Vô Tiên - Chương 2695:
Phục Linh hãy còn ngồi ở tại chỗ, vẻ mặt chán nản. Nhưng chỉ trong chốc lát, nàng lại nhìn về phía Quỷ Nhật, Quỷ Dạ oán giận nói:
- Hai người ngươi xưa nay không có chủ kiến, đúng là tức chết người ta rồi! Theo ta đi vào canh gác Nhạc Phàm, chỉ chia ba trăm dặm sơn cốc hoang vu cằn cỗi nhất cho hắn thôi...
Ngay vào lúc này, đột nhiên có khí cơ không hiểu từ trên cao hạ xuống. Giống như gió thổi qua vùng núi hoang vu, khiến khắp nơi yên lặng. Nhưng chỉ trong chớp mắt, đất rung núi chuyển, trời đất biến đổi, cũng mơ hồ có tiếng nổ mạnh, lại giống như tiếng sấm vang rền giữa mùa xuân làm cho vạn vật sống lại.
Phục Linh hoang mang đứng dậy, vẻ mặt lập tức vui mừng kêu lên:
- Nhanh đi bảo vệ cột mốc biên giới, đây chính là thời điểm mở rộng lãnh thổ...
...
Vừa vào bên trong trận pháp, Lâm Nhất dẫn theo Tiên Nô đứng yên. Hắn nhìn tinh thạch trăm trượng dưới chân, lại nhìn bóng tối mịt mờ xung quanh và bấm pháp quyết vận công không ngừng, sương mù cuộn trào mãnh liệt gào thét tới, đột nhiên lại biến mất ở giữa hai tay của hắn.
Tiên Nô trốn ở cách đó mấy trượng, lặng lẽ xem chừng.
Giữa hai tay của sư phụ lóe ra một chùm ánh sáng nhỏ, thoạt nhìn yếu ớt không có gì đáng chú ý, nhưng lại đang không ngừng cắn nuốt khí cơ xung quanh vọt tới, tình hình có chút kỳ lạ.
Theo sư phụ nói, khí Hỗn Độn nơi này có chút tinh thuần hiếm thấy, có chút ích lợi cho kết giới La Thiên, vì vậy hắn lại tiện đường thu nạp một lúc, ngược lại cũng không cần vội vàng chạy đi. Sư phụ còn nói, nơi này là con đường Cửu Thiên, vị trí trận pháp của tiên nhân thượng cổ hình như ẩn chứa khí cơ đến từ thiên ngoại, có thể có cơ duyên khác cũng chưa biết được. Sư phụ bao giờ cũng không chịu bỏ qua bất kỳ một kỳ ngộ nào, chỉ mong một đường thuận lợi...
Tiên Nô nhìn lại đường về, ngược lại thấy phía xa.
Trước đây xuyên qua tầng thứ ba của Thiên giới đều là màu đỏ bao phủ, nóng ép người. May mà sư phụ có tu vi thông huyền, dẫn theo Nô Nhi đi cùng hoàn toàn không tốn sức. Lúc này xem như đã đi tới tầng thứ tư của Thiên giới, xung quanh rộng bảy tám trăm dặm, ngay cả ở trong pháp trận cũng có quay mô mấy chục dặm Tiếp theo lại là tình cảnh thế nào, Nô Nhi có chút chờ mong. Chỉ là không thấy bóng dáng của lão Long cùng Hổ Đầu, ngay cả đám người Thiên Ninh, Thiên Khí cũng đi xa...
- Nô Nhi, đi theo sư phụ lên đường!
Lâm Nhất vung tay áo một cái và thu hồi pháp quyết, lập tức chắp hai tay sau lưng bước về phía trước.
Tiên Nô vội vàng đáp một tiếng, sau đó đi theo như bóng với hình.
...
Từng đợt sương mù mờ nhạt cuốn ngang, lại giống như giao long ra khỏi biển, làm cho sóng lớn ngập trời.
Thiên Khí đi càng lúc càng gấp rút, thình lình đụng phải khí đạo mạnh mẽ đập tới mặt. Hắn vội vàng mạnh mẽ chống đỡ, bỗng nhiên khí tức tắc nghẽn, tu vi không thông suốt, lập tức lại bị đụng bay ra ngoài đến hơn trăm trượng mới vất vả đứng vững, lại thấy Thiên Ninh cùng Tu Tế, Thân Đạt canh giữ ở cách đó không xa cũng chật vật không chịu nổi.
- Sư huynh...
