Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2696:

Trên tinh thạch, bốn bóng người.vội vàng hạ xuống

Vị trí pháp trận tương đương với trước kia nhưng lớn hơn rất nhiều, phạm vi chừng trăm dặm. Sương mù màu vàng tàn sát bừa bãi không ngừng xoay quanh, bên trong pháp trận lại có khí cơ tràn ngập. Ngoại trừ lực thổ nguyên Thiên Ninh nhắc tới, hình như còn khi cơ không rõ tràn ngập ở bên trong.

Thiên Khí nhìn về phía trước, hừ một tiếng, nói:

- Người kia nhìn thời cơ nhanh hơn, ngược lại cũng thức thời...

Một bóng người đi nhanh trong sương mù dần xa dần, đó chính là Lăng Đạo. trong lúc hắn nghỉ ngơi vẫn cảnh giác, chợt thấy bốn người đến với ý định không tốt, hắn lập tức cười lạnh hai tiếng lại đứng dậy tránh né rời đi.

Thiên Ninh quan sát khắp nơi, nói:

- Lăng Đạo cũng là bị thương nặng trong người, sao dám có chút suy nghĩ cầu may được. Cũng may không để cho hắn thực hiện được ý định, nếu không sẽ bất lợi cho chúng ta...

Hắn lại liên tục gật đầu, nói tiếp:

- Nơi này là vị trí mắt trận của pháp trận, linh cơ nồng đậm gấp đôi, nếu có thể thổ nạp điều tức ba hai canh giờ sẽ có ích cho vết thương của chúng ta!

Thiên Ninh suy nghĩ sâu xa, phụ họa nói:

- Liên tiếp xuyên qua hai tầng Thiên giới, trước sau không thấy người kia đi tới. Ở đây có vết nứt, cũng đủ chúng ta nghỉ tạm một lát.

Tu Tế cùng Thân Đạt cũng không có ý kiến khác, vì vậy bốn người tìm một chỗ ngồi xếp bằng.

Chỗ này có chút bằng phẳng, rộng rãi, chính là tảng đá lớn hình tròn rộng mấy trăm trượng, lộ ra khí tức ngôi sao màu đen. Vừa ngồi xuống lại có khí cơ vô hình vọt tới, khiến tâm thần người ta chấn động. Bởi vậy khắp nơi còn có tám khối tinh thạch còn lại tạo thành một trận pháp khổng lồ chừng trăm dặm. Lại đi xa hơn còn có sương mù màu vàng dày đặc xoay quanh. Trong lúc hoảng hốt, khiến người ta đặt mình vào trong Hỗn Độn lại nắm chắc huyền diệu của càn khôn.

Thiên Ninh nhìn quanh một lát rồi thở ra một hơi, hai tay bấm quyết thổ nạp điều tức. Hắn mệt mỏi tâm thần chưa yên, lại không khỏi cùng Thiên Khí, Tu Tế, Thân Đạt ngồi đối diện quay đầu nhìn về một phía.

Ngoài mấy chục dặm, sương mù đang sôi trào không ngừng bỗng nhiên trở nên càng thêm kịch liệt hơn, ngay sau đó, giao long đuổi sóng, thoáng chốc lao ra một đường ánh sáng màu trắng. Trong đó có thể thấy được hai bóng người mơ hồ, lại giống như đi dạo trong sân đình vắng vẻ.

Vẻ mặt Thiên Ninh thoáng đau khổ, nhịn không được ngơ ngác nhìn ba người bạn đồng hành.

Người kia sớm không tới, muộn không tới, vừa vặn lúc này lại hiện thân. Nếu nói nói hắn không phải cố ý thì ai có thể tin tưởng được? Hắn cố tình xua đuổi, bọn họ chỉ có thể trốn xa!

- Không bằng cầu xin tha thứ, mong được nghỉ tạm mấy canh giờ lại đi...

Tu Tế cùng Thân Đạt có phần không chống đỡ nổi, không nhịn được đề nghị như vậy. Hai người còn chưa nói dứt lời, lại đổi lấy một tiếng quát mắng của Thiên Khí:

- Xin hắn tha à? Hừ...

Bốn người còn chưa ngồi vững, chỉ đành phải vội vàng đứng dậy chạy về phía trước.

Trong giây lát, hai bóng người đi qua pháp trận tới đó.

Lâm Nhất dẫn theo Tiên Nô bay xuống, thuận thế thu hồi pháp lực của Huyền Thiên Thuẫn. Hắn tùy ý bước đi thong thả vài bước, sau đó chợt thở hắt ra một hơi, ra hiệu nói:

- Nơi này có linh cơ dư thừa, quả thật là vị trí cực tốt để hành công tu luyện. Đây là cơ duyên khó có được, Nô Nhi không thể bỏ qua!

Tiên Nô ngoan ngoãn đáp một tiếng rồi ngồi xuống thổ nạp điều tức. Nàng tuy chịu khó cần cù, cũng có tu vi Tiên Quân, nhưng so với sư phụ càng thêm nghịch thiên, nàng tự cảm thấy không bằng. Đóng băng ba thước, không phải vì lạnh một ngày, Núi chín đỉnh cũng cũng không phải sớm chiều mà thành công, nàng còn phải cố gắng hơn mới được!

Lâm Nhất nhìn về phía mấy bóng người đã dần đi xa phía trước và khẽ mỉm cười, bước chân thong thả trên các tinh thạch còn lại.

