Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2692:

Trong từng làn khói xanh cùng cuồng phong gào thét, Lâm Nhất dẫn theo Tiên Nô bay về phía trước.

Một tầng ánh sáng pháp lực màu trắng bao phủ xung quanh, cũng vây quanh hai bóng người một xám một trắng. Gió mạnh tàn sát bừa bãi chưa tới gần, chỉ ở cách hai, ba trượng liền rời đi. Bóng dáng hai sư đồ vẫn phiêu dật, cử chỉ ung dung giống như bước chậm trong mây, chỉ để ý đạp bước trong thần ải xông về phía mông lung không biết.

May là dựa vào sư phụ bảo vệ, nếu không, Tiên Nô nàng chỉ là một tu sĩ Phạm Thiên căn bản khó có thể chống đỡ được gió mạnh như vậy quá lâu. Có lẽ tiến vào Long Quyển Thạch cũng không có tác dụng, chỉ có rơi vào đường cùng.

Tuy nhiên, lấy tu vi của Lâm Nhất dẫn theo đệ tử chạy đi lại thật sự dễ dàng như trở bàn tay.

Bây giờ tu vi của hắn đã là Động Thiên viên mãn, lại có cảnh giới La Thiên chống đỡ, so với Lăng Đạo còn muốn mạnh hơn một bậc. Lại thêm hắn ba tu một thân, mắt sinh ra Huyễn Đồng nên thông hiểu cấm chế ngũ hành, tự nghĩ ra ba thức thần thông, giữ Thiên Ma Cửu Ấn, mạnh như vậy có thể so với Tam Hoàng năm đó, dĩ nhiên chính là người đứng đầu ngang dọc Bát Hoang.

Giống như lời hắn đã nói, đối thủ chân chính ở Cửu Thiên. Về phần hắn giữ lại Lăng Đạo cùng Thiên Ninh chỉ là một bục chắn trên đường đi tới mà thôi...

Hai canh giờ sau, hai thầy trò đang đi nhanh đã chậm rãi ngừng lại.

Ngoài nghìn trượng bị mây ánh sáng ngăn cản. Nó trải dài mấy chục dặm giống như một lỗ thủng cực lớn lui tới trong thiên địa, lại có khói xanh sôi trào, sương trắng cuộn trào mãnh liệt, cũng có khí cơ hỗn loạn tàn sát bừa bãi đang gào thét, tình cảnh quỷ dị khiến cho người ta chùn bước.

Ngoài ra, phía trước cũng không thấy bóng dáng của lão Long cùng Hổ Đầu, ngay cả Lăng Đạo cũng không thấy đâu. Chỉ có Thiên Ninh, Thiên Khí cùng Tu Tế, Thân Đạt đang do dự ở trong mây mù cách trăm trượng, nhất thời chưa quyết nên tiến hay lui.

- Đây hẳn là một cửa ải, hoặc có cấm chế sử dụng để ngăn cảm. Sư phụ...

Lâm Nhất nghe tiếng chỉ cúi đầu liếc mắt, lập tức lại thờ ơ nhìn về phía trước.

Tiên Nô cùng sư phụ đứng sóng vai, gương mặt nhỏ nhắn đúng lúc lộ vẻ vui sướng. Nàng không có để ý tới, chỉ lặng lẽ mỉm cười, hài lòng quan sát tình hình xung quanh.

Ở nơi hung hiểm khó lường như vậy, không phải là cao nhân Động Thiên thì không thể tiến vào nửa bước. Nô Nhi chỉ là một tiểu bối Phạm Thiên lại có thể tận mắt nhìn thấy các loại thần kỳ, đúng là khó có thể tin nổi, đủ khiến cho người bên cạnh phải ao ước muốn chết. Ừ! Sư phụ chính là cơ duyên của Nô Nhi...

