Vô Tiên - Chương 2704:
Tiên Nô thấy Lâm Nhất nhắm mắt nghỉ ngơi thì, không dám quấy nhiễu, giơ cổ tay trái lên nhìn không rời mắt.
Năm ngón tay giống như cọng hành, da trắng mịn màng, cổ tay không tỳ vết, cánh tay mềm yếu như không xương, hoa văn hình con rồng vàng dài ba tấc kia càng bắt mắt hơn. Thoáng gia tăng pháp lực, con rồng màu vàng có ánh sáng chớp hiện trông rất sinh động, theo trong đầu nàng vừa thoáng suy nghĩ, nó đã hóa thành hoa văn như có như không. Đột nhiên nhìn lại có càng thêm kinh diễm lại thần kỳ khó lường hơn.
Hoa văn con rồng màu vàng, pháp môn của sư phụ biến thành có tên là Chính Dương Kim Long Thủ. Nó không chỉ do chân hỏa luyện ra còn được nguyên thần gia tăng, ẩn chứa pháp lực của Thăng Long Quyết, cũng làm bạn với sư phụ hơn nghìn năm, bây giờ lại là đưa cho Nô Nhi dùng để phòng thân. Ơn thầy sâu nặng, cùng lắm cũng chỉ thế này thôi!
Tiên Nô không nhịn được, ngước mắt nhìn lên và hơi thất thần, bất chợt nàng lại cúi đầu lộ vẻ xấu hổ.
Tường bao quanh Thiên giới có tổng cộng chín tầng. Từ khi bước vào tầng năm, sư phụ lại thỉnh thoảng mở ra cánh cửa kết giới của hắn chỉ để ý thu lực thổ nguyên, Tinh Tinh Phi Hỏa vào trong kết giới. Lửa cháy ở tầng bảy càng thêm hung bạo mạnh mẽ, không ngờ là bốn lửa lớn tập trung, cao nhân Động Thiên hậu kỳ nhìn cũng phải biến sắc, nhượng bộ lui binh, nhưng sư phụ hắn vẫn thực hiện theo cách cũ, tất cả đều thu vào.
Không biết tình cảnh trong kết giới La Thiên của sư phụ thế nào, có khác gì với Ma giới năm đó không? Nô Nhi hoàn toàn không tò mò, chỉ muốn đi cùng một đường với sư phụ. Sư phụ nàng cũng biết cơ duyên khó gặp nên thương cảm gấp đôi, vẫn dẫn theo Nô Nhi bên người.
Khi đi tới tầng tám của Thiên giới, cấm chế có uy lực mạnh mẽ khó hiểu. Nàng vốn tưởng rằng sư phụ ốc còn không mang nổi mình ốc, hành trình của Nô Nhi sẽ dừng ở đây. Nhưng không ngờ tiếp theo may mắn thoát hiểm, thực sự khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Theo sư phụ âm thầm căn dặn, hắn là thân thể Thần Long lại có Thăng Long Quyết đại thành, xuyên qua cấm chế tường bao quanh có phần may mắn thuận tiện. Hắn lại muốn mượn cơ hội thử đám người Thiên Ninh, Thiên Khí một lân, để xem đối phương có thật sự ra sức cho mình hay không. Quả nhiên, mấy vị cao nhân ma tu kia cuối cùng trong lúc tuyệt vọng đã lộ ra bộ mặt hung ác. Tất cả đều nằm trong tính toán của sư phụ, hắn dễ dàng xử lý...
Tiên Nô nghĩ đến đây, chỉ cảm thấy tim đập thình thịch. Nàng vội vàng giơ tay lên khép hờ, liếc mắt nhìn thấy sư phụ vẫn ngồi ngay ngắn như trước, lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm, lại không nhịn được cắn môi mỉm cười. Không biết sư phụ đang suy nghĩ gì? Hắn là đang suy nghĩ, nhập định, hay cũng đi vào cõi thần tiên vạn dặm...
...
Tâm sự của nữ nhi, người ngoài không hiểu được. Sư phụ đang làm gì, đệ tử cũng chưa chắc biết.
Trên một ngọn núi lớn cao tới vạn trượng, năm bóng người đang ngẩng đầu ngước mắt nhìn lên.
Trên bầu trời có hai ánh lửa đang hừng hực thiêu đốt. Một là lửa đỏ cuồn cuộn, bắn ra ánh sáng vạn trượng; một là ánh lửa màu trắng, lạnh lẽo âm u vô tận bao phủ khắp nơi. Chúng ở một trái một phải, từ phía xa giằng co, lại giống như kỳ quan mặt trăng và mặt trời cùng chiếu sáng.
Dưới bầu trời là mặt đất trùng điệp, còn có khe rãnh ngang dọc, núi non trải dài; sa mạc vạn dặm, Hoang Nguyên mịt mờ. Trước mắt thê lương lại có linh cơ phiêu đãng, sức sống nảy mầm.
