Vô Tiên - Chương 2687:
Lâm lão đại, ngươi tự nhiên bảo ta cùng sư huynh dẫn theo thần khí hải đảo cổ quay về Hồng Hoang, còn soạn ra một lý do đường hoàng, không phải là muốn lương tâm được yên ổn sao, đúng là cáo già! Thiên Tinh mới không quay về, cả ngày bị đại sư huynh cùng nhị sư huynh canh giữ, có thể khiến cho người ta buồn chán đến chết mất!
Đấu Tương vẫn còn thất thần nhìn về phía xa, cho đến từng bóng người biến mất, hắn mới lo được lo mất lẩm bẩm:
- Ta vốn chỉ định tìm lão đại để chế luyện Huyền Băng Hàn Ngọc, cũng không có ý khác...
Thiên Tinh nghe tiếng, lập tức phiền não mà hét lên:
- Sư huynh, đã nói rõ muốn đi Cửu Thiên cơ mà, sư huynh trở nên dối trá, làm ra vẻ như vậy từ khi nào thế? Ngươi vốn là một người vui vẻ...
Tâm tư của Đấu Tương bị một lời của Thiên Tinh nói toạc ra, trên gương mặt đen lập tức có vẻ lúng túng.
Tiểu sư muội nói rất phải, Đấu Tương ta vốn là một người hào hiệp vui vẻ. Mà từ sau vài lần chịu thiệt, ở trước mặt Lâm Nhất lão đại đã đánh mất chính mình. Là tự ti mặc cảm, hay là trong lòng kính nể cùng ngưỡng mộ? Hoặc là không bước qua ngăn cách trong lòng, xuất phát từ tự tôn của thần thú...
Thiên Tinh thấy Đấu Tương im lặng không nói liền tiến lên đoạt lấy vòng ngọc trong tay hắn, lại lập tức muốn vứt bỏ. Nhưng nàng do dự nắm chặt vòng ngọc trong hai tay, ngồi xuống hừ một tiếng rồi tập trung tinh thần vận công.
Đấu Tương không rõ ý của nàng, chỉ đành phải ở một bên bảo vệ, nhưng vẫn không nhịn được nhìn về phía trước, hai mắt không che giấu được vẻ mong mỏi.
Sư muội không muốn trở lại, mình làm sao không phải như vậy. Không có đám cao thủ tuyệt thế Hồng Hoang kia, lại giống như bầu trời đêm thiếu đi các vì sao chớp hiện trở nên buồn bã ảm đạm. Bỏ lỡ cơ duyên lần này, chỉ sợ sẽ không có ngày gặp lại Lâm lão đại! Cảnh tượng trong thiên giao cốc, huynh đệ làm bạn vui cười không cố kỵ vẫn còn ở trước mắt, thực sự khiến người ta khó quên...
Qua một canh giờ, Thiên Tinh cuối cùng từ trong tập trung tinh thần nhập định tỉnh lại. Nàng mới mở hai mắt ra, đã nhịn không được há miệng phun ra một ngụm máu nóng.
Đấu Tương cũng từ trong mơ màng lấy lại tinh thần, vội vàng quan tâm hỏi thăm.
Thiên Tinh lau vết máu ở bên khóe miệng, trong lòng vẫn còn sợ hãi nói:
- Thần khí quả nhiên không tầm thường, chỉ ghi nhớ một lát đã có tổn hại tới tâm thần, nhưng cũng có chút ít thu hoạch...
Nàng cũng không lo ngại, lấy ra một miếng ngọc giản trắng để tiến hành in lại, sau đó lập tức vui mừng nhảy dựng lên, giơ vòng tròn bạch ngọc và đắc ý nói:
- Ta không ngờ quá giỏi đi, ghi nhớ cách xuyên qua Thiên giới cùng phương hướng sơ lược của chỗ cần đi ngược lại cũng không khó.
