Vô Tiên - Chương 2689:
Lại là nửa nén hương trôi qua, mọi người ở đây vẫn không chịu dịch bước chân.
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, không để ý tới đám người Lăng Đạo cùng Thiên Ninh nữa, mà là quay đầu nhìn về phía Thiên Khí nói:
- Thiên Khí trưởng lão! Ta biết ngươi thua không phục lắm, tương lai chúng ta tiếp tục đấu. Mà đối thủ của ta lại vượt xa Cửu Thiên...
Hắn liếc mắt, khóe miệng hơi cong lên rồi nhìn về phía trước, lại nói:
- Là đi hay ở, quá thời gian sẽ không chờ nữa!
Trọng nói thư giãn của hắn đột nhiên trở nên lạnh lùng ngắn gọn, uy thế trên toàn thân cũng có thêm vài phần lạnh giá.
Thiên Khí bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt tức giận.
Lời nói này có ý gì, lẽ nào Thiên Khí ta còn không xứng trở thành đối thủ của hắn sao? Cửu Thiên lại là đầm rồng hang hổ sao?
...
Ngay vào lúc này, Lăng Đạo đột nhiên lắc mình đi về phía trước, xúc động lên tiếng:
- Không cùng chí hướng, quan niệm thì không thể hợp tác, bàn luận, cần gì phải cưỡng ép. Lâm huynh, để Lăng mỗ đi cùng với ngươi đi!
Thiên Khí không chịu tỏ ra yếu kém, cũng chạy vọt tới trong cánh cửa tường ánh sáng bảy màu.
Trước đó không ai chịu dịch bước, lúc này lại tranh nhau. Tuy nhiên thoáng cái, hai người trước sau biến mất không thấy bóng dáng. Cánh cửa tối tăm vẫn như cũ, không xảy ra hiện tượng lạ thường nào.
Thấy thế, Thiên Ninh vẫn còn lo lắng đề phòng lập tức thở phào nhẹ nhõm. Hắn cùng Tu Tế, Thân Đạt bên cạnh nhìn nhau, sau đó chạy về phía trước, còn không quên lên tiếng:
- Lâm lão đệ! Chúng ta vẫn phải cẩn thận...
Ba bóng người lần lượt đi về phía trước, sau đó lại lần lượt biến mất.
Lâm Nhất vẫn đứng ở chỗ cũ, khóe miệng nhếch lên cười giễu cợt. Trong chốc lát, hắn liếc nhìn về phía xa và nhấc chân bước vào hư không tiến về phía trước. Sau khi hắn rời đi, trong chớp mắt, hào quang bảy màu phẳng lặng như mặt nước chấn động, cánh cửa tối đen kia đã biến mất.
...
Một trận ánh sáng biến đổi, cảnh vật trời đất xoay chuyển.
Ngay sau đó uy thế đập vào mặt, kình đạo sắc bén gào thét tới, đúng lúc đưa thân vào trong sóng to gió lớn, khiến mọi người trong khoảng thời gian ngắn không dám có chút sơ suất.
Lâm Nhất mới bước qua cánh cửa đã chậm rãi dừng lại, cũng lấy pháp lực bảo vệ trước sau, lúc này mới không chút hoang mang ngước mắt xem chừng.
Vị trí nhìn được không quá mười dặm, phía trước lại mịt mờ vô bờ. Một bên là thiên địa màu xanh xám, tùy ý có thể thấy được từng làn khói xanh đang gào thét quay về. Đó là gió mạnh bao phủ khắp nơi giống hệt bão táp tàn sát bừa bãi không ngừng. Một điểm ánh sáng mơ hồ từ phía xa truyền đến, như có như không chỉ dẫn phương hướng. Còn có mấy bóng người lay động không ngừng dần đi xa, rõ ràng chính là năm người Thiên Khí, Lăng Đạo phía sau tiếp phía trước.
