Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2705:

- Theo 'Cửu Thiên Giám' có viết, không phải người có tu vi mạnh mẽ thì không nên xuyên qua cấm chế Thiên giới. Mà theo ý ta, chỉ cần khống chế lực ngũ hành trong Hỗn Độn, lại có thể qua lại không có việc gì...

Hắn có cử chỉ thẳng thắn thành khẩn lại hiền hoà như vậy, hoàn toàn không có vẻ gì là cao ngạo, nhưng trong giọng nói ngầm có ý lộ ra huyền cơ của Thiên giới, không thể không khiến cho người ta tập trung tinh thần.

Bốn người Thiên Ninh ngơ ngác nhìn nhau rồi thoáng do dự, chậm rãi vây quanh, mỗi người ngồi xuống nghỉ ngơi. Ngay cả Lăng Đạo cũng tới gần, trong thần sắc lộ vẻ quan tâm.

Lâm Nhất nói:

- Mà khống chế lực ngũ hành của Hỗn Độn đâu có dễ dàng. Chỉ có thần thú trời sinh đến từ Hỗn Độn cùng với tu sĩ tu ra kết giới La Thiên mới có thể bước qua ngũ hành, đi qua lạch trời...

Thiên Ninh bốn người ngồi thành một hàng, Lăng Đạo lại ngồi ở một phía khác. Năm người ngồi đối diện cách nhau mấy trượng, Lâm Nhất lại bình yên ngồi một mình. Cảnh tượng hòa thuận như vậy, giống như đang giảng kinh luận đạo, nói tới nói lui, trừ Lâm Nhất hắn cùng huynh đệ Long, Hổ của hắn ra, không ai có thể đi tới Cửu Thiên.

- Vì vậy, Lâm mỗ đưa các vị ổn định ở trong kết giới để đi cùng...

Lâm Nhất nói tiếp:

- Nhớ năm đó, ta với chín vị đạo hữu xuyên qua pháp trận tinh tế, chỉ vì tìm kiếm hướng tới Tiên Vực. Ai ngờ thế gian này không có Tiên Vực, chỉ có thiên tai khó lường. Đồng hành đạo hữu tử thương quá nửa, ngay cả Lâm mỗ cũng thiếu chút nữa hồn về thiên ngoại. Một năm đó, Lâm mỗ chỉ có tu vi Nguyên Anh, đau khổ giãy giụa mấy trăm năm, mới báo thù rửa hận cho những đạo hữu đã chết đi, cuối cùng vất vả đi tới Hồng Hoang. Trải qua các sự kiện cũng không uổng công thổn thức...

Hắn vẫy tay một cái, giữa không trung có trăm bình rượu hạ xuống:

- Còn đây là rượu ủ từ ngũ cốc do Lâm mỗ mang theo bên người, các vị tự tiện!

Bình rượu rơi vào một góc của đỉnh núi và xếp thành một đống, mùi rượu nồng đậm thấm qua vò ra, cũng tràn ngập khắp nơi.

Lăng Đạo không khách sáo, giơ tay cầm một vò rượu lại ngửa cổ uống. Sau đó, ngay cả Thiên Khí, Tu Tế, Thân Đạt, cuối cùng Thiên Ninh cũng ôm vào lòng một vò. Việc đã đến nước này, suy nghĩ nhiều cũng vô dụng. Lại dùng rượu mạnh biểu đạt nghi ngờ, nhìn ngày tháng tịch mịch trôi qua.

Lâm Nhất là thân nguyên thần nên không uống rượu, vẫn không nhanh không chậm giảng thuật về lai lịch của mình.

Trong chốc lát, hắn đổi đề tài, tiếp tục nói:

- Bất kể là do Minh phu nhân chính miệng kể hay do Lâm mỗ bất ngờ biết được, Cửu Thiên không phải là tiên đạo cõi yên vui, trái lại là nơi sinh tồn gian nan, nguy hiểm đáng sợ ngoài tưởng tượng...

