Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2685:

Lúc này, bọn họ đều đã hiểu.

Từ lúc thần khí ở hải đảo cổ xuất hiện, Lâm Nhất đã biết được tất cả. Hoặc nói lúc đó hắn đã trốn ở trên hải đảo cổ, cũng lấy danh nghĩa là giám định và thưởng thức, sử dụng một tháng tốn công tới mô phỏng chế tạo ra một món thần khí. Khi hắn trả lại đã sử con đường trong đó. Nói cách khác trừ hắn ra, không người nào biết hướng đi của Cửu Thiên.

Mà sau đó, Lâm Nhất lại giống như một người không có chuyện gì, đại chiến ở Cửu Long Đường, diệt Cửu Huyền, đánh bại Ma tôn, trở thành chí tôn của Thiên hoang. Tiếp theo hắn giải cứu Yêu Hoang, dẹp yên Ma Thành, lại không nhanh không chậm đuổi tới Linh Động Tinh Vực cùng Hỗn Độn Tinh Vực. Khi mọi người ngươi tranh ta đoạt sức cùng lực kiệt, hắn cuối cùng hiện thân cười nhìn mọi người. Tất cả đều nằm ở trong lòng bàn tay của hắn!

Lâm Nhất toét miệng cười, lại nói:

- Ta đã từng nói trước, không ai có thể đi tới Cửu Thiên...

Thiên Ninh vẫn đang ngó chừng Lâm Nhất, mang theo xúc động than thở:

- Đám người chúng ta bị ngươi đùa bỡn ở trong tay. Lấy tuổi tác ngươi như vậy, tu vi như thế, tâm cơ như vậy, ngược lại cũng chẳng có gì là lạ...

Hắn giơ tay ném một cái, vòng ngọc ung dung bay ra ngoài. Cửu Thiên giám không có con đường nhỏ thì khác nào đồ vô dụng. Người giống như hắn đã tiêu hao hết tâm huyết không đạt được thành tựu gì, chỉ có thể mặc cho thời gian cắn nuốt trở về hư vô.

Trước đó không lâu còn vì thần khí mà liều mạng chém giết. Mà giờ phút này mắt thấy vòng ngọc từ từ bay trong tinh không, người ở đây tự nhiên không có ai giơ tay ra cướp đoạt.

Lâm Nhất giơ tay lên chộp vào hư không, vòng ngọc phía xa đột nhiên bay trở về. Hắn nhìn về phía Thiên Ninh giống như đã hiểu ra, vừa cười vừa nói với vẻ rất vô tội:

- Lâm mỗ một nghìn tám trăm tuổi, dĩ nhiên không nhỏ. Mà cho dù cơ duyên đúng dịp, tu vi của Lâm mỗ cũng là rèn luyện từ trong sinh tử mới có được. Về phần tâm cơ...

Hắn bĩu môi lại nói:

- Lâm mỗ tuy am hiểu người quen, nhưng chưa từng có lòng hại người. Chỉ có thể nói là duyên tới gió nổi lên, duyên hết tâm đi. Tự có lòng sợ hãi thiên đạo, giữ một phần ban đầu của mình!

Xung quanh tĩnh lặng, mọi người bất đắc dĩ.

Người ở đây có ai không phải hàng nghìn hàng vạn mấy tuổi? Một nghìn tám trăm tuổi căn bản không đáng để nhắc tới. Mà người này lại chậm rãi nói ra, giống như một lão già trải qua tang thương. Tuy nhiên những lời hắn nói sau đó, ngược lại có cảnh giới khiến người ta tỉnh ngộ.

Thiên Ninh im lặng một lát, không khỏi nâng hai tay lên:

- Có nhịn sẽ được lợi, không có dục vọng thì không có gì phải sợ. Lâm lão đệ cảnh giới cao xa, khiến người ta phải khâm phục!

Vòng ngọc trên tay Lâm Nhất biến mất, thay vào đó là một hồ lô rượu.

