Vô Tiên - Chương 2688:
Ở trước một tường ánh sáng bảy màu, chín bóng người từ xa tới chậm rãi gặp nhau.
Cách hơn trăm trượng, Lâm Nhất ngừng lại. Hắn quan sát tường ánh sáng bảy màu kia một lát rồi nhìn đám người xung quanh, mỉm cười hỏi:
- Thiên Ninh trưởng lão, ngươi từng giữ 'Cửu Thiên Giám', ngươi lại biết bao nhiêu về cấm chế?
Thiên Ninh cùng Thiên Khí, Tu Tế, Thân Đạt đứng chung một chỗ, vẻ mặt suy yếu mệt mỏi hình như đã đỡ hơn.
Hắn khẽ lắc đầu, im lặng một lát rồi mới lên tiếng:
- Nơi này lại không có trưởng lão, đại vu, lão đệ cần gì phải khách sáo. Bất cứ việc gì lấy ngươi làm đầu, chỉ cầu lần đi này thành công thôi.
Hắn hơi dừng lại, tay vuốt chòm râu dài lại nói:
- 'Thiên giới' này nhìn như tấm vải mỏng mỏng tuyệt đẹp nhưng lại mờ mịt, thật ra tổng cộng có chín tầng cấm chế, cũng lấy chín màu xanh, trắng, đỏ, đen, vàng, tím đen, tím xanh, tím đỏ, tím vàng tới tiến hành phân chia. Chỉ có xuyên qua từng cái một mới có thể chạy thẳng tới Cửu Thiên. Tình hình cụ thể trong đó thì ta không rõ lắm, mong rằng Lâm lão đệ chỉ giáo cho!
Thiên Ninh nói đến đây lại khẽ thở dài một tiếng.
Con đường trong thần khí "Cửu Thiên Giám" đã bị vẽ loạn để che giấu, có trời mới biết bên trong còn có bí ẩn gì không muốn người biết đã bị bóp méo. Nếu như còn muốn xem thành cơ duyên, hai vị đại vu chết thảm chính là vết xe đổ. Vì thế, hắn chán nản vứt bỏ bảo vật. Bây giờ Lâm Nhất vừa nhắc lại chuyện cũ, thực sự làm cho người ta khó xử. Vòng ngọc nho nhỏ thực sự hại người rất nặng!
- A... Đúng rồi...
Thiên Ninh suy nghĩ một lát mới, nói tiếp:
- Thiên giới chín tầng mỗi tầng không giống nhau, đi vào từng tầng lại khó khăn giống như đi ngược dòng nước, cho dù là có liên quan đến tu vi, cảnh giới chúng ta không tầm thường, chắc hẳn cũng không dễ...
Lâm Nhất không nói thêm gì nữa, mà giơ tay lên chộp vào hư không, lập tức dùng một bàn tay khẽ đẩy ra, ngoài mấy trượng trước người bỗng nhiên xuất hiện thêm một ánh sáng như có như không, thoáng chớp động, lộ ra vài phần thần bí khó lường. Hắn hất cằm, ra hiệu nói:
- Đây là kết giới La Thiên do ta tu luyện, mới chỉ ở hình thức ban đầu lại có cái hay của giới tử càn khôn, trốn vào trong đó ngược lại cũng an nhàn. Để tránh bất ngờ, các vị không ngại vào tự tiện!
Lăng Đạo cùng Thiên Ninh, Thiên Khí, Tu Tế, Thân Đạt đều hơi kinh ngạc, nhưng mỗi người đều đứng bất động.
Cao thủ Động Thiên hậu kỳ có thể có lực lượng tu ra kết giới, lại khó có thể tu ra phạm vi kết giới thật sự. Chỉ có cao nhân La Thiên mới có khả năng khai thiên lập địa tái tạo càn khôn. Lâm Nhất lấy ra rõ ràng chính là kết giới thiên địa nhưng lại gọi là kết giới La Thiên. Bởi vậy có thể thấy được, cảnh giới tu vi của hắn từ lâu đã đạt tới mức không người nào với tới!
Tuy nhiên, bất luận là ai bước vào kết giới La Thiên đều sẽ giao sống chết cho người khác, không thể tùy ý điều động!
Phục Linh lại có chút phấn chấn, hấp ta hấp tấp dẫn theo Quỷ Nhật, Quỷ Dạ bước vào trong ánh sáng kia. Trong nháy mắt, ba người lần lượt không thấy bóng dáng.
Lâm Nhất không để ý đến vẻ mặt của năm người kia, cũng không chờ đợi nữa mà vung tay áo lên, cánh cửa kết giới kỳ lạ kia theo đó biến mất không thấy bóng dáng.
Lăng Đạo đúng lúc đi về phía trước vài bước, chắp tay và lên tiếng nói:
- Lâm huynh tự nhiên tu luyện ra kết giới La Thiên, khiến cho người ta xem thế là đủ.
