Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2694:

...........

Hành lang ở đây đã biến thành chiều rộng ba trăm dặm.

Mây mù che đi cuối con đường, chỉ có ánh sáng màu đỏ đang ngầm chớp động không ngừng, giống như điềm báo long trời lở đất, lại không thấy bóng dáng của long đằng hổ gầm, chỉ có cảnh tượng kỳ lạ kia khiến cho người ta trố mắt ngạc nhiên lại không ngừng hướng tới.

Sau khi Lâm Nhất và Tiên Nô nghỉ tạm lại không chút hoang mang tiếp tục chạy đi. Vừa gặp cửa ải, hai thầy trò chậm rãi dừng lại.

Trong đôi mắt Tiên Nô sáng rực, than thở:

- Tiên nhân thượng cổ có khả năng thông thiên triệt địa!

Lâm Nhất quan sát tình hình xung quanh, đầy xúc động nói:

- Đánh thông cấm chế Thiên giới không khó, muốn tiếp tục lâu dài mới không dễ. tiên nhân thượng cổ lại lấy pháp trận khác nhau kéo dài lẫn nhau, liên kết nối liền, lúc này mới khiến cho con đường Cửu Thiên được bảo tồn đến nay.

Tiên Nô gật đầu phụ họa, vẻ mặt rạng rỡ, tròng mắt co lại, mỉm cười hỏi:

- Sư phụ! Chủ trì công đạo thế nào?

Từng hành động cử chỉ của nàng đều có ẩn ý, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế còn lộ ra vẻ sung sướng cùng hưng phấn hiếm có. Xem ra, sư phụ là một nam tử đầu đội trời, chân đạp đất, nuốt nhật nguyệt! Tuổi của hắn tuy tương đương với Nô Nhi nhưng lại trải qua nhiều bão táp mưa xa. Hắn nhìn như cao thâm khó dò, thật ra bản tính tự nhiên hào hiệp. Hắn cô độc ôm ấp tình cảm không ai biết, hắn cũng có sự tịch mịch thuộc về chính mình. Hắn vì an nguy của Nô Nhi, không tiếc lấy ra phân thân một đường bảo vệ. Bây giờ hắn lại mang Nô Nhi đi cùng, chỉ vì thương cảm cho một phần cố chấp của đệ tử...

Lâm Nhất lại hơi ngẩn người ra, lẩm bẩm:

- Công đạo... Thiên hạ này làm sao công đạo chứ?

Tiên Nô lập tức thu lại rối loạn trong lòng ngước nhìn khuôn mặt hắn với vẻ si ngốc không hiểu. Sư phụ từng nhắc qua, Phục Linh cùng Nhạc Phàm trong kết giới đang tranh chấp, cần gấp có người chủ trì công đạo, sao hắn lại nói chuyện như vậy?

Lâm Nhất mỉm cười, nói tiếp:

- Trời đất lẫn lộn, vạn pháp tự nhiên. Có quy định công đạo hay không ở chỗ Phục Linh cùng Nhạc Phàm làm sao nắm chắc được.

Tiên Nô hình như đã có lĩnh ngộ lại dường như suy nghĩ tới điều gì.

Sư phụ một tay sáng lập ra kết giới La Thiên, sẽ không đi lập ra quy định quy tắc công đạo. Bởi vì tất cả những điều này tồn tại hay không, chỉ là dự vào biến hóa giữa âm dương vạn vật. Hoặc nói, sư phụ hắn khống chế càn khôn lại vượt ra ngoài trời đất.

Lâm Nhất không cần phải nhiều lời, hất cằm ra hiệu:

- Còn không biết mấy người kia có thể chống đỡ được bao lâu, sư phụ cũng rất tò mò...

Hắn phất ống tay áo một cái, ánh sáng xung quanh chớp động. Hai thầy trò lăng không đi về phía trước, lao thẳng đến sâu trong biển mây mù biến đổi không ngừng.

...

Trong kết giới, trên đỉnh núi cao, một đám người ngồi đối diện nhau, hai bên đối chọi gay gắt.