Đến nay vẫn không quá gian nan như đã tưởng. Nếu không phải hắn dẫn theo Nô Nhi có chút bất tiện, có thể xuyên qua chín tầng Thiên giới từ lâu. Nhất là đến bốn tầng sau, bất ngờ phát hiện có lực Hỗn Độn tồn tại chẳng khác nào là một cơ duyên lớn đối với mới kết giới La Thiên đang ở hình thức ban đầu.

Ngoài ra, chín tầng Thiên giới nguy hiểm đáng sợ khó lường đã đi một nửa. Nếu không ngoài suy đoán của hắn, hành trình tiếp theo chính là đoạn đường cuối cùng của Lâm mỗ ở lại Hồng Hoang.

Nếu như trước đây không đi, lại thế nào? Là thành tựu Hồng Hoang Chí Tôn, hay là xây dựng cõi yên vui trong tiên đạo?

Trời đất không có tôn ti, vạn vật vốn tự do. Nhưng ước hẹn trói buộc, ý niệm xây dựng chẳng phải là vi phạm pháp tắc tự nhiên của thiên đạo sao? Có Minh phu nhân ở lại chuyên tâm bảo vệ là được rồi, làm sao cần Lâm mỗ phải làm điều thừa nữa.

Dẫn theo lão Long, Hổ Đầu, Tiên Nô đi quy ẩn, để cầu được sự ung dung tự tại vĩnh hằng sao?

Trời có tầng chín, đất có Cửu Uyên, trên dưới chưa từng hiểu rõ; từ đâu đến, đi về đâu, trái và phải còn ngây thơ không biết. Nếu vậy, làm sao có thể dừng bước để yên tâm ung dung tự tại được? Nếu không đúng, Lâm mỗ có khác gì những vong hồn bỏ dở nửa chừng.

Trong lòng Lâm Nhất suy nghĩ rồi quay đầu nhìn về phía Tiên Nô. Nàng giống như một bức tượng băng hoàn mỹ chìm đắm ở trong thổ nạp điều tức. Ánh mắt hắn nhìn nàng có chút thương tiếc, tự tìm một chỗ ngồi xếp bằng, cũng giơ tay tháo hồ lô bên thắt lưng, một lát sau thở ra một hơi rượu, lúc này mới lại tiếp tục quan sát tình hình xung quanh.

Nô Nhi từng nhắc qua, lão Long cùng Hổ Đầu ở trong Thiên giới rất thoải mái. Lúc đầu hắn còn có chút kinh ngạc, lúc này đã có tỉnh ngộ. Hỗn Độn mới mở nhưng âm dương rõ ràng, tiếp theo liền có tứ tượng ngũ hành diễn sinh biến hóa. Nói cách khác, tứ tượng thần thú là thú khai thiên đến từ Hỗn Độn, lại ở ngoài ngũ hành. Có thể tưởng tượng được hai người này chính là thần thú trời sinh, bây giờ đột nhiên xuyên qua tường bao quanh của Thiên giới giống như đi dạo ở trong Cửu Thiên, cho dù mặc tình rong ruổi quên hết tất cả cũng không thể tránh được, chỉ cần không gây ra phiền phức cho lão đại hắn là được.

Bởi vậy chuyến này trở nên thuận lợi hơn. Phải biết rằng cơ thể Lâm mỗ có Thăng Long Quyết đã đại thành, cũng là thân thể của Thần Long...

Lâm Nhất uống rượu một lát liền thả hồ lô, trong tay bấm quyết, giữa hai lòng bàn tay lập tức có thêm một quầng ánh sáng lớn bằng nắm tay. Tùy hắn dẫn dắt pháp quyết, xung quanh có khí cơ nồng đậm dâng đến. Ngay lập tức, kết giới La Thiên lại có biến hóa...

...

Dưới sắc trời màu trắng, vạn dặm mịt mờ đầy sóng.

Trong đó núi cao hiểm trở, khe rãnh ngang dọc, có sơn cốc cùng sa mạc vắng vẻ, đều là đất cằn sỏi đá lộ ra một loại Hỗn Độn sơ khai hoang vắng. Không trung lại là có linh cơ cuồn cuộn, nghiễm nhiên là cảnh tượng càn khôn mới bắt đầu.

Trước một cột mốc biên giới tụ tập mười bóng người.

Cột mốc biên giới cao ba trượng, dày hơn một thước, phía trên có khắc "cấm giới Thiên Ma, quỷ thần không xâm phạm" cùng "La Thiên nguyên niên" cùng với "Phục Linh mới lập".

Phục Linh dẫn theo đám người Quỷ Nhật, Quỷ Dạ cùng Bạch Nguyên Tử đứng ở một bên của cột mốc biên giới, lại muốn nhổ cột mốc biên giới lên cắm chỗ khác. Nhạc Phàm, Đài An, Đại Nguyên Tử canh gác không cho, hai bên giằng co không ngừng, nhất thời tranh cãi.

- Nhạc Phàm! Lão thân cho ngươi ba trăm dặm dùng để dung thân, lúc đó ngươi cũng không dị nghị gì. Bây giờ ngươi lại muốn chiếm đoạt ba nghìn dặm, là đạo lý gì chứ? Để ta di chuyển cột mốc biên giới, phân chia cương vực rõ ràng...

Phục Linh nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, hai tay bấm quyết lại muốn đi về phía trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free