Gặp thứ yêu thích không khỏi mong bản thân nhận được, có thể mời chỉ giáo một chút không...
Hắn vừa nói hết câu bèn liếc mắt sang bên. Không nói gì khác, chỉ lấy tu vi của hắn lúc này đã muốn vượt xa đám người Thiên Ninh, Thiên Khí, đối với kết giới La Thiên cũng phải có cảm ngộ cùng cách nhìn của mình.
Thiên Khí lạnh hừ lạnh một tiếng, lặng lẽ cúi đầu. Tu Tế cùng Thân Đạt nhìn nhau, cả hai đều bất đắc dĩ. Chỉ có Thiên Ninh đối mặt với khiêu khích của Lăng Đạo lại thờ ơ, hai tay chắp sau lưng vưới vẻ mặt uể oải, rõ ràng là một không dục không cầu, chỉ còn chờ vận mệnh cuối cùng của mình!
Lâm Nhất lại nhìn về phía Lăng Đạo khóe miệng thoáng nhếch lên, không mặn không lạt nói:
- Trong lúc rảnh rỗi thời gian, so tài không muộn.
Ánh mắt hắn nhìn lướt qua xung quanh, lại nói:
- Lần đi này nguy hiểm khó khăn, vượt xa dự đoán. Ta xin khuyên các vị không nên tồn tại lòng may mắn!
Lăng Đạo có chút xấu hổ, chỉ đành giơ tay vuốt chòm râu và lui sang một bên.
Lâm Nhất không còn là tiểu tử ngây thơ năm đó, bất cứ việc gì cũng điểm đến là dừng lại mơ hồ ẩn chứa uy nghiêm. Hắn xoay người đi về phía trước, hai tay bấm quyết.
Ngay lập tức, tường ánh sáng bảy màu phía trước này đột nhiên chậm rãi tách ra một khe hở. Dần dần, một cánh cửa tối tăm với kích thước ba tới năm trượng thoáng hiện.
Lâm Nhất thu hồi pháp quyết, nghiêng người quay đầu lại, cười nói:
- Hành trình Cửu Thiên mới ở nơi này. Các vị, mời...
Đám người Thiên Ninh, Thiên Khí cùng với Lăng Đạo đều trố mắt kinh ngạc, lại kinh ngạc không thôi.
Xung quanh nơi này cũng khác hẳn, thần bí kia khó tìm, con đường Cửu Thiên giống như tồn tại ở trong truyền thuyết, tự nhiên lại tới dễ dàng như vậy. Nó chẳng qua là bao phủ một tầng cấm chế mỏng, thoạt nhìn không hề có gì đáng ngạc nhiên. Nếu không phải có mưu đồ khác, muốn ở trong nghìn trăm vạn dặm Thiên giới tìm được một cánh cổng nhỏ như vậy thì không khác mò kim đáy biển.
Phía sau thần bí chính là đơn giản như vậy. Đương nhiên, phía sau đơn giản lại là biến số khó có thể nắm bắt.
Sau một lát, không ai nhúc nhích.
Thiên Ninh, Thiên Khí cùng Tu Tế, Thân Đạt đều có vẻ mặt nghiêm trọng, Lăng Đạo lại chăm chú nhìn cánh cửa tối tăm kia và do dự không ngừng.
Mấy người này thật sự sợ! Trước sau bọn họ đã từng thấy Thanh Diệp cùng hai vị đại vu gặp phải tình cảnh thê thảm, không ai còn có thể ung dung bình tĩnh được. Trong cánh cửa tối tăm này có thể có cơ duyên thông thiên. Mà cơ duyên bao giờ cũng làm bạn cùng sống chết, làm cho người ta kinh hồn bạt vía lại muốn ngừng mà không được.
Lâm Nhất không giục, cũng không dẫn đầu làm gương mẫu. Hắn thản nhiên liếc nhìn về phía mọi người, ngược lại chắp hai tay sau lưng kiên trì chờ đợi.
Hắn nghĩ, không quan tâm chuyến này có tiền đồ thế nào, dẫn theo rất nhiều ma tu đi cùng đều là chuyện khiêu chiến nhất từ trước tới nay. Tám vị cao nhân đứng đầu lại thêm năm vị cao thủ Động Thiên trung kỳ, không người nào không có tâm cơ thâm trầm lại giảo hoạt. Muốn thu mấy người vào dưới quyền cho mình sử dụng, trên đường sẽ có náo nhiệt! Nếu như huyễn cảnh trong Hỗn Độn Tinh Vực có dấu hiệu báo trước, chiêu mộ sự giúp đỡ lại tất nhiên phải có hành động phòng ngừa chu đáo.
Tất cả đều đi theo Lâm mỗ, đi tới "Hô Luân Thành" Cửu Thiên lại tiếp theo lăn qua lăn lại. Minh phu nhân, phu nhân cuối cùng cũng có thể tiếp tục xây dựng, bảo vệ cõi yên vui trong tiên đạo của phu nhân rồi...