Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2690:

......

- Sau khi người kia bóp méo con đường Cửu Thiên, trước sau vẫn nhẫn nhịn không phát, chỉ chờ người của chúng ta ra hết, trên đường đi còn bị tấn công liên tục, chiến đấu ở các chiến trường Linh Động Tinh Vực, lúc này mới đột nhiên nhân lúc trống rỗng mà cướp đoạt Ma Thành uy hiếp khắp nơi. Sau đó, hắn lại lặng lẽ theo đuôi tới đây. Khi chúng ta gặp phải đủ loại ngăn cản ở Thiên giới, mệt mỏi hết lực, cuối cùng hắn thể hiện ra cường thế hiện thân với uy thế không thể đỡ. Có câu nói là nhất định thấy họa trời, lại thấy họa người là có thể lập mưu kế. Hắn xét rõ âm dương, hiểu rõ nội ngoại, mưu tính trước sau đó mới hành động, cuối cùng công thành ở thế chân vạc, khống chế thời cơ tinh diệu mà lại đúng lúc như vậy, thực sự làm cho người ta xem không khỏi sinh lòng thán phục!

- Sư huynh quá mức ngã lòng, sao lại cất nhắc hắn như vậy?

- Cũng không phải! Người kia từng bước đều có miệt mài theo đuổi, tiến lui có theo kết cấu. Không chỉ có vậy, hắn còn am hiểu tính người và khống chế. Đầu tiên hắn bắt sống Phục Linh cùng Quỷ Nhật, Quỷ Dạ, ân uy đều xem trọng, vào lúc đối mặt với nguy cấp mới để cho chúng ta gặp lại, là thử cũng là ly gián, để phân hoá và kìm chế từng người. May mà Phục Linh có chỗ e ngại, còn chưa gây ra chuyện nực cười công kích lẫn nhau...

- Phục Linh từ lâu đã nhìn ra được dụng ý của Lâm Nhất sao?

- Đúng vậy! Bản thân Phục Linh khó bảo toàn, chỉ có thể lui lại cầu điều thứ hai. Chúng ta chỉ có bất hòa mới có thể khiến cho đối thủ buông xuống e ngại. Bà ta hoặc là ám chỉ, đi theo người kia, chưa chắc đã không phải là bảo toàn...

- Sư huynh nói có chút đạo lý...

- Người kia hàng phục Lăng Đạo chỉ để bọn ta kìm chế lẫn nhau. Hắn dùng trí, lực tương đối, thế cấp bách, ngược lại lấy lợi, tuân theo nguyện cảnh, còn có điểm mấu chốt trong đạo khống chế Tôn Giả. Ta không biết tâm của nó, không phải là người khống chế không biết sự biến hóa của nó, không khống chế người cũng đúng!

- Người kia từng tự mình nói qua, 'Duyên tới gió nổi lên, duyên tận tâm đi, hoảng sợ thiên đạo, vốn là lẽ thường của ta', rõ ràng là vô ý phòng bị, may mắn đúng dịp mà thôi, sư huynh lại coi hắn như cao nhân, tiểu đệ không dám gật bừa...

- Ha ha! Đây cũng chính là chỗ cao minh của người kia. Thánh hiền có câu, đạo thường tùy theo tự nhiên mà không tự nhiên thành. Lại có câu, thân là thuận theo tự nhiên, không thuận tự nhiên cũng nói vậy. Tiểu tử kia thiên tâm một khối, vốn ta trường tồn, lời nói và việc làm không bàn mà hợp với thiên đạo, hành động phong vân tám phương, chúng ta có chút thua kém...

Thiên Ninh cùng Thiên Khí vừa đi vừa nói chuyện, trong lúc vô tình đã đi gần nửa canh giờ.

- Ý của sư huynh, chúng ta lại đi theo hắn như thế sao?

- Nếu không thì có thể làm thế nào? Người kia tốn nhiều tâm sức như vậy, làm sao chịu tha thứ cho ma tu độc quyền. Mà hắn một thân ba tu lại có cảnh giới hơn người, lòng dạ cũng có, chắc sẽ có lúc thành tích, chúng ta làm sao lại ngại tùy duyên được duyên. Về phần tương lai thế nào là do ý trời và lòng người, lại cẩn thận...

Thiên Ninh còn chưa nói dứt lời đã bị một trận gió mạnh đuổi cho liên tục lui về phía sau.

