Vô Tiên - Chương 2691:
- Nô Nhi cuối cùng cũng chờ được sư phụ...
Vẻ mặt bốn vị cao nhân ma tu đều xấu hổ, mỗi người lại nhấc tay trả lễ và lùi lại tỏ vẻ lảng tránh, tiếc rằng xung quanh không có chỗ đặt chân nghỉ tạm, bọn họ chỉ đành phải cố lên tinh thần tiếp tục đi về phía trước.
Lâm Nhất trước sau tụt lại phía sau với dụng ý rất đơn giản, cũng có ý không quang minh. Hắn vì để tránh cho có người đổi ý gây ra phiền toái không cần thiết, không thể không làm tiểu nhân một hồi. Tuy nhiên, hắn nhìn thấy năm vị cao nhân ma tu này lần lượt rời đi, vẫn chưa tách ra, ngược lại vung tay áo nhẹ nhàng đẩy Tiên Nô ra, trầm giọng chất vấn:
- Xảy ra chuyện gì?
Tiên Nô đang muốn thân theiets cùng sư phụ, không nhịn được hơi ngạc nhiên. Trong đôi mắt sáng của nàng lập tức hiện lên một chút oan ức, lập tức chân thành thi lễ, khẽ trả lời:
- Sau khi đệ tử cùng lão Long, Hổ Đầu cùng tìm tới con đường xuyên qua Thiên giới, vốn nên chờ tại chỗ nhưng hai người bọn họ lại khó chịu được tịch mịch nên đi vào dò đường. Đệ tử có lệnh sư không dám vi phạm, chỉ đành phải một mình chờ đến nay, vẫn mong sư phụ trách phạt!
Nói xong, nàng cúi đầu xuống lại không lên tiếng nữa.
Trước đây, vì tránh cho Nhạc Phàm cùng Đài An quấy rầy, Lâm Nhất lấy pháp lực nguyên thần cuối cùng, lần lượt lưu lại con đường cho lão Long, Hổ Đầu, Tiên Nô xuyên qua Thiên giới, cũng ở trong thần thức ghi rõ nơi đi, để bọn họ gặp lại. Khi chạy tới đây chỉ thấy một mình Tiên Nô, thực sự làm cho hắn bị dọa tới giật mình. Phải biết cấm chế nguy hiểm đáng sợ, có chút lơ là sẽ là kết quả thần hồn đều tiêu tan. Ai ngờ hai người kia tự nhiên không hề e ngại như vậy, đúng là thiếu đánh!
Lâm Nhất được biết ngọn nguồn thì vẻ mặt trầm như nước, buồn chán hừ một tiếng và ngước mắt nhìn về phía xa.
Bọn họ đi tới đây, trong hành lang đã rộng hai, ba mươi dặm. Mà dưới sự ngăn cản của gió càng lúc càng mạnh, thần thức còn khó có thể nhìn xa. Chỉ có một chút ánh sáng màu xanh mông lung không ngừng chập chờn, còn chỉ dẫn cố chấp đi về phía trước. Trước mắt chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của Thiên Ninh, Thiên Khí, lại khó tìm thấy tung tích của lão Long, Hổ Đầu. Không cần suy nghĩ nhiều, hai người này đã chạy xa, sống chết chưa rõ.
Lâm Nhất nhíu mày nhìn xung quanh.
Ở pháp trận tinh thạch này có phong cách cổ xưa giản lược, lại ngầm có vẻ bất phàm của Cửu Cung, chắc hẳn là do tiên nhân thượng cổ ra tay, chỉ là để lại một đường lui nhỏ nối liền với cấm chế thiên địa.
Ánh mắt của Lâm Nhất rơi vào trên thân Tiên Nô cách đó không xa, thần sắc thoáng động. Đệ tử ngoan ngoãn kia vẫn còn cúi đầu không nói, dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn lộ vẻ cô độc bất lực. Hắn không hiểu nói:
- Nô Nhi...
