Vô Tiên - Chương 2703:
- Các vị đạo hữu đã hết hy vọng chưa...
Thu thập một người chính là phải khiến cho đối phương khăng khăng một mực. Bất kể là đấu trí hay là so dũng cũng khiến cho ngươi hoàn toàn không còn sức đánh trả!
Lăng Đạo thấy thời cơ không ổn tính xoay người bỏ chạy, lúc này hắn lại không dịch chuyển được bước chân. Sau kinh ngạc ngắn ngủi qua đi, giống như mới nhảy ra khỏi vết nứt, hắn bỗng nhiên rùng mình, tinh thần lập tức suy sụp nâng hai tay lên:
- Lâm huynh! Lăng mỗ cam tâm tình nguyện đi theo, sẽ không đổi ý nữa!
Khóe miệng Lâm Nhất cong lên, vẻ mặt vẫn như trước.
Thiên Khí cùng Thiên Ninh ngơ ngác nhìn nhau, mỗi người đều thầm than một tiếng. Trong chốc lát, hai người đi về phía Tu Tế, Thân Đạt, cũng nâng đối phương từ dưới đất lên. Lúc này bọn họ mới cùng nhau xoay người lại, vẻ mặt có phần bi tráng nhưng dứt khoát bái lạy nói:
- Lâm huynh đệ...
Trong đó Thiên Khí mới nói ra khỏi miệng, cả gương mặt bị giấu trong mái tóc rối bời.
Thua, bọn họ thua triệt để rồi!
Năm vị cao nhân ma tu dùng hết tất cả thủ đoạn, lại hết lần này tới lần khác thất bại thảm hại, cũng thua sạch. Bọn họ còn nói được gì nữa, chấp nhận số mệnh cũng là một loại trách nhiệm!
Khóe miệng Lâm Nhất hơi cong lên thản nhiên nói:
- Có mây, chờ lấy lòng thành, hay lấy niềm tin! Lâm mỗ có ý muốn tha cho người nhưng không thích gặp hạng người nói một đằng làm một nẻo. Chuyện hôm nay thì thôi, lần sau không được lấy lý do này nữa!
Giọng điệu dần dần lạnh, khí thế không giận tự uy từ từ tản ra. Không nói gì khác, theo Lâm mỗ lại phải theo quy định của Lâm mỗ, không thể lại có hành vi gây rối nữa, nếu không hắn chắc chắn sẽ nổi giận!
Ngoài trăm trượng, năm người thoáng yên lặng một lát, sau đó cùng kêu vâng.
Lâm Nhất vung tay, một đường ánh sáng bỗng nhiên hóa thành cánh cửa lơ lửng cách mặt đất không xa. Hắn không cho phép người khác được nghi ngờ nói:
- Vào kết giới của ta!
Trước đây là làm động tác mời, lúc này là cứng rắn ra lệnh.
Năm vị cao nhân ma tu ở đây lặng lẽ quan sát cánh cửa kết giới cao hơn trượng kia, giống như nhìn một cánh cửa của số phận. Trong chốc lát, Lăng Đạo lắc đầu cười khổ, thân hình lóe lên lại bước vào trong ánh sáng.
Thiên Ninh giơ tay vỗ nhẹ vào vai của Thiên Khí, bốn người lần lượt di chuyển bước chân, trước sau biến mất, cánh cửa kia cũng theo đó biến mất.
Lâm Nhất thở phào một cái, hai tay áo xoè ra và ngồi xuống xếp bằng.
Tiên Nô vẫn luôn ở phía xa xem chừng, thấy sư phụ đại công cáo thành, lúc này mới lướt tới, chân thành ngồi ở bên cạnh và dịu dàng nói:
- Sư phụ biết tính người, hiểu rõ tiên cơ, mưu tính trước sau đó mới hành động, lại ân uy đều phát, cuối cùng hàng phục khắp nơi...
Lâm Nhất tiện tay tháo hồ lô xuống và rót rượu vào miệng, lắc đầu cười nói:
- Sư phụ chẳng qua là dùng gậy ông đập lưng ông, không hơn! Thiên Ninh, Thiên Khí cùng với Lăng Đạo đều là nhân vật thành danh đã lâu, làm sao có thể dễ dàng chấp nhận bái phục. Có thể ra sức cho ta hay không thì phải xem hiệu quả về sau mới được!
Tiên Nô nhìn sư phụ với ánh mắt ngưỡng mộ sau đó nhìn về phía bản thân, hiếu kỳ nói:
- Sư phụ! Ngài dùng pháp lực hổ thể trên người ta có chút thần dị...
Nàng ngồi ngay ngắn, trước sau lại có một long ảnh màu vàng xoay quanh, nhìn như có lại như không, nhưng đúng lúc đánh lui thế tấn công của Tu Tế, Thân Đạt, bản thân đã có chỗ thần uy khó lường.
Lâm Nhất vẫn còn uống rượu không ngừng, tùy ý đáp:
- Đây từng là một đạo pháp môn nhỏ, đến từ... chính Dương Kim Long Thủ...
Trong ánh mắt hắn đột nhiên trở nên xa xăm, nói tiếp:
- Nó bị sư phụ lấy chân hỏa chế luyện, lại có nguyên thần gia tăng, trải qua hơn nghìn năm, uy lực xưa đâu bằng nay, đánh bại cao thủ Động Thiên bình thường không thành vấn đề, càng đừng nói tới Tu Tế, Thân Đạt chỉ có nửa thành tu vi...
Tiên Nô lẳng lặng nghe với vẻ mặt vui mừng.
Lâm Nhất lại xoay người, thả hồ lô Tử Kim xuống và phân phó nói:
- Nô Nhi! Vươn tay ra...
Tiên Nô ngoan ngoãn xắn ống tay áo lên, hiện ra hai cổ tay trắng mịn, tinh tế.
Lâm Nhất mỉm cười lắc đầu và không nói gì nữa, giơ tay lên bấm quyết rồi vỗ mạnh một cái trên cổ tay trái của Tiên Nô. Ngay sau đó, long ảnh còn đang xoay quanh đột nhiên biến mất. Trong phút chốc, trên cổ tay của Tiên Nô lại có thêm một hoa văn rồng vàng mơ hồ chớp hiện. Hắn ngồi ngay ngắn như trước, hai mắt hơi khép lại nói:
- Pháp môn lưu lại cho ngươi phòng thân, ngươi phải tự mình lĩnh ngộ. Sư phụ cần nghỉ tạm một lát...