Ngay vào lúc này, bốn người đang do dự không quyết bỗng nhiên có động tác. Thiên Khí đi về phía trước, Thiên Ninh, Tu Tế, Thân Đạt đi sau. Tuy nhiên trong nháy mắt, bốn bóng người lần lượt biến mất. Mây ánh sáng vẫn cuộn trào mãnh liệt như trước, tình hình kỳ lạ vẫn như trước.

- Nô Nhi! Sư phụ tu được kết giới La Thiên, có phần giống với Ma giới trước đây, mặc dù hoang vắng lặng lẽo cằn cỗi, lại đủ để dung thân...

- Sư phụ! Nô Nhi có thể đi cùng ngài ở trên đường một lúc thì cuộc đời này đã không có gì tiếc nuối rồi!

Lâm Nhất còn chưa nói dứt lời, người bên cạnh đã nói một câu. Trong giọng nói khẽ dịu dàng mang theo sự cô độc cùng không muốn, còn có bao nhiêu thẫn thờ, mấy phần bất đắc dĩ. Thần sắc hắn hơi xúc động, trái tim như muốn tan chảy, cúi đầu ôn hòa nói:

- Cảm ơn Nô Nhi làm bạn...

Hắn làm một sư phụ lại đột nhiên nói cảm ơn đệ tử thì có phần khó hiểu, nhưng cũng có chút ít xúc động.

Tiên Nô rất giống xem là Thúy nhi – ngũ muội tử, ngoan ngoãn động lòng người, lại ngoài mềm trong cứng; giống như nữ tử giang hồ Hứa Nguyệt, hay xấu hổ điềm tĩnh dịu dàng; giống như nữ tử ngư dân Đông Vũ Nhi, bản tính trong sáng hiền lành lại trung trinh như một; đồng thời nàng còn có cái nhìn nhạy bén, xa rộng của Mộc Thanh Nhi, có sự nội liễm lại kiên trì của Từ Tử Huyên, hiểu ý người của Tô Tuyết Vân, cùng với xuất trần khí độ của Kỳ nhi... vân vân, mà những người này đã từng làm bạn lại dần biến mất ở trong trần thế.

Người Lâm mỗ chỉ có thể thầm nói cảm ơn ở trong lòng, mong sau đó quý trọng tất cả...

Trong lòng Tiên Nô không hiểu đập mạnh, lại thấy sư phụ đã lên đường đi về phía trước thì nhịn không được đi theo, vành mắt mà đỏ hoe.

Bao giờ nàng cũng thấy sư phụ mình không gì không làm được, ngang dọc vô địch. Lúc này nàng bỗng nhiên cảm thấy sau bóng lưng cao ngất của hắn chính là sự cô đơn cùng tịch mịch không ai biết đến. Hắn hiểu được tâm tư của Nô Nhi, hắn vẫn luôn dốc lòng che chở...

Hai bóng người đi qua mây ánh sáng, thoáng cái cảnh sắc trong đó lại thay đổi.

Vị trí của bọn họ vẫn là một bên hành lang, lại rộng chừng hơn trăm dặm, gió mạnh đã biến mất, chỉ có sương trắng mịt mờ không thấy điểm cuối. Mà mây mù này nhìn như mờ mịt lại giống như tấm vải mỏng, giống như thực chất lại cô đọng khác thường, rõ ràng ẩn chứa lực lượng thiên địa, muốn dễ dàng đi về phía trước cũng không quá dễ dàng.

Lâm Nhất dẫn theo Tiên Nô nghỉ chân quan sát.

Chẳng qua bọn họ chỉ dừng lại một lát mà đám người Lăng Đạo cùng Thiên Ninh đã cách xa ngoài ngàn dặm. Xuyên qua từng tầng mây mù, trong thần thức năm bóng người này lúc ẩn lúc hiện. Mà tung tích của lão Long cùng Hổ Đầu vẫn không thấy đâu, nói vậy hai người này hẳn đã chạy xa hơn.

