Vô Tiên - Chương 2708:
Trên đỉnh núi vạn trượng có dựng một tấm bia đá.
Tấm bia đá cao chín thước, chiều rộng ba thước ba, dày chín tấc. Hình dạng của nó đơn giản, hai mặt đều có khắc chữ. Một mặt là "Một bắt đầu mới, vạn pháp quy về làm một", một mặt khác có khắc chín câu Chân Ngôn "Trở lại ban sơ, thuận theo thế tục, thông suốt nối liền, lẫn lộn cùng vật, vẻ mặt vênh váo, linh hội thần ngộ, dung hợp tự nhiên, quên đi sống chết, cửu chuyển huyền diệu".
Tấm bia đá cùng văn bia không có bất kỳ cấm chế nào, tùy ý quan sát, người người có thể chạm vào.
Khi Thiên Khí nhắc tới phương pháp vượt qua tai kiếp, Lăng Đạo cùng với tất cả mọi người ở đây đều lộ ra vẻ mặt chờ mong. Phương pháp vượt qua tai kiếp cũng không phải tầm thường. Không chỉ liên quan đến cảnh giới Động Thiên tiến thêm một bước, còn liên quan tới việc thuận lợi tìm hiểu rõ cảnh giới La Thiên.
Đối với điều này, Lâm Nhất không hề trốn tránh, tiện tay lấy đá dưới ngọn núi tạo ra tấm bia đá này, cũng nương theo chín câu Chân Ngôn đã theo hắn hơn nghìn năm khắc vào trên đó. Hắn nhắc nhở đây là tinh túy trong việc tu tiên, ma, yêu, còn là mấu chốt của phương pháp vượt qua tai kiếp. Nhưng có lĩnh ngộ vạn pháp đều thông. Hắn có thể đi đến ngày nay không thể thiếu được công lao của chín câu Chân Ngôn này!
Mọi người phấn chấn khác thường, vội vàng khom người bái tạ. Ơn truyền đạo giảng pháp cao như trời đất.
Lâm Nhất lại một mình bay xuống ngọn núi, để lại một đám người vây bắt tấm bia đá quan sát lĩnh ngộ. Hắn muốn đi xem thiên địa do mình tự tay sáng lập ra. Có thể còn muốn một mình trong Động Thiên phúc địa, để tương lai sẽ một uống rượu giết thời gian.
Đây là một mảnh hoang mạc, cát vàng vạn dặm. Ở dưới ánh mặt trời nóng hừng hực thiêu đốt, từng hơi nóng khiếp người bốc lên...
Lướt qua hoang mạc sa mạc là những dãy núi ngang dọc. Hắn chậm rãi đi về phía trước, mặt trời nóng bỏng dần xa. Cuối hoang mặc là nơi có sương lạnh bao phủ mịt mờ. Mà mặt trăng treo trên cao càng thêm lạnh lữo, Tinh Tinh Phi Hỏa cùng Thiên Sát Lôi Hỏa xoay quanh, nhưng tuy hai mà một...
Trên sườn núi có cây cỏ xanh tươi bắt mắt, mùi thơm lạ lùng xông vào mũi. Đó là động phủ của Phục Linh được xây dựng, tùy ý có thể thấy được. Nhất là trong phạm vi mấy ngàn dặm, linh khí nảy mầm sức sống bừng bừng, xuyên qua khe rãnh, cảnh vật có vài phần Tiên cảnh sơ khai...
Trong một sơn cốc, Lâm Nhất bay xuống.
Vị trí trống trải, xung quanh là dãy núi. Phóng tầm mắt nhìn lại, trong sự trống trải hoang vắng lại tràn ngập linh khí.
Lâm Nhất thu hồi ánh mắt, nhẹ nhàng bước chân và cúi đầu quan sát một lát rồi thò tay chộp vào không trung. Mảnh vụn linh thạch nhỏ giống như bột phấn, hạt giống rơi xuống hoàn hảo không bị hao tổn gì, giống như vẫn còn tĩnh lặng, đang ngủ say. Hắn thoáng quan sát rồi lập tức trả về chỗ cũ, tiếp theo dưới chân nhấc lên, e sợ sẽ đạp phải. Trong chốc lát, hắn ngẩng đầu ngước mắt nhìn lên với vẻ mặt xúc động. Có mặt trời, thiên địa nơi này cuối cùng đã thật sự được thức tỉnh!
Đúng vào lúc này, hai bóng dáng người trung niên một trước một sau xuất hiện ở trong sơn cốc.
Lâm Nhất không để ý tới bọn họ mà ngồi khoanh chân ở trên sườn núi cách đó ngoài trăm dặm, lúc này mới cười đưa tay mời hai người mới tới nói:
- Hai vị đạo huynh có gì chỉ giáo?
Người tới không phải ai khác chính là Lăng Đạo cùng Thiên Khí, bọn họ trước sau vẫn giữ khoảng cách mấy trượng, hai bên dường như có điều cố kỵ.