Mái tóc đen dài như thác nước của Tiên Nô che phủ xuống hai vai, cũng che đi gương mặt xinh đẹp vô song. Nàng chậm rãi ngẩng đầu, trong đôi mắt sáng giống như có trăng sao chớp hiện, trong nháy mắt đã ửng đỏ, ngầm có vẻ vô cùng oan ức nhìn sư phụ, nhưng đôi môi mím chặt không nói một tiếng nào.
Lâm Nhất kinh ngạc nói:
- Đây là sao...
Mà hắn còn chưa nói dứt lời đã dường như hiểu ra. Dễ thấy được, nha đầu kia tất nhiên đang tức giận. Nàng rất hiểu ý người, lại có chút ngoan ngoãn, nhưng lần đầu tiên có dáng vẻ như vậy, cuối cùng là ai chọc giận nàng? Không đúng à, nàng hình như đang giận mình?
Lâm Nhất chỉ đành phải ném tâm sự sang một bên, khóe miệng hơi nhếch lên, cười ôn hòa nói:
- Nô Nhi! Có phải trong lời nói của sư phụ có chỗ nào không ổn hay không?
Hắn tới chỗ này trước sau mới một lát, tự nghĩ chưa từng có gì sai nên định như thế để an ủi để tử.
Nô Nhi khẽ lắc đầu, vành mắt càng đỏ hơn.
Lâm Nhất càng thêm nghi ngờ, vội nói:
- Có chuyện cứ nói đi, sư phụ làm chủ cho ngươi. Có phải là Hổ Đầu bắt nạt ngươi hay không? Ta không tha cho hắn!
Hắn hơi cúi thấp người, lộ rõ sự quan tâm cùng che chở.
Trong đôi mắt sáng của Tiên Nô chớp động, cái miệng nhỏ nhắn hơi mím lại rồi thầm thở dài giống như đạt được tâm nguyện, nàng bất chợt khôi phục thái độ bình thường, có phần xấu hổ cùng tức giận lại kèm theo sự sợ hãi, tiến tới nắm lấy tay áo của Lâm Nhất, giống như hoàn toàn không có chuyện gì khẽ nói:
- Nô Nhi ở đây một mình nên có hơi sợ hãi mà thôi...
Lâm Nhất không hiểu nguyên nhân, vẫn thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu quan sát lại cười nói:
- Nô Nhi không có việc gì thì sư phụ lại yên tâm...
Gương mặt nhỏ nhắn của Tiên Nô ngẩng lên, hãy còn khẽ lắc ống tay áo, nói như làm nũng vậy:
- Sư phụ đừng nên giận chó đánh mèo lên Hổ Đầu, được?
Lâm Nhất cười không đáp, dung túng lại bất đắc dĩ nhìn tay áo của mình bị lắc qua lắc lại.
Tiên Nô liền đúng lúc thả tay ra và lui ra phía sau một bước, nghiêm mặt nói:
- Sư phụ! Hai người bọn họ đi vào dò đường, nhìn như là hành động liều lĩnh nhưng cũng có nguyên nhân...
Lâm Nhất nhướng mày, yên lặng nghe.
Tiên Nô nói tiếp:
- Lấy tu vi của Nô Nhi sẽ không chịu nổi uy lực của cấm chế, mượn con rối Thiên Sát mới có thể an toàn. Ai ngờ khi xuyên qua, căn bản không cần Nô Nhi tính toán đã bị lão Long cùng Hổ Đầu dễ dàng dẫn tới đây. Sau khi hai huynh đệ bọn họ bước vào Thiên giới, thậm chí có cảm giác bình thường như cá gặp nước, vì vậy lại không nhịn được tò mò, đi về phía trước dò đường. Bởi vậy ta nghĩ hai người bọn họ chiếu cố lẫn nhau, chắc không có gì đáng ngại đâu, sư phụ chớ buồn...