Trước đó có gió mạnh chặn đường, chỉ cần tu vi mạnh mẽ sẽ có thể không có vấn đề gì. Lúc này lại bị mây mù ngăn cản, không biết trong đó có trò gì không.

Lâm Nhất khởi động pháp lực bảo vệ Tiên Nô, không chút hoang mang tiếp tục chạy đi. Chỉ trong giây lát, mây mù màu trắng này lại giống như dòng suối vọt tới, cũng trùng trùng điệp điệp quấn quanh không rời, lại có khí sát phạt đang cắn nuốt pháp lực, làm cho hai thầy trò phải đi chậm lại.

Trong mây mù tràn ngập lực ngũ hành, lại có thêm vài phần khí cơ không hiểu, giống như khí Thái Sơ lại dường như không phải. Chúng đan xen vào nhau, tự nhiên có thể kìm chế, thôn tính cắn nuốt pháp lực của tu sĩ. Tình hình như thế chắc là có liên quan đến trận pháp của tiên nhân thượng cổ...

Lâm Nhất thăm dò rõ hư thực rồi tiếp tục đi về phía trước.

Sau một canh giờ, phía trước quả nhiên có trận pháp xuất hiện.

Ở đây, hành lang tăng tới trăm năm mươi dặm. Trong mây mù, chín khối tinh thạch vẫn lặng lẽ di chuyển xung quanh nhau. Tinh thạch ở giữa có kích thước chỉ chừng mười mấy trượng, có mấy bóng người ngồi ở phía bên. Các tinh thạch còn chỉ có mấy trượng, lấy thế Cửu Cung để phân tán ra xung quanh. Tình hình như thế cơ bản cũng giống với trước đây, không phải là pháp trận gia tăng, khiến cho con đường nhỏ có thể kéo dài và nối liền.

Lâm Nhất dẫn theo Tiên Nô xé ra lớp mây mù ngăn cản, đi qua pháp trận xung quanh, chậm rãi rơi vào trên tinh thạch ở giữa. Hai thầy trò hắn mới hạ xuống đất, Huyền Thiên Thuẫn chậm rãi tiêu tan, uy thế hùng hồn lại cuốn ngang ra, làm cho bốn người đang nghỉ tạm vội vàng đứng dậy tránh né.

Bốn người nghỉ tạm ở chỗ này chính là bốn vị ma tu lấy Thiên Ninh dẫn đầu. Mỗi người đều bị thương nặng lại cố chạy về phía trước, trước sau không ngừng nghỉ khiến cho bọn họ đều mệt mỏi, vốn muốn mượn cơ hội để nghỉ lấy sức, ai ngờ người phía sau tới lại căn bản không cho người ta được yên tĩnh.

Thiên Ninh lui ra phía sau vài bước, có phần nóng nảy không yên. Sau khi hắn nuốt vào đan dược vẫn chưa vận công được hai vòng đã vội vàng đứng dậy, khó tránh khỏi có khí tức không được thông suốt.

Thiên Khí lại đứng tại chỗ với vẻ mặt sợ hãi. Mặc dù hắn biết người tới sẽ không dễ dàng gây khó dễ cho hắn nhưng vẫn không nhịn được cẩn thận đề phòng.

Tu Tế cùng Thân Đạt lại lùi đến bên cạnh Thiên Ninh, vẻ mặt hai người buồn bã giống như đưa đám. Hai người này cũng đang luyện công phải dừng lại.

Ánh mắt của Lâm Nhất lóe lên, có vẻ thất vọng nói:

- Xem ra cảnh giới và tu vi của các vị thua xa Lăng Đạo. Người khác đã đi xa, hoặc đã đến Cửu Thiên, còn không đuổi theo...

Hắn ngồi xếp bằng giống như không có người khác, lại ra hiệu với người bên cạnh:

- Sư phụ lần lượt chinh chiến đã mệt mỏi không chịu nổi, tạm thời nghỉ ngơi hai canh giờ. Nô Nhi, hộ pháp...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free