Nhìn thấy cử chỉ của Lâm Nhất tùy ý, hai người lại lần lượt ngồi xuống gần sườn núi, lúc này mới chịu nhìn nhau với vẻ mặt xấu hổ. Sau một lát, Lăng Đạo khoát tay áo tỏ vẻ khiêm nhường. Thiên Khí khôi phục lại vẻ bình tĩnh trước đó, khẽ hừ một tiếng rồi hất tay áo, cười có vẻ gượng gạo, nhấc tay nói:
- Lâm huynh đệ! Ta ở bên cạnh tấm bia đá tìm hiểu mấy canh giờ, hình như có chút hiểu, lại dường như không hiểu rõ lắm. May mà ngươi vẫn chưa rời đi, vì vậy ta đến đây thỉnh giáo...
Lăng Đạo lại ở cách đó không xa quan sát tình hình xung quanh, gật đầu phụ họa:
- Hắn không hiểu, trong lòng ta cũng có nghi ngờ. Mong rằng Lâm huynh đệ cứ chỉ giáo, tại hạ chăm chú lắng nghe!
Ánh mắt hắn nhìn bóng người quen thuộc ở cách đó mấy trượng, trong lòng không khỏi âm thầm lắc đầu xúc động.
Trước đó không lâu, lăng mỗ thân là người đứng đầu Ma Thành uy danh chấn động Bát Hoang. Cho dù tùy ý ra tay, người kia cũng không thể chống đỡ, chỉ có thể chạy trối chết. Mà tiểu bối ban đầu, giờ tự nhiên đã trở thành nhân vật sánh ngang với mình. Không chỉ vậy, cảnh giới tu vi cùng với lòng dạ khí độ của hắn còn cao hơn mình một bậc. Bây giờ mình phải đến đây thành tâm thỉnh giáo, có thể nói là tâm phục khẩu phục. Thật là thời gian trôi qua, mọi thứ đều thay đổi, tạo hóa trêu người.
Lâm Nhất khoát tay áo, ra hiệu Thiên Khí không cần khách sáo:
- Thỉnh giáo thì không dám nhận, thảo luận nghiên cứu so tài ngược lại cũng không sao.
Thiên Khí thấy Lâm Nhất không hề thận trọng, nói chuyện tùy ý giống như đùa thì không khỏi khẽ gật đầu, thần sắc gượng gạo cũng theo đó giảm xuống, trầm ngâm nói:
- Ta nhớ vào giây phút ngươi thi triển Thiên Ma Cửu Ấn, đã từng lấy ra bốn câu Chân Ngôn: Trong núi có chân thú, muốn đạo thì phải quên đạo; kiếp phù du đủ hết nhàn nhã, Hạc Minh lên Cửu Thiên. Lúc đó ta ngây thơ không hiểu, chỉ cảm thấy rất có ý cảnh. Hôm nay có may mắn nhìn thấy cả chín câu Chân Ngôn trên Nhất Nguyên Bia mới bừng tỉnh phát giác hai điều hình như có liên quan nhưng nhất thời khó có thể hiểu ra. Lâm huynh đệ...
Hắn vung tay áo, trên mặt lộ ra vẻ khiêm tốn cùng chân thành hiếm có, lại nói:
- Phương pháp vượt qua tai kiếp đặc biệt không tầm thường, cho dù năm đó Huyền Tiêu hoàng tôn cũng không lĩnh ngộ được. Có thể thấy được ngoài khổ luyện, cơ duyên cũng rất quan trọng...
Lâm Nhất lập ra tấm bia đá, được mọi người tôn trọng gọi là Nhất Nguyên Bia. Lúc hắn thi triển Thiên Ma Cửu Ấn có nói bốn câu làm cho Thiên Khí bị tổn thương nặng nề vẫn canh cánh trong lòng. Khi Thiên Khí nhìn thấy bia văn trên Nhất Nguyên Bia bỗng nhiên có chút lĩnh ngộ nhưng không hiểu rõ lắm, nóng lòng nhờ người giải thích rõ nghi ngờ trong lòng. Tu vi và cảnh giới của Lăng Đạo vượt qua mọi người một bậc, cũng phát hiện ra điểm kỳ lạ. Kết quả là hai người lại cùng tìm tới đây.
Lăng Đạo đúng lúc nói:
- Do Động Thiên tam cảnh đến cảnh giới La Thiên Tam không thiếu được kiếp chín ách. Ngoài Tam Hoàng, Lâm huynh đệ chính là người đứng đầu nghênh đón kiếp chín ách. Năm đó ở Cửu Long Đường, ta đã tận mắt nhìn thấy nhưng tiếc rằng cho đến ngày nay, trước sau không tìm được bí quyết quan trọng, ha ha...
Hắn xấu hổ cười, chắp tay nói: