Vô Tiên - Chương 2706:
Không bao lâu, trên đỉnh núi đã có thêm mười mấy vò rượu rỗng.
Lăng Đạo lại mở ra một vò rượu, bay lên giữa không trung và rót nghiêng xuống gần nửa vò, miệng lẩm bẩm giống như nói mớ:
- Cùng uống...
Theo hai tay hắn lật nghiêng, nửa vò rượu còn lại liền trút xuống. Hắn mở miệng lớn uống, rượu lạnh bắn ra bốn phía.
Thiên Khí lại ôm cái vò ngẩng đầu rót xuống, uống ừng ực vài hớp rồi hất mái tóc dài, miệng thở ra hơi rượu. Tiếp theo, hắn thất thần nhìn về phía xa, trong mắt có ánh sáng chớp hiện. Tuy nhiên chỉ trong chốc lát, hắn lại nâng vò rượu lên.
Thiên Ninh cùng Tu Tế, Thân Đạt có vẻ nhã nhặn hơn rất nhiều, bọn họ ngươi mời ta, ta mời ngươi, lại cùng nâng vò rượu lên uống, nói "Rượu ngon", tiếp theo lại một vòng rượu, cứ vậy qua ba bốn lượt...
Lâm Nhất lặng lẽ tiếp khách, cong khóe miệng cười gượng.
Rượu không cần tiền, chẳng phải uống càng thêm vui vẻ sao?
Năm vị cao nhân ma tu vẫn ôm bình rượu chè chén không ngừng, mỗi người có cảm giác ngà ngà say, vẻ mặt mơ màng, say vậy thì lời nói cử chỉ thoải mái hơn, giống như đã bỏ xuống gánh nặng vạn năm, vứt bỏ chấp nhất trong cả cuộc đời, chỉ dùng rượu cọ rửa những lắng đọng của năm tháng, an ủi những tổn thương của thời gian.
Uống rượu thoả thích! Đây là cách rượu khác, cũng là điểm mạnh của rượu!
Lăng Đạo lấy rượu rửa mặt, lắc đầu, dường như vẻ u sầu cũng tản đi, người tỉnh táoh hơn một chút. Hắn nhìn về phía Lâm Nhất xúc động nói:
- Ngươi một thân ba tu, thân thể Thần Long gánh vác Thiên hoang, truyền thừa của hai nhà Ma hoang, nếu như ở lại Hồng Hoang tất sẽ thành đế hoàng chí tôn, cần gì phải vội vàng đi tới Cửu Thiên? Giống như lời ngươi nói, tiền đồ nguy hiểm đáng sợ khó lường...
Lâm Nhất không suy nghĩ nhiều đã mở miệng đáp:
- Người ở trên đường, không dừng lại được...
Lăng Đạo hơi ngẩn người ra, dường như có chút suy nghĩ.
Tiên đạo gian nan, không tiến lên thì tất phải lùi lại. Nếu bước lên con đường này, có ai dừng được nữa?
Đám bốn người Thiên Khí, Thiên Ninh nghe tiếng nhìn qua, mặc dù vẻ mặt mỗi người khác nhau nhưng trong ánh mắt từng người lại có phần đồng cảm.
Lâm Nhất thản nhiên nói:
- Ta cũng muốn tìm say trong mộng, nhưng dù sao cũng có lúc phải tỉnh lại, nâng cốc đón gió, ngược lại cũng có vài phần sảng khoái!
Lăng Đạo khẽ gật đầu, đáp một tiếng:
- Không trách được sư tôn có duyên cùng ngươi, cảnh giới lòng dạ rõ ràng không tầm thường! Từ nay về sau, chúng ta cũng coi như có tình đồng môn. Lâm huynh đệ, vò rượu này mời ngươi...
Hắn giơ tay cầm một vò rượu lên ra hiệu mời, tiếp theo lại uống hơn nửa.
Lâm Nhất cùng Ma hoàng có duyên phận, không chỉ hợp tình lý, lại nói chính xác ra thì không người nào không tin. Ít nhất hắn trước sau khó tránh khỏi đại khai sát giới, cũng muốn dẫn theo người đã từng là oan gia thù địch đi Cửu Thiên. Cái gọi là chiếu cố cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi. Vì vậy, bất luận là Lăng Đạo hay Thiên Ninh, Thiên Khí, sau khi trải qua sự hành hạ, tất cả vứt bỏ sự thù địch cuối cùng, trong lúc vô tình cũng có thêm vài phần kỳ vọng và chờ mong.