Chỉ cần đuổi theo nhóm người Lâm lão đại, hắn còn có thể đuổi chúng ta trở về sao!
Hai mắt Đấu Tương lóe sáng, lại do dự nói:
- Lâm lão đại nhờ vả...
Hắn hiểu rõ dụng ý của Lâm Nhất, cũng biết thần khí không thể coi thường được. Bỏ qua giao phó không để ý nhưng không thể không để ý tới tình huynh đệ. Không giữ lời hứa, lại tất nhiên mất đi huynh đệ. Vì thế, hắn cũng rất bất đắc dĩ.
Thiên Tinh oán giận nói:
- Sư huynh, ngươi đúng là hồ đồ rồi! Lâm lão đại sở dĩ trở thành lão đại chính là bình thường cho thấy bản bĩnh bất phàm...
Đấu Tương không cho rằng nàng ngang ngược, trái lại hiếu kỳ nói:
- Sao muội lại nói vậy?
Thiên Tinh nói:
- Lâm lão đại khi đi đã nhắn lại có mang theo huyền cơ, nếu như chúng ta ngây thơ, tới lúc hối hận thì đã muộn rồi!
Đấu Tương hơi ngẩn người ra.
Trước khi Lâm Nhất đi từng nói: Chấp niệm trước sau như một, mỗi người tùy duyên. Hoặc có ngày nắm tay, tạm thời cáo từ. Lời nói này nghe có huyền cơ gì?
Thiên Tinh thấy sư huynh vẫn là dáng vẻ hồ đồ thì vội la lên:
- Ngươi không cần quan tâm, sau này nếu hắn xua đuổi, ta tự có đạo lý...
Đấu Tương dường như suy nghĩ tới điều gì, vẫn khó có thể chủ trương.
Tuy tuy tiểu sư muội này nóng nảy nhưng là một người thông mình tuyệt đỉnh. Mà nàng cũng có chút am hiểu già mồm át lẽ phải, lại to gan lớn mật...
Đấu Tương mới nghĩ đến tiểu sư muội to gan lớn mật, đối phương lại cho hắn một hình chiếu. Hắn không biết là, đối phương từng đọ sức với cùng nam tử *. Kẻ đó hung hãn tới mức ngay cả lão Long cùng Hổ Đầu cũng cam bái hạ phong.
Thiên Tinh thu lại ngọc giản và giơ tay ném đi, chính là ném mạnh thần khí "Cửu Thiên giám" ra ngoài. Dưới pháp lực gia tăng, vòng tròn nho nhỏ này biến thành một đường ánh sáng trắng lướt qua trong tinh không, tuy nhiên lập tức đã biến mất ở trong Hỗn Độn Tinh Vực cách đó vạn dặm.
Đấu Tương trợn mắt há hốc mồm, kinh ngạc nói:
- Thiên Tinh, ngươi...
Đây chính là thần khí thượng cổ, có chứa bí ẩn của Cửu Thiên, càng mang theo mọng tưởng của vạn chúng tiên đạo Bát Hoang, lại bị ném đi như vậy.
Thiên Tinh lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ nói:
- Hừ! chính miệng Lâm lão đại đã nói mỗi pháp tùy duyên. Trả lại thần khí à? Thiên hạ làm gì có được chuyện tốt như vậy, người có duyên thì vênh váo...
Nàng vung tay về phía Đấu Tương rồi xoay người rời đi, còn không quên tiếp tục reo lên:
- Lâm lão đại 'Tạm thời từ biệt', tức là có ý sau đó gặp lại. Có chí lên Cửu Thiên thì không đi theo con đường bình thường. Tam sư huynh, cứ tin ta sẽ không sai đâu!
Bóng dáng như lửa đỏ của nàng đột nhiên rời đi, giống như ánh bình minh tuyệt đẹp trong tinh không.
Đấu Tương không do dự nữa, vội vàng đuổi theo.
Giống như đã nói, đạo này khó lường, sẽ không tầm thường...