Vô Tiên - Chương 2707:
...
Cùng lúc đó, Nhạc Phàm cùng Đài An, Đại Nguyên Tử vẫn còn đang ngồi im nghỉ ngơi.
Ba người này đều liên tục gặp phải tình trạng không tốt, nhân cơ hội điều dưỡng một lúc mới là hợp lý.
Về phần tranh đoạt địa bàn cũng nên một vừa hai phải. Chỉ cần Phục Linh không tới gây sự, nhịn nàng nhất thời là được. Tuy nhiên, hành vi khai hoang của nàng ngược lại không tệ. Trong lúc rảnh rỗi, bọn họ không ngại đi vào thỉnh giáo một chút. Nếu có thể tạo ra nước trong núi xanh, chung quy sống tốt hơn cảnh hoang vắng trước mắt.
- Khách...
Một tiếng chấn động thình lình vang lên, mây ánh sáng biến đổi, gió mát thổi lồng lộng. Mà bầu trời đã từng mông lung cũng theo đó biến thành nắng cao trời xa. Ngay sau đó, mặt trời và mặt trăng cùng chiếu sáng trên mặt đất mười vạn dặm mênh mông.
Nhạc Phàm, Đài An, Đại Nguyên Tử ngẩng đầu ngước mắt nhìn lên, kinh ngạc một lát rồi vội vàng bay lên trời cao...
Trước cửa một gian động phủ, một bà lão tóc trắng xoá ngồi bình thản một mình. Ở trước người của bà ta cùng với hai bên cửa động phủ là chậu đá có khắc hình tinh tế, cối đá, liếp đá, trong tinh thạch chứa đất đen, có linh dược xanh mướt tản ra mùi thơm mê người. Nếu chờ theo thời gian, cả ngọn núi cùng với vị trí sông núi sơn cốc đều được bao phủ bởi sức sống bừng bừng. Lại lấy pháp lực tập trung thành suối, nước suối tôn lên, sao không phải là một Tiên cảnh được?
Phục Linh chậm rãi mở hai mắt ra và đột nhiên hừ một tiếng. Vẻ mặt bà ta trước sau như luôn thâm trầm lại lộ ra một nụ cười hiếm hoi.
Cả đời lão thân đã trải qua những chuyện gì? Sống sống chết chết, thăng trầm, vinh quang sỉ nhục và áp bức, gian nan gian khổ đủ loại, tất cả đều không phải là trường hợp cá biệt, lên lên xuống xuống vô cùng vô tận. Chỉ cần lão thân còn sống một ngày lại muốn đi sáng tạo, hưởng thụ đặc sắc trong một ngày đó. Đây mới là chân lý của tiên đạo, ý nghĩa của sống sót! Nếu như lão thân thành kẻ tù tội, người trong thiên hạ đều là kẻ tù tội. Chẳng qua là kích thước của rào cản khác nhau mà thôi, chẳng ai may mắn hơn ai. Nhưng cố tình trời cao đất xa. Lâm Nhất kia chắc chắn sẽ rất thất vọng, hừ...
Phục Linh ngửi mùi hoa thấy trong người vui vẻ liền thong thả ngước mắt nhìn lên phía chân trời. Nhưng ngay lập tức, hai mắt nàng lập tức sáng lên, chợt xông về phía giữa không trung và lớn tiếng gọi:
- Quỷ Nhật, Quỷ Dạ, nhanh chóng kiểm tra cột mốc biên giới, không cho Nhạc Phàm có chỗ trống chui vào! Không...
Tiếng gào mới vang lên, dưới ngọn núi lại có hai bóng người nhảy ra. Dưới bầu trời trống trải, Địa giới khắp nơi cũng không thấy có biến hóa, chỉ thấy Phục Linh ở giữa không trung tự nhiên không nói một tiếng đã lao thẳng về phía xa...
...
Trong giây lát, mười bóng người từ xa lao đến gần. Theo thứ tự là Phục Linh, Nhạc Phàm, Đài An, Quỷ Nhật, Quỷ Dạ, cùng với Đại Nguyên Tử, Bạch Nguyên Tử và năm vị ma tu. Thiên giới mới có biến hóa, mỗi người đều nóng lòng không chờ được chạy vội tới. Khi mọi người thấy rõ tình cảnh trên đỉnh núi thì không khỏi cảm thấy bất ngờ.
Trên đỉnh núi cao vạn trượng chồng chất một đống vò rượu. Mùi rượu thơm lan tỏa khắp nơi, năm vị cao nhân ma tu đều mang theo đầy mùi rượu ngẩng đầu chờ đợi. Càng kinh ngạc hơn là Lâm Nhất cũng có mặt trong đó, vẻ mặt bọn họ ở chung hòa hợp, nghiễm nhiên là cảnh tượng khăng khít.
