Vô Tiên - Chương 2698:
Trong kết giới, đám người Phục Linh đang vội vàng cho kế hoạch trồng cây.
Suy nghĩ một chút cũng đúng, nếu đã muốn rơi xuống đất mọc rễ sống, chỗ ở nên có cảnh tượng nước trong núi xanh. Tất cả mọi người là cao thủ Động Thiên có thần thông cao cường, lại có của cải lớn, nếu như liên thủ xây dựng Tiên cảnh cũng không khó.
Có người bận rộn, lại có người nhàn nhã hưởng thụ.
Ở trên một ngọn núi cao khác cách đó mấy ngàn dặm, Nhạc Phàm cùng Đài An, Đại Nguyên Tử ngồi đối diện nhau. Từng đợt gió mát từ phía chân trời thổi tới, từ ngọn núi hoang dã tự do, chìm đắm vào trong đó, khiến tâm thần người ta thư thái không ngờ.
Đó cũng không phải là trận gió thường thấy, mà là khí cơ nồng đậm xẹt qua trời đất. Tuy nhiên, nó qua từng đợt mãnh liệt tràn tới, rõ ràng chính là gió xuân ẩn chứa sức sống bừng bừng, chỉ đợi thoáng cái đã thổi cho cây xanh phủ khắp núi đồi.
Nhạc Phàm vuốt râu than thở:
- Mặc dù trước mắt hoang vắng lại dư thừa lực ngũ hành cùng khí cơ nồng đậm hiếm thấy trong thiên địa. Bản thân ở nơi đây, ngược lại cũng là cơ duyên!
Đài An khẽ gật đầu, thở phào nhẹ nhõm giống như rất thích ý, phụ họa nói:
- Chúng ta ngồi im một lát như vậy còn hơn cả bế quan luyện công ba ngày. Nói vậy Lâm tôn hắn lại có cơ duyên rồi, lúc này mới ban ơn cho vạn vật, ân trạch khắp nơi. Chỉ tiếc vạn dặm quá mức chật chội, lại thiếu nhật nguyệt luân hồi âm dương biến hóa. Nếu không nơi này thật sự là Tiên cảnh, Lâm tôn không thể nghi ngờ liền thuỷ tổ của trời đất, Thần linh tạo vật!
Nhạc Phàm mỉm cười, ý vị thâm trường nói:
- Tiên cảnh chân chính cũng là lồng giam thật sự...
...
Bên trong pháp trận tinh thạch, Lâm Nhất vẫn ngồi ngay ngắn như trước.
Giữa hai tay hắn có một đám ánh sáng trắng ôn hòa, còn sáng lập lòe. Xung quanh có khí cơ không ngừng vọt tới, lại lập tức biến mất không thấy bóng dáng. Bất kể cắn nuốt thế nào, quầng sáng vẫn như cũ, giống như một đám bọt nước mờ ảo, mềm mại yếu ớt lại chân thật.
Hắn cúi đầu ngắm nhìn, bản thân ung dung lại xuất thần.
Hắn vừa nhìn liền hiểu rõ tình hình kết giới, cũng nhìn thấy rõ việc tranh giành Địa giới. Vạn vật biến hóa, tự có quy tắc. Nơi nào có người ở, nơi đó sẽ có chuyện ngươi tranh ta đoạt hình thành trật tự, cũng mang đến chút ồn ào náo động cho kết giới hoang vắng này.
Tuy nhiên, lời nói của Nhạc Phàm ngược lại đáng để nghiền ngẫm. Hắn nói Tiên cảnh là lồng giam, rõ ràng chính là do một tay Lâm mỗ tạo nên.
Dễ thấy cuối cùng sẽ có một ngày, kết giới La Thiên của Lâm mỗ sẽ biến hóa giống như Ma giới trước đây, diễn sinh, cũng trở thành một phương thiên địa. Lâm mỗ tu vi xưa đâu bằng nay, có kết giới sẽ diễn biến trở thành một tồn tại càng thêm rộng lớn. Ví dụ như Tiên Vực năm đó, Bát Hoang bây giờ. Nếu như thật sự có ngày ấy, Lâm mỗ liền khống chế vạn vật trong trời đất. Bất kể là ngôi sao di chuyển, hay là sống chết luân hồi, tất cả đều ở trong một ý nghĩ của Lâm mỗ...
Lâm Nhất nghĩ đến đây lại không cho là vui, ngược lại cảm thấy sau lưng ớn lạnh.
Lại giống như Nhạc Phàm đã xúc động, không khó khiến người ta nghĩ đến, Bát Hoang bây giờ thậm chí là cửu trọng thiên địa còn không biết chẳng lẽ không phải cũng đến từ trong tay một vị cao nhân có thần thông lớn nào đó?
Nếu thật sự là vậy, Lâm mỗ cần cù cầu mong cũng vì tìm kiếm tiên đạo, chẳng qua là bồi hồi ở trong một thiên địa giới tử nào đó, cho dù phí công giãy giụa cuối cùng cũng khó có thể chạy trốn được ràng buộc cùng giam cầm?