Lâm Nhất ngược lại không vội vàng chạy đi, mà giơ tay lên lấy ra một khối vòng tròn bạch ngọc quan sát kỹ hơn. Sau một lát, hắn thu hồi vòng tròn đi theo hướng ngược lại.
Giống như lời Thiên Ninh nói, cấm chế Thiên giới tổng cộng phân ra chín tầng. Lại vì khí cơ hay thay đổi nên cấm chế kỳ lạ, mỗi tầng đều sẽ hiện ra tình cảnh khác nhau, không ngoài ngũ hành. Cái gọi là con đường lại là một hành lang rất rộng. Trên dưới trái phải đều có tường bao quanh, lại biểu hiện cũng có cấm địa, chỉ có phía trước có một lối ra. Thiên Ninh có chỗ không biết là mỗi khi đi về phía trước, gian nan lại tăng lên gấp bội. Nguy hiểm ở trong đó ngoài sự tưởng tượng, cho dù là năng lực của Minh phu nhân cũng không dám tùy ý thử nữa là một đám người già yếu như bọn họ...
...
Năm bóng người nối đuôi nhau rời đi trong gió. Bọn họ vô tình dần dần kéo xa.
Một bóng người từ phía xa vượt lên trước, cách bốn người còn lại tới hơn trăm trượng. Người này chính là Lăng Đạo, mặc dù vết thương chưa lành nhưng hắn vẫn mạnh hơn mấy vị ma tu khác một bậc. Thiên Khí cố tình đuổi theo nhưng lại lực bất tòng tâm, chỉ có thể theo sát bên cạnh Thiên Ninh cùng Tu Tế, Thân Đạt.
Nếu hoàn toàn không có tổn hại xuyên qua rào cản của Thiên giới, đủ để xác nhận sự tồn tại của con đường Cửu Thiên là thật. Cơ duyên không đợi người, chạy đi mới là quan trọng hơn. Về phần Lâm Nhất thế nào, bọn họ tạm thời không rảnh để ý tới. Nếu có thể nhân cơ hội thoát khỏi hắn, ngược lại cũng là một bất ngờ không tệ.
Toàn thân Thiên Khí được một tầng pháp lực hộ thể bao quanh, thế đi không ngừng. Hắn hình như có phát hiện nên truyền âm về phía Thiên Ninh bên cạnh nói:
- Sư huynh! Người kia sắp tới rồi, lại một mình đi từ xa tới...
Hơi thở của Thiên Ninh gấp gáp, lặng lẽ khẽ gật đầu. Khí tức của Tu Tế cùng Thân Đạt cũng không ổn, có vẻ hơi chật vật.
Thiên Khí nhìn rõ tình cảnh của ba người, bất đắc dĩ thở dài.
Mỗi người đều bị tổn thương nặng nề, tu vi lại giảm lớn, căn bản không kịp nghỉ ngơi chữa thương, đã bị buộc phải vội vàng đi xa. Mặc dù có lòng thoát khỏi Lâm Nhất, chẳng qua cũng là dối mình gạt người mà thôi. Nghĩ tới ma tu mọi người đều từng có danh tiếng uy chấn Bát Hoang chấn động tinh vực, bây giờ lại rơi xuống tình cảnh như vậy, ôi...
Thiên Khí nghĩ đến đây, không nhịn được căm hận nói:
- Người kia có ý định làm cho ta với Lăng Đạo tranh đấu, ai ngờ hai người chúng ta căn bản không bị mê hoặc. Hắn là một người trẻ tuổi nhưng quá mức kiêu ngạo tự cao tự đại!
Thiên Ninh lắc đầu, cười gượng nói:
- Lời ấy sai rồi! Chúng ta đều xem thường người kia...
Thiên Khí hơi ngạc, nói:
- Vẫn mong sư huynh chỉ giáo!
Thiên Ninh nói:
- Không nên nóng vội, nghe ta nói đã...