Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2686:

Bốn người Thiên Ninh, Thiên Khí, Tu Tế cùng Thân Đạt tập trung lại ngồi xếp bằng. Mọi việc đã dừng, bọn họ lại mượn cơ hội nghỉ ngơi. Quá mệt mỏi, tất cả đều cần nghỉ ngơi một lát!

Phục Linh cùng Quỷ Nhật, Quỷ Dạ lại ở một chỗ khác cách mấy trăm trượng. Ba người đều không có tâm tư nghỉ ngời, chỉ nhìn mấy bóng người ở cách đó không xa.

Hơn bảy người đều là bạn hữu cùng chung hoạn nạn, bây giờ lại đột nhiên tách thành hai nhóm, cả hai lại là bạn cùng đường. Nguyên nhân trong đó còn thật sự không nói rõ được. Thiên hạ này khó lường nhất không phải là thiên đạo, mà là lòng người.

Lăng Đạo lại một người một chỗ, cũng đang lặng lẽ lưu ý động tĩnh xung quanh. Những vết bầm tím trên mặt hắn đã từ từ biến mất, sau khi trải qua một trận chà đạp cơ thể chắc hẳn cũng không đáng lo ngại. Nhưng hắn bị nội thương vô cùng nghiêm trọng, chẳng biết tới lúc nào mới có thể thật sự khỏi hẳn. Còn có cảm giác bi thương khó hiểu khiến cho tâm hồn người ta khó yên!

- Ôi! Ngốc nghếch vướng chân vướng chân mấy năm, còn cần gì nữa! Ngươi ngược lại chết cũng có ý nghĩa, bảo sư huynh làm sao chịu nổi! Thử hỏi mặt đất mênh mông, ai mà không phải là một chiếc lá lục bình? Lại nhìn chân trời thưa thớt, có bóng dáng vội vàng bước chân hoảng hốt...

Lăng Đạo quay đầu nhìn về phía xa, sâu bên trong ánh mắt có chút buồn bã vô cớ nhưng không ai nhận ra được. Trong chốc lát, hắn lắc đầu, nhìn về phía ba bóng người khác.

- Lại không nhắc tới ân oán thì thế nào, Lâm Nhất kia ngược lại cũng không tệ. Xem ra hắn có chút nể trọng Lăng mỗ, về phần lão già Thiên Ninh kia lại chờ xem, hừ...

Ngoài nghìn trượng, có ba người đang nói chuyện.

- Đại sư huynh đã quay về, cũng dẫn ngươi tới chỗ truyền thừa do Tiên hoàng để lại sao?

Sau khi Thiên Tinh hỏi thăm qua, lại nhận được câu trả lời chắc chắn, nàng không nhịn được tươi cười rạng rỡ giống như trút được gánh nặng, không ngừng nói lại:

- Hì hì! Có đại sư huynh ở đây, Yêu Hoang không cần lo nữa rồi!

Trên gương mặt đen của Đấu Tương cũng lộ ra vẻ tươi cười, muốn nói lại thôi.

Thiên Tinh không còn lo lắng liền vui vẻ nói:

- Nếu như Hổ Đầu biết được hai người huynh muội theo đuôi đến đây, lại không hề phát hiện ra, tiểu tử kia tất nhiên sẽ buồn bực xấu hổ không thôi cho xem, hì hì! Lão đại, không bằng chúng ta đi tìm kiếm trước...

Nàng xoa tay, nóng lòng muốn thử. Có bạn tính nết tương tự liền vui cười không cố kỵ vui sướng bao nhiêu, thực sự khiến người ta phấn chấn!

Sau khi Lâm Nhất giải quyết xong bảy vị ma tu, lúc này mới lo lắng tới hai huynh muội bên cạnh. Hắn không hỏi thăm lý do của hai người, chỉ để ý nói ra tung tích của Tất Kháng. Hắn thấy đối phương hoàn toàn không có ý quay lại nhưng ra vẻ không biết, giơ tay lên lấy ra miếng thần khí "Cửu Thiên giám" ở hải đảo cổ, ngắm nhìn một lát rồi bất chợt lặng lẽ tập trung tinh thần.

Đấu Tương rất muốn nói rõ ý định của mình khi đến đây nhưng chậm chạp khó có thể mở miệng. Thấy Lâm Nhất đang bận, hắn chỉ đành phải tò mò quan sát cùng Thiên Tinh. Vòng tròn bạch ngọc được pháp lực gia tăng đã có ánh sáng chín màu chớp hiện.

Sau một nén hương, vòng ngọc trong tay Lâm Nhất khôi phục lại trạng thái ban đầu.