Hai chân Phục Linh rơi xuống đất, mới chịu giơ tay lên đánh tiếng, lại hất tay áo, vẻ mặt nghi ngờ. Sau khi Quỷ Nhật, Quỷ Dạ, Nhạc Phàm, Đài An nhấc tay chào, đồng thời hết nhìn đông tới nhìn tây với vẻ mặt không hiểu. Đại Nguyên Tử và năm vị ma tu Động Thiên trung kỳ vẫn tính là quy định, thoáng kinh ngạc lại từng người bái kiến các vị trưởng lão, đại vu, sau đó trịnh trọng hành lễ với Lâm Nhất.
Lăng Đạo chỉ gật đầu ra hiệu với Nhạc Phàm, Đài An, không rảnh để ý tới những người khác.
Thiên Ninh lại dẫn theo Thiên Khí, Tu Tế, Thân Đạt đáp lễ từng người, vẻ mặt mỗi người đều xấu hổ. Bạn hữu cùng chung hoạn nạn, trong lúc nguy cấp lại ruồng bỏ, sau khi gặp lại, ít nhiều gì cũng khiến người ta không được tự nhiên. Nhất là có thêm một người, còn là một nhân vật mấu chốt nhất, làm cho hai bên khó có thể bỏ qua, lại không thể nào đối mặt.
Nếu Lâm Nhất đã mở ra cấm chế, chính là có lòng cho mọi người gặp nhau. Nhưng hắn trước sau đứng ở bên cạnh cười không nói, giống như đang có chút suy nghĩ.
Trong hành trình Cửu Thiên lần này có mười lăm vị ma tu cao thủ, lại thêm lão Long, Hổ Đầu, cùng với mười hai Thiên Sát Vệ của Nô Nhi, có thể nói là thực lực cường đại! Nếu như tu vi của mỗi người cao thêm một tầng, cho dù Cửu Thiên nguy hiểm đáng sợ, ít nhất tới nơi cũng có thêm vài phần khả năng tự bảo vệ!
Lâm Nhất chợt thấy cục diện yên ắng, lúc này mới đúng lúc lên tiếng nói:
- Kết giới của Lâm mỗ chỉ là nơi cư trú khi nguy hiểm và tai họa. Chờ sau khi đến Cửu Thiên, các vị tới lui tự nhiên. Nơi này không có Tôn Giả, đều là đạo hữu...
Trong lòng mọi người đang lo lắng không yên, nghe vậy cũng yên tâm hơn.
Bọn họ vốn tưởng rằng Lâm Nhất muốn thừa dịp lập uy, hoặc là mượn cớ làm khó dễ, để tiến hành quản lý khống chế chặt, không ngờ hắn lại nói chuyện rất hiền hoà, hiểu ý người, càng không thiếu sự kính trọng giữa các đồng đạo. Ngươi kính ta một thước, ta không ngại trả lại ngươi một trượng.
Thiên Ninh nâng hai tay lên, nghiêm mặt nói:
- Lâm lão đệ có ý chí của trời đất, ta không sánh được! Ta sẽ tôn người làm đầu, không dám có ý vi phạm!
Trong ma tu, lấy Thiên Ninh là người có đức cao vọng trọng nhất. Có lời của hắn cũng có nghĩa là tôn ti đã định.
Lăng Đạo trốn ở cách đám người không xa cũng lên tiếng phụ họa:
- Lâm huynh đệ! Tất cả hành trình Cửu Thiên đều gửi gắm và một mình ngươi...
Hắn thấy xưng hô huynh đệ vẫn thuận miệng hơn, cũng cảm thấy chân thành hơn rất nhiều.
Nhạc Phàm cùng Đài An cũng không theo nhiều lời, cả hai đều cúi người nâng tay lên, không nói nhiều, chỉ cầu cho qua lại không truy xét nữa. Đại Nguyên Tử và năm vị ma tu vẫn mở miệng gọi Lâm tôn đầy cung kính.
Phục Linh hết nhìn đông tới nhìn tây, không thấy Quỷ Nhật, Quỷ Dạ thể hiện tâm ý liền ngăn cản hai người, quay đầu tức giận nói:
- Lâm Nhất! Vị ngươi làm chủ như vậy là không được, vì sao phải lừa gạt lão thân? Rõ ràng có mười vạn dặm lại để cho lão thân tranh đấu trong một tấc vuông...
Ngươi tranh tới đấu đi thì liên quan gì đến ta?
Lâm Nhất hơi kinh ngạc lại tùy ý cười nói:
- Có câu, kim còn mũi dài mũi ngắn, cho dù thắng lại thật sự thắng lơn sao? Nếu như có ý định, kết giới do ngươi xử lý!
Phục Linh đã bớt giận đang định nói thì bị Thiên Khí mở miệng ngắt lời:
- Lâm huynh đệ! Về phương pháp có liên quan đến vượt tai ách, vẫn mong được chỉ giáo nhiều hơn...