Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2697:

Nhạc Phàm lại vung tay áo lấy ra cấm chế, thoáng chốc đã phong tỏa lấy cột mốc biên giới, một bước cũng không nhường nói:

- Phục Linh đại vu, ngươi chẳng lẽ xem ba người chúng ta như tiểu tử miệng còn hôi sữa để trêu chọc à?

Phục Linh trừng mắt một cái, quát lên:

- Sao nói vậy?

Nhạc Phàm cười lạnh lắc đầu, giơ tay lên chỉ xung quanh, nói:

- Thiên địa biến đổi khác thường, mặt đất ngàn dặm đã thành phạm vi vạn dặm. Ta theo trước quy định nên chiếm ba nghìn dặm. Ngươi còn muốn nhốt chúng ta ở trong ba trăm dặm, chẳng lẽ không phải là ngươi ngang ngược sao?

Đài An phụ họa nói:

- Chính là ý này! Phục Linh đại vu đã nói phân chia Địa giới theo ba, bảy. Ngươi thấy lợi quên nghĩa trước sau không giữ lời, chúng ta kiên quyết không theo!

Phục Linh quát lên:

- Hoàn toàn là nói bậy! Lão thân nói qua chia ba bảy khi nào?

Nhạc Phàm xem thường nói:

- Phục Linh đại vu có mặt đất ngàn dặm, giữ lại cho mình bảy phần phân ra ba trăm dặm, chẳng lẽ không phải là chia ba bảy sao? Chúng ta đến chậm một bước, chỉ có thể tự nhận bị xui xẻo. Ngươi lại muốn tùy ý ép buộc, cùng lắm thì trở mặt thôi...

Nhạc Phàm hừ một tiếng, nói theo:

- Không phải bắt nạt chúng ta thế lực nhỏ sao? Vậy bắt đầu động thủ, thắng thua không biết thế nào đâu!

Phục Linh tức giận đến mức toàn thân run rẩy, lại đuối lý.

Trước đó sớm lập ra cột mốc biên giới, liền muốn chiếm thêm diện tích từ trong tay của Lâm Nhất. Ai ngờ Nhạc Phàm cùng Đài An tới, trong lúc vội vàng bất đắc dĩ, vẫn lấy danh nghĩa chủ đất ép bọn họ đến góc hẻo lánh, lại quên mất hai người này đã từng là trưởng lão Ma Thành, không một người nào là chiếc đèn cạn dầu, có lúc cơ hội sẽ phản kích ngược...

Phục Linh bất đắc dĩ, mắng:

- Phi! Xem như lão thân thất sách, lại thôi...

Nàng giơ ngón tay xương xẩu chỉ về phía cột mốc biên giới ngoài mấy trượng, cao giọng quát:

- Cột mốc biên giới của lão thân rơi xuống đất mọc rễ. Từ nay về sau coi đây là ranh giới, vĩnh viễn không đổi ý!

Nhạc Phàm cùng Đài An được như ý nguyện, mỗi người dều gật đầu đáp ứng.

Phục Linh nhìn về phía Quỷ Nhật, Quỷ Dạ trước sau không lên tiếng, sắc mặt thâm trầm mang theo oán giận, bà ta lập tức vung ống tay áo, nghênh ngang rời đi, lại không quên cao giọng mắng:

- Bạch Nguyên Tử, còn không lăn qua cho lão thân.

Vườn thuốc của bốn người còn không đổi mới, lão thân nhất định phải có trọng thưởng...

Cái gọi là trọng thưởng chính là một người một cái tát.

Đám bốn người Bạch Nguyên Tử, Sử Bình Tử vội vàng theo Phục Linh đi xa, còn Quỷ Nhật cùng Quỷ Dạ lại chia tay.

Nhạc Phàm dẫn theo Đài An, Đại Nguyên Tử giơ tay trả lễ, cũng lên tiếng nói:

- Hai vị đại vu chính là tiền bối ma tu, vẫn mong được chiếu cố nhiều hơn!

Quỷ Nhật cùng Quỷ Dạ không đáp lời, cả hai đều xoay người rời đi.

Nhạc Phàm nhìn về phía cột mốc biên giới cách đó không xa và cười khổ, ngước mắt nhìn xung quanh, tay vuốt chòm râu dài than thở:

- Tranh thế trục lợi như vậy, ứng với suy đoán trước đó của Lâm Nhất. Xem ra chúng ta không ra được, chỉ có thể rơi xuống đất mọc rễ, sống quãng đời còn lại ở đây...

Đại Nguyên Tử đúng lúc nói xen vào:

- Tiền bối chớ buồn! Nơi đây càn khôn trong sáng, sức sống nảy mầm, nhưng có vạn vật sống lại chính là một cõi yên vui trong Tiên cảnh. Chúng ta không bằng noi theo Phục Linh đại vu, tới an...

Đài An khẽ gật đầu, phụ họa nói:

- Đại Nguyên Tử nói có lý! Không quan tâm sau này có thể ra ngoài hay không, cứ thích ứng trong mọi tình cảnh đã!

Nhạc Phàm trầm ngâm một lát, đáp:

- Chúng ta cũng chỉ có thể làm như thế, may mà lâm... Lâm tôn người kia không phải là hạng người không đức không nghĩa!

Cùng lúc đó, dưới chân núi có một đám người vây quanh.

Ở trên đất bằng, hơn mười gốc linh dược trực tiếp cao ngất, lá xanh tươi, nụ hoa nở rộ, cùng với mùi thơm khác thường tràn ngập xung quanh, tất cả đều bị lộ ra linh khí cùng sinh cơ bừng bừng.

Bạch Nguyên Tử nhìn thấy rõ thì không nén được niềm vui nói:

- Ái chà! Công phu không phụ lòng người, linh dược đều đã sống, chỉ đợi nở hoa kết quả lại có thể di chuyển phần gốc đi trồng...

Một chiếc nhẫn rơi trên mặt đất, có người lên tiếng nói:

- Không ngờ tiểu bối này còn có bản lãnh như vậy! Đây là hạt giống do lão phu thu thập được, tất cả đều là kỳ hoa dị thảo, cây cối hiếm đến từ Bát Hoang, không ít hơn mấy chục vạn loại...

Dưới chân Bạch Nguyên Tử mềm nhũn, chậm rãi uể oải di chuyển trên mặt đất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free