Hắn không do dự, tiện tay chuyển qua cho Đấu Tương, phân trần:

- Ta đã sửa lại những con đường bị vẽ loạn, lại để hai người mang về giao cho các nhà giấu kỹ...

Đấu Tương nhận lấy vòng ngọc, nụ cười trên mặt lại không còn. Thiên Tinh cũng há hốc miệng, có vẻ rất kinh ngạc.

Hai huynh muội ngơ ngác nhìn nhau, có chút trở tay không kịp. Không dễ dàng gì mới tìm đến đây, bọn họ lại phải quay về à?

Đấu Tương thất thanh nói:

- Lão đại! Tiểu đệ vốn định...

Thiên Tinh cướp lời nói:

- Lão đại! Ta mới không quay về đâu, theo ngươi lý thú hơn. Còn có Hổ Đầu, lão Long...

Nàng còn chưa nói dứt lời, vành mắt đỏ hoe, một nữ tử đã từng nóng bỏng điêu ngoa tùy hứng lại gấp đến độ nói không lựa lời.

Lâm Nhất mỉm cười, mặc cho hai huynh muội biện luận. Trong chốc lát, đối phương đều im tiếng không nói, chỉ còn lại hai cặp mắt chờ mong. Lúc này, hắn mới nói tiếp:

- Ta không phải không muốn dẫn theo hai vị đi cùng, chỉ vì đã đáp ứng Tất Kháng huynh trưởng. Làm người quý ở giữ chữ tín...

Vẻ mặt Đấu Tương buồn bã, rất bất đắc dĩ. Đại sư huynh từng bảo Lâm Nhất phải hứa không được tổn hại căn cơ của Yêu Hoang. Đối phương là một người giữ chữ tín, lại khổ cho mình cùng tiểu sư muội.

Thiên Tinh đã gấp đến độ giậm chân, rất muốn tìm một người tới đá chết, dứt khoát không quan tâm nói:

- Ta với tam sư huynh tự mình tìm tới, không liên quan tới giao hẹn cùng lão đại cùng sư huynh. Ta chính là không đi, đánh chết cũng không đi...

Lâm Nhất nhìn Thiên Tinh chơi xấu thì khóe miệng cong lên, thoáng trầm ngâm rồi lại nhìn về phía vòng ngọc trong tay Đấu Tương, nói lời lẽ sâu xa:

- Vật ấy có quan hệ trọng đại, chính là con đường duy nhất đi thông từ Hồng Hoang tới Cửu Thiên đã được kiểm chứng. Đây là tiên nhân thượng cổ để lại ân trạch, chính là muốn ban ơn cho hậu nhân. Chúng ta thân là người được lợi, nên noi theo người đi trước. Ta vẫn luôn nghĩ làm thế nào để hoàn thành tâm nguyện, vừa vặn hai người ngươi đến...

Có câu tốt quá hoá dở, vật cực tất phản. Nếu không phải bất đắc dĩ, bất cứ việc gì cũng không muốn làm quá tuyệt tình.

Đây cũng là một pháp tắc lo liệu trước sau của Lâm Nhất. Bất kể là mới vào giang hồ, hay là sau khi bước vào tiên đồ, nhưng có cơ hội cứu vãn, hắn đều sẽ cố gắng hết sức làm điều tốt giúp mọi người. Vì vậy, trên đường hắn đi tới, chí ở tạo phúc cho dân chúng trong thiên hạ và vạn vật, bồi dưỡng đạo đức cá nhân, không hại trời đất, không phụ mình.

Giống như năm đó hai mẹ con nhóm lửa trong Tiên Cảnh, còn hiểu được truyền lại củi mới, vì sao Lâm Nhất hắn lại không thể suy nghĩ một con đường cho hậu nhân ở lại? Tịch mịch cô đơn, có chờ mong chính là có ngọn đèn chập chờn trong bóng đêm!

Thiên Tinh chợt nói:

- Hóa ra ngươi đã sớm có phát hiện, ta với sư huynh lại hồn nhiên không biết...

Lâm Nhất lại khoát tay áo, nói:

- Chấp niệm trước sau như một, mỗi người đều tùy duyên, hoặc có ngày nắm tay rời đi, tạm thời cáo từ!

Hắn không nói gì nữa, đã xoay người rời đi, cũng nói với Lăng Đạo cùng đám người Thiên Ninh, Thiên Khí phía xa:

- Tới không khởi đầu, đi không điểm cuối, chúng ta chỉ để ý đi lên sẽ gặp...

Trong nháy mắt, chín bóng người theo Thiên giới bảy màu dần dần đi xa.

Hai sư huynh muội ở lại đây, thần sắc của hai người khác nhau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free