Rất lâu trước đây hắn đã từng từng có ý nghĩ mơ hồ như vậy, chỉ coi là phỏng đoán nhất thời, lại có rất nhiều ân oán chưa xong, cũng chưa từng tính toán nhiều.
Nhạc Phàm không có lòng dạ nào, lại tuyên truyền giác ngộ cho người ta...
Lâm Nhất kinh ngạc nhìn ánh sáng kết giới giữa hai tay, tâm thần hoảng hốt.
Nếu như Nhạc Phàm là một kẻ tù tội, Lâm mỗ có khác gì với hắn? Vận mệnh của hắn do Lâm mỗ khống chế, số phận của Lâm mỗ lại ở trong tay của người nào?
Vốn tưởng rằng dọc đường đi là thiên trường đạo viễn phong cảnh vô hạn, nhưng vẫn ở trong phong cảnh của người khác.
Hai tay Lâm Nhất hợp lại, ánh sáng biến mất không thấy nữa. Hắn cầm lấy hồ lô Tử Kim giắt bên thắt lưng, chợt rót vào trong miệng rượu trăm năm năm, cho đến thật lâu sau, mới chậm rãi ngẩng đầu thở ra hơi rượu.
Hôm nay Lâm mỗ chẳng qua ngẫu nhiên có cảm giác đã đứng ngồi không yên. Thử hỏi Tam Hoàng năm đó làm sao không sợ hãi? Mấy vị cao nhân kia đi xa khỏi Cửu Thiên, không phải nâng cao tu vi của mình, mà là muốn phá tan ràng buộc, vì tìm ra đáp án cuối cùng này!
Lâm Nhất mở miệng, rượu uống như rót. Trong chốc lát, hắn mới chợt thả hồ lô lắc mạnh đầu mình.
Lâm mỗ giống như một con cá lên bờ, hướng tới tận chân trời cao xa; một con chim vào nước, hướng tới Cửu Uyên sâu thảm. Thoạt nhìn là chuyện nực cười tới mức nào, lại cố chấp không hối hận. Mà con đường nghịch thiên này lại gọi là tiên đạo. Mặc cho số phận lừa mình dối người, lại vẫn ung dung tự tại!
Hoang đường sao? Buồn cười không?
Tiên đạo dài dằng đẵng, người nối liền tre già măng mọc không dứt. Lại như tiên nhân thượng cổ chắc hẳn là cao thủ cảnh giới đủ thâm ảo. Năm đó bọn họ đi tới Hồng Hoang là để tránh né tai họa, giảng đạo truyền pháp, ai nói không phải là tìm cách trong lúc cùng đường bí lối? Bọn họ đã sớm biết trời có tầng chín, lại bảo vệ nghiêm mật, hành trình của bọn họ lại chưa bao giờ ngừng nghỉ, chỉ vì thoát khỏi rào cản, truy đuổi ánh sáng, chẳng lẽ không phải giống như Lâm mỗ hôm nay...
Cần gì quan tâm điều hắn nghĩ có hoang đường, hay là buồn cười, nếu Lâm mỗ đã đi tới ngày hôm nay, chính là muốn xem trời này cao bao nhiêu, chính là muốn đạp khắp cửu tiêu đi tới điểm cuối cùng của vũ trụ.
Tuy nhiên, người sáng lập ra tinh vực Bát Hoang, cùng với cửu trọng thiên địa lại phải là đại thần thông thế nào...
Lâm Nhất uống một ngụm rượu lớn, trong hai mắt âm dương chớp động, uy thế mạnh mẽ phát ra từ trong cơ thể lập tức lại chậm rãi dung nhập với pháp trận tinh thạch. Đặc biệt là tay áo, mái tóc để xõa của hắn không gió tự bay cao, khí phách nghiêm nghị tràn ngập khắp nơi.
Ngay vào lúc này, có tiếng người kinh sợ kêu to:
- Sư phụ...
Tâm thần Lâm Nhất đột nhiên thu lại, uy thế dừng phát ra, vội vàng quay đầu lại nói:
- Sư phụ thẩn thờ, Nô Nhi không việc gì chứ...
Hơn mười ngoài trượng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiên Nô trắng bệch lắc qua lắc lại, hoang mang giống như đột nhiên gặp mưa gió vậy, lại cố gắng ung dung đáp một tiếng:
- Nô Nhi không việc gì!
Vừa rồi khi nàng đang thổ nạp hành công, bỗng nhiên có uy thế ép người giống hệt núi cao lật ngược mạnh mẽ không thể đỡ nổi, thậm chí không thể thở nổi, nàng vội vàng thu công thất thanh kêu cứu. Sư phụ có tu vi quá mạnh mẽ, có chút động tĩnh đã khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Lâm Nhất treo hồ lô ở bên thắt lưng, phất tay áo đứng dậy và đi tới trước người của Tiên Nô thoáng quan sát, gật đầu nói:
- Ừ! Cảnh giới tinh thuần hơn một chút, không tệ...