Thiên Khí ân cần thăm hỏi, bốn người lập tức tập trung một chỗ, mặc dù từng người đều có một tầng pháp lực hộ thể bao quanh lại giống như bốn người chết chìm giãy dụa ở trong dòng nước xiết.
Thiên Ninh vừa thở hổn hển, vừa lắc đầu nói:
- Không sao...
Thiên Khí tức giận nói:
- Lấy tu vi ngươi và ta cao cường, sao lại kém như vậy chứ...
Thiên Ninh nghỉ ngơi một lát, cười gượng nói:
- Trước đây đánh một trận, dĩ nhiên đã dốc hết sức lực, bị thua mặc dù chỉ là thương bên ngoài, nhưng pháp lực 'Cửu Sát Thiên La' phản lại mới là trí mạng nhất. Bây giờ tu vi của ta và ngươi không còn lại tới một phần, nếu không được bế quan chữa thương, thật sự có thể nói là họa vô đơn chí a! Tuy nhiên... Ôi...
Thiên Khí cảm giác như chính mình trải qua, cũng không khỏi theo thở dài một tiếng.
Thiên Ninh nói tới đó liền dừng, giọng điệu mang theo vài phần không muốn cùng bất đắc dĩ lại nói:
- Nơi này hình như có gì đó kỳ lạ, thế nhưng...
Khí cơ nơi này có gì kỳ lạ?
Thiên Khí nhìn về phía Tu Tế, cùng Thân Đạt, thấy đối phương gật đầu phụ họa, hắn vội vàng tập trung tinh thần tra xét xung quanh.
- Nếu như ta dự đoán không sai, trong mây mù nơi này chắc hẳn có chứa lực thổ nguyên, lấy ngũ hành sẵn có...
Thiên Khí bỗng nhiên thoáng ngẩn người ra, nghe sư huynh Thiên Ninh nói tiếp:
- Lực ngũ hành tồn tại ở trong thiên địa lại mờ ảo khó tìm. Trước kia chúng ta tu luyện đều có chút tầm thường. Lực thổ nguyên nồng đậm như vậy lại cực kỳ hiếm thấy. Tiếc rằng tình thế mạnh hơn người, ha ha...
Bất kể là yêu tu hay là ma tu đều không thiếu đối với cảm ngộ ngũ hành trong thiên địa. Lực thổ nguyên lại là căn cơ của ngũ hành, nguồn gốc của vạn vật. Nếu có thể thu nạp hoặc là cảm ngộ một lúc, tất nhiên sẽ có thu hoạch không cạn. Chỉ là bây giờ chạy đi còn không kịp, làm gì còn thời gian nhàn rỗi ngồi xuống tu luyện. Hơn nữa phía sau còn có người đang xua đuổi không ngừng, gặp cơ duyên cũng chỉ có thể mặc cho nó thoáng qua!
Thiên Khí giảm xuống vài phần pháp lực hổ thể, lập tức lại có một tia khí cơ khác thường dâng trào vào cơ thể. Hắn không thêm lĩnh ngộ, lập tức thoáng biến sắc thân hình lay động.
Thiên Ninh vội vàng nhắc nhở:
- Chúng ta đều có vết thương trong người lại tu vi bất ổn, không chịu nổi lực thổ nguyên nồng đậm mạnh mẽ, có chút lơ là sẽ hủy hoại căn cơ ban đầu, tuyệt đối không thể sơ suất!
Thiên Khí thu lại tâm thần, quẫn bách cũng bớt đi. Hắn nhìn về phía Thiên Khí gật đầu gửi lời cảm ơn, lại nói với Tu Tế cùng Thân Đạt:
- Chúng ta liên thủ đi cùng nhau có lẽ làm ít công to. Cho dù không tốt, chung quy cũng tốt hơn mặc cho người kia đuổi theo tùy ý sỉ nhục...
Hắn đi về phía trước, sau đó Thiên Ninh, Tu Tế cùng Thân Đạt bảo vệ xung quanh, bốn người tiếp tục chạy đi.
Một canh giờ trôi qua, bốn người mệt mỏi không chịu nổi dừng lại nghỉ tạm.
Chỉ thấy phía trước có sương mù màu vàng cuồn cuộn, mơ hồ hiện ra pháp trận tinh thạch. Mà trên tinh thạch ở giữa, có người hai tay kết ấn đang khoanh chân thổ nạp.
Thiên Khí mới tập trung tinh thần quan sát, Thiên Ninh phía sau đã thúc giục với giọng điệu cấp bách:
- Lăng Đạo đang mượn cơ hội hành công chữa thương, làm sao có thể mặc cho hắn thực hiện được, nhanh chóng tiến lên đi...