Thiên Ninh ngước mắt nhìn lên, nhịn không được vuốt râu tán thưởng:
- Lấy lửa chí dương ngưng tụ thành mặt trời, lấy lửa chí âm làm mặt trăng, lấy khí Hỗn Độn gột rửa khắp nơi, lấy lực ngũ hành giao tiếp âm dương, đúng là sáng lập ra những gì cần có...
Thiên Khí vung áo choàng, tóc xõa tung bay, đôi mắt dưới hai mày kiếm lóe lên vẻ ao ước đố kỵ, lẩm bẩm:
- Đây mới là khai thiên lập địa, sáng tạo càn khôn. Đời người được như vậy thật sự không tiếc!
Thiên Ninh khẽ gật đầu, nói:
- Đúng vậy! Trời đất mặc dù mới bắt đầu nhưng sức sống đã mất hạn. Đời người có mười vạn dặm, không uổng công một đời khổ luyện...
Tu đạo, tu tiên, tu chính là trường sinh ung dung tự tại, tu chính là cô độc tịch mịch. Nếu có thể tu ra một phương trời đất của riêng mình, mặt trời, mặt trăng cùng tỏa sáng, tồn tại cùng sơn hà, dựa theo càn khôn vĩnh hằng, đó mới là một loại cảnh giới lớn viên mãn! Từ xưa tới nay, lại có mấy người được như mong muốn!
Lăng Đạo đứng một mình ở bên cạnh, khó có thể tin nổi nói:
- Theo ta được biết, năm đó sư tôn tu kết giới cũng chỉ có ba, hai vạn dặm mà thôi, lại tương đương với càn khôn giới tử, biểu hiện ra cũng là đất chết lạnh giá cô quạnh. Hôm nay mới biết có Động Thiên khác! Theo tình hình này, sẽ có lúc có ngôi sao vũ trụ...
Hắn xúc động nói một hồi lại kinh ngạc nói:
- Vị trí vừa xem đã hiểu ngay, trong góc lại khiến người ta hoa mắt nhìn không rõ...
Thiên Ninh cùng Thiên Khí, Tu Tế, Thân Đạt theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy trong góc phía xa có một mảnh đất bị mây mù che phủ, nhìn không được rõ ràng. Thiên Ninh chợt nói:
- Đúng rồi, đám người Phục Linh ở đâu?
Ngay vào lúc này, một bóng người áo xám từ trên cao hạ xuống. Cơ thể hắn ngưng thực cũng giống bản tôn, lại mờ ảo khó lường không thể nào chạm đến, rõ ràng chính là một nguyên thần phân thân. Người này không hạ xuống đất mà cười ha hả nói:
- Ha ha! Các vị bạn hữu tình thâm, bây giờ lại gặp lại...
Năm người trên đỉnh núi đều thoáng ngẩn người ra, sau khi do dự một lát, đều nhấc tay chào hỏi, lại là "Lâm huynh" hoặc "Lâm huynh đệ", thoạt nhìn có chút kỳ lạ. Chỉ có Tu Tế cùng Thân Đạt không dám khinh thường, cả hai đều chào "Lâm tôn".
Hai chân của Lâm Nhất vừa đứng vững, mỉm cười xem qua xung quanh.
Vị trí đỉnh núi tuy đột ngột nhổ lên cao vót lại chỉ có kích thước chừng trăm trượng. Xung quanh mịt mờ, phạm vi tầm nhìn rất trống trải. Đưa mắt ngước mắt nhìn lên, có hai chùm ánh sáng lần lượt treo ở chân trời. Mặt đất trải dài mười vạn dặm ngược lại cũng là một mảnh sáng rực.
Lâm Nhất chậm rãi bước đi thong thả vài bước rồi cúi người hành lễ:
- Lâm mỗ ra mắt các vị đạo huynh...
Ngoài mấy trượng, Thiên Ninh, Thiên Khí cùng Tu Tế, Thân Đạt đứng chung. Bống người chợt thấy Lâm Nhất khiêm tốn như vậy, ngược lại có chút bất ngờ.
Lăng Đạo đứng một mình trên vách núi cách đó không xa, vẻ mặt cũng hơi ngạc nhiên.
Mọi người đã rơi vào cảnh sống trong lồng giam vốn chẳng được như ý, còn kém hơn nô bộc. Thân là chủ nhân, đối phương lại không cả vú lấp miệng em, hoặc là tùy ý sỉ nhục, cử chỉ khiêm tốn, lời nói ôn hòa lễ độ. Trước sau có sự tương phản thật sự quá lớn, khiến người ta không biết thế nào.
Lâm Nhất đứng lên, áy náy nói:
- Lấy tu vi của các vị sẽ không đủ để chống đỡ đi về phía trước. Lâm mỗ đưa ra hạ sách này, quả thật bất đắc dĩ...
Thấy mọi người im lặng không nói, hắn toét miệng cười, quay đầu nhìn xung quạnh rồi lùi lại hai bước và ngồi xuống khoanh chân, nói tiếp: