyện yêu, ma, cảnh giới lại rất cao. Hắn truyền thụ là sở ngộ cả đời, tuyệt không có giả dối. Trong đó có vô số huyền diệu...

Thiên Ninh vẫn không hiểu, hỏi:

- Kiếp từ đâu tới, pháp từ đâu tới?

Sau khi tu tới Động Thiên viên mãn, nếu như không có dấu hiệu của kiếp chín tai ách, như vậy tu vi cảnh giới lại vĩnh viễn ngừng lại, nửa bước không tiến. Một khi Thiên Kiếp hạ xuống, cũng không thể nào biết được làm sao để vượt ách lập đạo. Bất luận là cái trước hay cái sau, ở trong ngọc giản đều chưa từng đề cập tới, bảo Thiên Ninh làm sao khôngcảm thấy hoang mang.

Thiên Khí kiên trì phân trần:

- Truyền thụ của Lâm Nhất rất đơn giản rõ ràng tóm tắt, lại có ngụ ý cao thâm. Hắn là ám chỉ, độ ách đạo ở người không phải ở pháp...

Thiên Ninh thoáng thất thần, lẩm bẩm:

- Cảnh giới của ngu huynh có thiếu sót, thật xấu hổ! Ta luôn cho là lấy đạo làm thường, lấy pháp làm gốc...

Trong hai mắt hắn có tinh quang lóe lên, bỗng nhiên nói:

- Đúng rồi! Đạo trong lòng, không ở chuyện; pháp do mình, không phải do người. Một bắt đầu mới, vạn pháp quy về làm một...

Hắn tiện tay nứm ngọc giản về phía xa và xoay người rời đi:

- Ngu huynh đi cũng!

Thiên Khí mỉm cười, hất mái tóc ngẩng cao đầu ngước mắt nhìn lên. Trong chốc lát, hắn giơ tay lên, đánh ra một đường kiếm quang. Lúc đó hắn mở động phủ, bế quan...

...

Một đường ánh sáng xẹt qua giữa không trung, ngọc giản nổ tung ở trên đỉnh Cửu Thiên Phong.

Ngay lập tức, từng mảnh ký tự chớp động từ trên cao hạ xuống, trong đó cửu chuyển cảnh giới hiện ra từng cái một. Không bao lâu, ảo giác của pháp lực đều biến mất, chỉ còn lại có đám người trên đỉnh ngọn núi vẫn còn thất thần ngước mắt nhìn lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free