Hắn kính trọng có thừa, lại lấy rượu ngon đưa tặng, rồi cùng nhau thảo luận nghiên cứu về tiền đồ viễn cảnh, khiến cho tâm thần đám người đang lo lắng không yên dần dần trấn tĩnh lại.

Lăng Đạo ném vò rượu không, tiện tay lại cầm một vò khác, rất hài lòng gật đầu, lại xem thường nói:

- Lâm huynh không cần xem nhẹ chính mình! Chúng ta đi có ba vị Hoàng tôn che chở mới có thể được bảo vệ không có vấn đề. Cho dù không tốt, còn có sư tôn...

Mọi người đều biết, Tam Hoàng từ lâu đã đi qua Cửu Thiên. Nếu như ba vị tiền bối biết được tin tức hậu nhân tới tìm, tất nhiên sẽ che chở. Đây là chuyện thường tình của con người!

Thiên Ninh cũng suy nghĩ sâu xa, ôm bình rượu hít sâu một hơi, tiếp theo ung dung thở dài, trên gương mặt gầy gò thoáng có ý cười. Bao nhiêu năm chưa từng uống rượu, không phải thân rơi vào chốn lao tù thì khổ tâm tu luyện, thực sự khó có được thời gian rảnh rỗi, hôm nay ngửi được mùi rượu, chỉ cảm thấy vạn nghìn năm qua sống uổng một lần!

Lâm Nhất mở miệng cắt ngang hy vọng của Lăng Đạo:

- Hai vị tiền bối Yêu Hoàng cùng Ma hoàng đều đã vào luân hồi, chỉ có Tiên hoàng sống chết không rõ...

Lăng Đạo kinh ngạc thất thanh:

- Ngươi làm sao biết được...

Ở đây đều là môn nhân của Ma hoàng, chuyện liên quan đến bản thân mình, tất cả không còn hứng thú uống rượu nữa, mỗi người đều buông vò rượu xuống, vẻ mặt kinh ngạc.

Ta làm sao biết được? Ta muốn nói Ma hoàng chết ở trong tay của Lâm mỗ, có người tin sao?

Ánh mắt của Lâm Nhất nhìn lướt qua thần sắc mọi người, không cần suy nghĩ tùy tiện đáp:

- Khi ra rời khỏi Hỗn Độn Tinh Vực, vô tình gặp được một tia tàn hồn của Ma hoàng tiền bối, hắn coi Lâm mỗ như môn sinh vãn bối, hai bên trò chuyện với nhau rất vui vẻ, còn chưa kịp hỏi tình hình cụ thể của các vị, ôi...

Giờ phút này, Lăng Đạo cùng Thiên Ninh, Thiên Khí, Tu Tế, Thân Đạt đều nín hơi tập trung tinh thần, trong lòng mỗi người một khác.

Lâm Nhất buông tiếng thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Chỉ tiếc tàn hồn đã yếu như đèn cạn dầu, còn không đợi Lâm mỗ thỉnh giáo thêm, Huyền Tiêu tiền bối đã căn dặn vài lời cuối cùng rồi rơi vào luân hồi...

Lăng Đạo vội vàng nói tiếp:

- Sư tôn hắn nói thế nào?

Lâm Nhất thản nhiên nói:

- Huyền Tiêu tiền bối lệnh cho ta cố gắng chiếu cố hậu nhân của hắn, nói vậy các vị hẳn cũng hiểu, ôi...

Hắn còn chưa nói dứt lời, lại nặng nề thở dài một tiếng, sau đó lập tức nhìn về phía xa, trong thần sắc hiện lên một chút tự giễu. Một tiếng thở dài này không phải là vì người khác, mà là tặng cho mình, giống như lời ngâm nga trong lễ tế, gào thét theo thần hồn!

Đúng là năm tháng mệt nhọc, hồng trần dễ già.

Lâm mỗ cuối cùng cũng nói dối, tuy rất vô sỉ lại cũng rất ung dung...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free