Việc đã đến nước này, không ai không muốn thuận lợi đến Cửu Thiên!
- Đúng vậy! Ngươi là ma tu tinh thuần có nguồn gốc sâu sa với ta, lão hủ gọi ngươi một tiếng huynh đệ, cũng là lời nói thật lòng...
Thiên Ninh phụ họa theo một câu và cũng giơ vò rượu lên, lại rót xuống mặt đất rồi lập tức đứng dậy cúi đầu về phía xa, nói:
- Khi Hoàng tôn luân hồi còn không quên che chở cho hậu nhân. Vò rượu này làm lễ tế Hoàng tôn trên trời có linh thiêng!
Thiên Khí cùng Tu Tế, Thân Đạt đều đứng dậy, lại có mùi rượu tung bay, tản ra khắp nơi.
Lăng Đạo không dám chậm trễ, lập tức quỳ xuống lạy vài cái.
Lâm Nhất cũng chỉ đành đứng dậy, làm bộ khom người một chút.
Sau đó, mọi người mang theo cảm xúc như sống lại ở kiếp sau, tất cả đều nâng vò rượu mời Lâm Nhất. Trong khoảng thời gian ngắn, hình như hiềm khích giữa hai bên đều đã biến mất, mọi người lại hoà thuận vui vẻ.
Lâm Nhất mỉm cười, bình tĩnh nói:
- Tục ngữ có câu, có thân hay không cũng là người cùng quê hương. Chúng ta đi tới Cửu Thiên lại là người cùng quê. Nếu có bất trắc thì nên cùng nhau hỗ trợ, cùng nhau cứu nguy!
Mọi người đều nói phải, ngay cả Thiên Khí cũng gật đầu đáp ứng.
Tuy dáng vẻ Lâm Nhất ung dung, trong đầu lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Muốn hòa hợp cùng Lăng Đạo và đám người Thiên Ninh, Thiên Khí cũng không dễ dàng. Sau này hai bên có thể đồng lòng chung sức hay không, càng không biết. Bên cạnh Lâm mỗ chỉ có lão Long, Hổ Đầu, quá mức thế đơn lực yếu. Vì để tránh cho lặp lại kết quả thê thảm mới vào Tiên Vực năm đó, mấy vị cao nhân ma tu trước mắt lại thành một cánh tay đắc lực của Lâm mỗ. Lâm mỗ cũng chỉ trông mong có vậy, không cầu xa hơn...
Lâm Nhất xoay người đi vài bước, hai tay áo vung vẩy hai bên.
Bỗng nhiên sắc trời bùng lên, bên trong phạm vi mười vạn dặm có khí cơ bỗng nhiên bị kìm nén. Nhưng ngay lập tức, khắp nơi đều bao phủ ở trong ánh sáng năm màu, tiếp theo lại bảy màu chớp hiện, giống như cầu vồng lướt ngang qua không trung với sức sống vô hạn. Trong chốc lát, giống như gió ngừng mưa tạnh, đất trời lại trở nên tĩnh lặng.
Chỉ là hai chùm ánh sáng đã từng một trái một phải tự nhiên biến thành một bên nhô lên cao, một bên rơi xuống thấp càng lộ ra âm dương phân chia trật tự chủ yếu và thứ yếu rõ ràng. Đám lửa này treo cao trên bầu trời với ánh sáng vạn trượng, chính là một mặt trời chói chang, lấy khí Chính Dương sáng rực chiếu khắp tám phương. Ánh sáng của bên rơi xuống góc lại ăn ý, biến thành mặt trăng lạnh lẽo vạn dặm.
Trong lúc hắn vung tay áo lên, càn khôn biến hóa, mặt trời và mặt trăng di chuyển, đây mới là đại thần thông đứng đầu Thiên giới!
Trong khi mọi người đang nhìn tới hoa mắt, chỉ thấy Lâm Nhất bước đi thong thả tới trên mép vách núi đá cao vạn trượng. Hắn từ trên cao nhìn xuống, lại tiện tay chỉ một cái. Chỉ trong chớp mắt, phía xa có mây mù cuồn cuộn. Theo đó phần giam cầm bị tan vỡ, một bên góc được rộng mở trong ngời.