Hắn nâng hồ lô lên uống một hớp rượu, lập tức treo ở bên thắt lưng, lại có chút ái ngại vỗ nhẹ lên trên, lúc này mới đáp một tiếng:

- Lâm mỗ tục niệm khó rời, tục niệm không thể chối từ, quả thật là một tục nhân, không nhận nổi lời khen...

Thiên Ninh do dự một lát mới chậm rãi hỏi:

- Lâm lão đệ, không biết tính xử lý chúng ta thế nào?

Hắn nói tới đây liền lo lắng buồn phiền quay đầu liếc nhìn. Thiên Khí còn còn cố ưỡn thẳng người nhưng lắc lư, chỉ có nắm chặt hai tay cùng vẻ mặt kiên quyết mới lộ ra sự bi tráng không chịu khuất phục của hắn.

Lâm Nhất nhìn về phía Lăng Đạo cách đó không xa mỉm cười, sau đó nhìn về phía Thiên Ninh nói:

- Đi theo ta...

Lăng Đạo thầm thở dài, có chút mất mát.

Quả nhiên, chỉ nghe Lâm Nhất nói tiếp:

- Ta dẫn theo các vị đi tới Cửu Thiên, cũng truyền Tam Hoàng Kinh cho các vị. Nếu theo thời gian, chúng ta nhất định sẽ có thời điểm quát tháo trời cao...

Tâm thần Lăng Đạo căng thẳng, bừng tỉnh thầm nghĩ mình ngược lại đã quên mất hắn vẫn có Tam Hoàng Kinh...

Thiên Ninh hơi kinh ngạc, lập tức ngơ ngác nhìn đám người Thiên Khí. Phục Linh cùng Quỷ Nhật, Quỷ Dạ lại không nhịn được đi tới gần, thần sắc mỗi người đầy chờ mong.

Ở chỗ này, người đứng khoanh tay nhìn chỉ có Đấu Tương cùng Thiên Tinh. Nhìn thấy các vị ma tu bị Lâm Nhất làm cho dễ bảo, hai người bọn họ càng kinh ngạc hơn, vừa thầm thán phục không dừng, chợt nghe tới chuyện đi tới Cửu Thiên cùng với Tam Hoàng Kinh, hai huynh muội lập tức chấn động.

Thiên Ninh cùng Thiên Khí trao đổi ánh mắt, ngược lại thận trọng nói:

- Lâm lão đệ! Lại cho phép chúng ta cân nhắc một chút...

Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, vẫn ung dung như trước, lời nói ra lại càng thêm dứt khoát, thản nhiên thốt ra bốn chữ:

- Không cho cân nhắc!

Nét mặt già nua của Thiên Ninh cứng đờ, có chút không biết làm sao.

Theo ta đi, không cho cân nhắc, mà là một câu không cho từ chối. Nhưng nếu không theo thì lập tức lại sấm chớp rền vang! Mà tám vị ma tu ở đây đã có một nửa phản chiến, bốn người còn lại bị thương nặng khó có thể chống đỡ, không chịu nổi thêm chút giày vò nào nữa...

Phục Linh rất coi thường mấy bạn hữu không quả quyết, nếu không trước đây mình cũng sẽ không bị Lăng Đạo đánh lén không có người nào cứu giúp. Bà ta dẫn đầu giơ tay nói:

- Lâm Nhất! Lão thân khai hoang không dừng, lên trời xuống đất đều theo ngươi...

Quỷ Nhật cùng Quỷ Dạ nói theo:

- Lâm tôn! Hai người chúng ta cũng có công khai hoang...

Thiên Ninh do dự một lát, thần sắc bất đắc dĩ lộ ra một nụ cười khổ, đáp:

- Lão đệ vừa có kế hoạch lớn chí lớn, chúng ta không ngại giúp đỡ một tay!

Thiên Khí lặng lẽ ngẩng đầu, xúc động thở dài...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free