Hắn vội vàng đứng vững, nhịn không được liên tục thở hổn hển. Thiên Ninh cùng Tu Tế, Thân Đạt đi theo cũng chật vật không chịu nổi, mỗi người vội vàng tránh né xung quanh.

Cùng lúc đó, Lăng Đạo ở phía trước cũng ngừng lại.

Tình hình xung quanh vẫn là như cũ, chỉ là gió mạnh gào thét có vẻ càng thêm mãnh liệt. Trong gió mạnh tàn sát bừa bãi, làn khói xanh xoay quanh, phía trước mấy trăm dặm đột nhiên có thêm chín khối tinh thạch lơ lửng trong hư không. Kích thước của chúng không giống nhau, vây quanh nhau thể hiện ra pháp trận, ở trên một khối tinh thạch ở giữa còn có một bóng người áo trắng nhỏ nhắn...

Thiên Khí quan sát thêm, ngược lại ngạc nhiên nói:

- Sư huynh! Tiểu bối này từ đâu tới vậy?

Thiên Ninh lắc lư giãy giụa đi về phía trước, đáp một tiếng:

- Ta cũng không biết!

Thiên Khí quay đầu liếc nhìn, cùng ba người bạn đồng hành tiếp tục đi ngược gió tiến về phía trước.

Sau một lát, bọn họ đã tới trận pháp tinh thạch.

Lăng Đạo lại không tới gần trận pháp tinh thạch, mà nghỉ tạm một lát, tươi cười với vẻ mập mờ, chạy thẳng về phía trước tìm kiếm lối rời đi.

Trận pháp tinh thạch kỳ lạ kia có kích thước chừng nghìn trượng. Tinh thạch ở giữa có kích thước chừng mười trượng, miễn cưỡng chứa được ba tới năm người đặt chân. Tám khối tinh thạch còn lại chỉ hơn trượng, lẳng lặng vây quanh bốn phía, ẩn có thế bát cực, uy thế không hiểu giống như do trời đất tự thành. Hoặc là khí cơ của pháp trận dẫn dắt gây ra, gió mạnh chưa tới gần đã chuyển hướng rời đi. Bởi vậy cơ thể người nhỏ bé ngồi ở giữa vẫn bình yên vô sự.

Tuy nhiên, người kia đúng lúc đứng dậy, mặc dù tu vi thấp kém nhưng lại là một tiên tử xinh đẹp hiếm thấy.

Thiên Khí, Thiên Ninh, Tu Tế, Thân Đạt trực tiếp xuyên qua pháp trận, vẫn chưa nhìn thấy phía xa có gì khác thường, trái lại tránh được gió mạnh tập kích, nghiễm nhiên là một chỗ đặt chân nghỉ ngơi tốt. Thoáng cái, bốn người đã vây quanh tinh thạch ở giữa cùng nữ tử kia.

Nữ tử kia đột nhiên đối mặt với mấy vị cao nhân thì có chút hoảng loạn. Tuy nhiên nàng đã lập tức trấn tĩnh lại.

Thiên Khí dừng lại cách nữ tử kia hơn mười trượng, chưa kịp suy nghĩ nhiều đã lên tiếng hỏi:

- Tiểu bối! Ngươi là tu sĩ phương nào, sao lại tới chỗ này?

Nữ tử áo trắng cũng không đáp, chỉ thoáng mỉm cười nhìn về phía xa.

Thiên Khí tuy biết tình hình kỳ lạ nhưng vẫn không nhịn được muốn nổi giận. Một tiểu bối Phạm Thiên, sao dám vô lễ như vậy?

Đúng vào lúc này, nữ tử kia cuối cùng lên tiếng nói:

- Sư phụ...

Thiên Khí lập tức thoáng ngẩn người ra, vội vàng nhìn về phía Thiên Ninh cách đó không xa. Đối phương lại cười gượng lắc đầu, dùng mắt ra hiệu về phía Lăng Đạo đi xa. Hắn có ý nói Lăng Đạo nhận ra được nữ tử này lại ra vẻ không biết, đơn giản là muốn hại bốn người.

Quả nhiên, Lâm Nhất vốn ở xa mấy trăm dặm đột nhiên đi tới, cũng lướt tới bên cạnh nữ tử kia, còn cười phân trần nói:

- Đây là tiểu đồ Tiên Nô, mong các vị chiếu cố nhiều hơn!

Nữ tử áo trắng một mình canh giữ ở chỗ này chính là Tiên Nô, nàng chắp tay hành lễ với đám người Thiên Khí vẫn còn đang kinh ngạc, nói:

- Ra mắt các vị tiền bối.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free