Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2693:

Thiên Ninh còn muốn chào hỏi, nói vài câu nhưng thấy tình hình như vậy cũng chỉ cười khổ, hắn cùng Thiên Khí, Tu Tế, Thân Đạt khoát tay áo, xoay người lao ra khỏi trận pháp tiếp tục chạy.

Lấy tu vi của Lâm Nhất, cho dù nghỉ tạm nhập định, thổ nạp hành công, ai lại dám hành động thiếu suy nghĩ? Hắn bảo một tiểu bối Phạm Thiên hộ pháp, quả thực chính là một chuyện nực cười. Hắn đuổi những người có mặt ở đó đi thì cũng thôi, cần gì phải lấy Lăng Đạo tới đả thương tự tôn của người khác!

Bốn bóng người đi rất nhanh, không bao lâu đã ném hai sư đồ lại phía sau.

Thiên Khí quay đầu liếc mắt, cả giận hừ một tiếng, nói:

- Tiểu tử thiếu đạo đức lại vô lễ như thế,!

Thiên Ninh lắc đầu, ra hiệu không cần nổi giận, khuyên:

- Từ chuyện lúc trước có thể nhìn ra người kia không phải là người tuyệt tình, chỉ vì chúng ta không chịu bước vào kết giới, hắn mới có ý định mượn cơ hội trêu đùa. Tạm thời cứ mặc hắn, tương lai lại tính toán cũng không muộn...

Cơn giận của Thiên Khí dịu xuống, nghi ngờ nói:

- Người kia trước sau vẫn đi cuối, rõ ràng biết chúng ta khó có thể đến Cửu Thiên nhưng hắn lại liên tục giục ép, vậy phải giải thích thế nào?

- Còn không phải là muốn để cho chúng ta biết khó mà lui, lại cầu xin tha thứ thuận theo, cuối cùng chỉ có thể mặc hắn nói gì nghe nấy sao, khụ khụ...

Thiên Ninh còn chưa nói dứt lời đã nhịn không được sốt ruột ho vài tiếng, lập tức lảo đảo vài cái ở trong mây mù.

Thiên Khí cùng Tu Tế, Thân Đạt vội vàng tới gần, liên thủ mở ra một lối đi ở trong mây mù.

Tình cảnh khó khăn của Thiên Ninh được giảm bớt, tiếp tục đi về phía trước, lại nói:

- Người kia cũng chưa chắc đã biết được quá nhiều, chúng ta chỉ để ý một đường tìm kiếm, nếu như đi tới Cửu Thiên thì “Tam Hoàng Kinh" đã không quan trọng gì nữa!

Thiên Khí suy nghĩ sâu xa nói:

- Sư huynh nói có lý! Lăng Đạo hẳn cũng có ý định tương tự, xem ra hắn cũng muốn thoát khỏi cảnh khốn cùng này, nhưng chỉ sợ phần thắng không nhiều!

Mấy vị cao nhân ma tu này hoàn toàn không hồ đồ. Cho dù là người bị lợi ích mê hoặc cũng phải trả giá thật lớn. Chỉ có tránh thoát sự ràng buộc mới có khả năng đổi được cơ hội xoay chuyển tình thế cuối cùng! Có đôi khi bọn họ quyết định tốn công vô ích, chỉ vì đối thủ này là Lâm Nhất...

...

Trên tinh thạch chỉ còn lại có sư đồ hai người.

Lâm Nhất vẫn chưa vội vàng nghỉ ngơi, mà tiện tay tháo hô lô bên thắt lưng xuống.

Hắn mới uống hớp rượu, bỗng nhiên vẻ mặt thoáng ngưng trọng. Trong chốc lát, hắn lại cười ra vài tiếng.

Tiên Nô không hiểu nguyên nhân, hỏi:

- Sư phụ! Có chuyện gì buồn cười vậy?

Lâm Nhất uống hớp rượu, lúc này mới ra vẻ khó nhọc nói:

- Có người muốn sư phụ chủ trì công đạo...

Hắn chỉ một ngón tay lắc lư ở bên miệng, hai mắt hơi khép lại.

Tiên Nô thấy sư phụ giả vờ cao thâm thì không nhịn được khẽ cười khanh khách.

- Lâm Nhất! Quy định trong trời đất ở đâu...

Cùng lúc đó, đại danh của Lâm Nhất vang lên ở trong kết giới.

Trên đỉnh núi cao nghìn trượng, Phục Linh dẫn theo hai người Quỷ Nhật, Quỷ Dạ đang giằng co. Đại Nguyên Tử vẫn còn quay mặt vào tường, đám bốn người Bạch Nguyên Tử cùng Sử Bình Tử lại ở dưới chân núi xem chừng.

Phục Linh ngửa mặt lên trời gào thét nhưng không có ai lên tiếng trả lời. Bàn ta ngược lại căm tức nhìn hai lão già ở cách mười mấy trượng, hung ác nói:

- Nhạc Phàm, Đài An! Cút ra khỏi Địa giới của lão thân...

Sau khi Nhạc Phàm cùng Đài An bị bắt vào kết giới thì khó tránh khỏi hoảng loạn, thấy tính mạng của mình không đang lo mới trấn tĩnh lại, bọn họ ở trong kết giới kiểm tra xung quanh để tìm được một chỗ đặt chân. Vừa vặn Phục Linh, Quỷ Nhật, Quỷ Dạ không có ở đó, hai người việc nhân đức không nhường ai liền chiếm lấy động phủ có sẵn. Mấy vị tu sĩ Động Thiên trung kỳ nhận ra được trưởng lão Ma Thành trước kia, hai bên đều không sao. Ai ngờ cũng không lâu lắm, người gọi là chủ nhân trở về, ngay lập tức trở mặt trục xuất, hai bên giương cung bạt kiếm...

Nhạc Phàm giơ tay vuốt chòm râu dài, nhìn về phía Phục Linh đang ngang ngược mà lắc đầu cười nói:

- Kết giới La Thiên này đều là của Lâm Nhất, ngươi lại tính là gì chứ? Hơn nữa tình trạng của chúng ta tương đương nhau, vốn nên đồng bệnh tương liên thương cảm lẫn nhau. Ngươi lại không để ý tới nhân tình như vậy, ai lại sợ ngươi sao?

Đài An phụ họa nói:

- Vẫn mong Phục Linh đại vu tự trọng! Nếu phải bắt đầu động thủ, chỉ có thể làm cho Lâm Nhất chê cười...

Phục Linh vung mạnh tay lên, quát lên:

- Lão thân không quan tâm! Trong ngàn dặm nơi đây đều là do lão thân khai hoang đến. Trước sau tôn ti khác nhau, trời đất quy định như vậy...

Nàng thấy Quỷ Nhật, Quỷ Dạ không nói giúp, đối phương lại một bước cũng không nhường thì không nhịn được ngửa mặt lên trời gào tiếp:

- Lâm Nhất! Ngươi không làm chủ cho lão thân thì giết lão thân đi...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free