Phục Linh dẫn đầu một bên, ngoại trừ bản thân nàng còn có Quỷ Nhật, Quỷ Dạ cùng Bạch Nguyên Tử và bốn vị ma tu đang ngồi. Ở cách bảy người các nàng lại là ba vị đạo hữu, theo thứ tự là Nhạc Phàm, Đài An, cùng với Đại Nguyên Tử thừa cơ thoát khỏi nổi khổ quay mặt vào tường.

Phục Linh rất tức giận, cũng rất bất đắc dĩ.

Ban đầu bà ta muốn có người đến đây chủ trì công đạo, ai ngờ gọi rất lâu cũng không có người nào đáp lại. Nếu Lâm Nhất không chịu hiện thân, tranh địa bàn cũng đành thôi. Chuyện này liên quan đến lâu dài, chắc chắn phải kiên trì tới cùng. Tuy nhiên, nếu thật sự muốn trở mặt ra tay lại không phù hợp. Bản thân không ngại làm ra chút nhượng bộ, hai bên lại ngồi xuống trao đổi một chút.

- Lão thân là chủ của vùng đất này, ngược lại cũng không phải là hạng người tuyệt tình. Nể tình hai người các ngươi không chỗ nào ở, lại vì đạo nghĩa...

Phục Linh cố nén cơn giận, thể hiện ra vẻ khoan dung rộng lượng nói tiếp:

- Lão thân vẽ ra trăm dặm dành cho hai người các ngươi dung thân, đủ thấy tình cảm sâu đậm rồi. Đại Nguyên Tử là thuộc hạ của ta nên không được rời đi...

Nhạc Phàm cùng Đài An trao đổi ánh mắt lại không chút hoang mang quan sát tình hình xung quanh.

Kết giới La Thiên quả nhiên không tầm thường. Nó có âm dương rõ ràng, bốn cực đã bắt đầu xuất hiện, nghiễm nhiên chính là cảnh tượng càn khôn bắt đầu. Theo tu vi của Lâm Nhất mạnh mẽ lên, nơi này chắc chắn sẽ có chút đổi mới. Cho dù biến thành tinh vực mênh mông như Hồng Hoang cũng là ở trong tầm tay. Nghĩ như thế, Lâm Nhất vây khốn người khác ở trong này cũng có dụng ý rõ ràng, chính là muốn một mình giành lấy lợi ích trong trời đất, hùng tâm gây dựng sự nghiệp to lớn. Phục Linh lại muốn trở thành thuỷ tổ, hoặc là nhân vật như chí tôn vậy...

Nhạc Phàm giơ tay vuốt chòm râu dài, cân nhắc một lát mới nhìn về phía Phục Linh nói:

- Có thành ý của đại vu làm đầu, chúng ta ngại gì lấy ngọn núi làm ranh giới cân sức ngang tài!

Phục Linh vung mạnh tay lên, hung ác nói:

- Được một tấc lại muốn tiến một thước, không được...

Nhạc Phàm không cho là đúng cười ha hả, nói:

- Nếu đại vu không chịu đồng ý, chúng ta lại ở chỗ này ai chiếm chỗ của người đó, không làm ảnh hưởng tới nhau...

Ngực Phục Linh phập phồng lên xuống, gương mặt đầy nếp nhăn đều là vẻ giận dữ, giọng căm hận nói:

- Hai trăm dặm...

Nhạc Phàm lắc đầu.

Ánh mắt Phục Linh giống như muốn ăn thịt người, nhìn chằm chằm vào Nhạc Phàm, cắn răng nói:

- Ba trăm dặm...

Nhạc Phàm bỗng nhiên từ dưới đất đứng lên, nâng hai tay lên và cười nói:

- Có ba trăm dặm có thể cung cấp để dung thân, vậy là đủ rồi!

Hắn nhìn về phía Đài An gật đầu ra hiệu, lại nói với Đại Nguyên Tử:

- Ngươi vốn chính là tộc nhân của ma tu ta, sao có thể ở lại chỗ này, ngươi cũng đi cùng đi...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free