Vô Tiên - Chương 2684:
Trong tinh không đột nhiên hiện ra hai bóng người.
Lâm Nhất vừa xuất hiện liền lộ ra thần thái nhìn đời bằng nửa con mắt, khí thế không giận tự uy bao phủ khắp nơi, xa gần lập tức tĩnh lặng không tiếng động. Lăng Đạo đi cùng lại lảo đảo, lập tức lui về phía sau mấy trượng, cử chỉ lộ ra sự kính cẩn khác thường.
Thiên Ninh, Thiên Khí cùng Tu Tế, Thân Đạt nhìn thấy Lâm Nhất đến, vẻ mặt mỗi người đều trầm xuống. Lăng Đạo giống như hai người khác hẳn, vẫn khiến cho bốn người cảm thấy không hiểu.
Quỷ Nhật, Quỷ Dạ lại thoáng chắp tay, muốn nói lại thôi.
Trong giây lát, Phục Linh lấy lại tinh thần, vẫn còn cầm lấy Thiên Tinh không buông tay, mạnh mẽ nói:
- Lão thân muốn trừng trị nha đầu thối này, có liên quan gì tới ngươi...
Bà ta không cho rằng Lâm Nhất không có giao tình gì với Yêu Hoang, chỉ cho là hắn sẽ không gây khó dễ cho mình.
Ánh mắt của Lâm Nhất nhìn lướt qua đám người Thiên Ninh, Thiên Khí, cười như không cười khẽ gật đầu, ngược lại nhìn tới trên thân Phục Linh, hơi nhướng mày, nói:
- Thả Thiên Tinh!
Hắn không nghiêm khắc quát mắng, cũng không giải thích nhiều, chỉ là một câu thản nhiên như thế, uy nghiêm không cho phép người khác được nghi ngờ cũng không cho phép người khác chống lại.
Gương mặt Phục Linh nhăn nhó, nếp nhăn co lại, hiển nhiên là muốn nổi giận, nhưng ngay lập tức liền hừ lạnh một tiếng, tiện tay ném Thiên Tinh ra ngoài, không ngừng oán giận nói:
- Có bản lĩnh thì giết lão thân đi, lão thân không phải là nô bộc, lão thân phải quay về kết giới...
Bà ta chịu không nổi nhất là Lâm Nhất với khí thế vượt trời, lại không dám chống lại tới cùng. Chết không đáng sợ nhưng lại sống chết sợ mình sẽ không thể nhìn thấy ánh mặt trời. Bây giờ trước mắt bao nhiêu người lại phải ủy khuất dè dặt như vậy có khác nào nô bộc hạ nhân, chắc chắn sẽ làm cho Thiên Ninh, Thiên Khí chế giễu, ngược lại còn không bằng quay về kết giới, ít nhất ở trong thiên địa đó sẽ không có một người nào dám nói trái ý mình.
Thấy thế, Quỷ Nhật cùng Quỷ Dạ vội vàng thu hồi kết giới cấm chế.
Đấu Tương cùng Thiên Tinh mới thoát khỏi ràng buộc, lại nóng lòng không chờ được tiến ra, đồng thanh nói:
- Lão đại.
Lâm Nhất mỉm cười quan sát hai sư huynh muội trước mặt, cũng không kinh ngạc khi mình đột nhiên gặp lại bọn họ, nhưng không nói nhiều chỉ dứt khoát nói:
- Có chuyện gì chờ sau này lại nói...
Thiên Tinh có vẻ rất phấn chấn, Đấu Tương lại muốn kìm chế hơn rất nhiều. Hai người gật đầu hiểu ý, thức thời lui sang một bên và nhìn xung quanh, trong lòng không nhịn được âm thầm đề phòng. Bọn họ bất ngờ được cứu hẳn là phải thấy may mắn. Chỉ là Lâm lão đại tự nhiên đi cùng với đám cao nhân ma tu này khiến bọn họ có chút không thể tưởng tượng nổi. Đặc biệt là dưới kỷ luật nghiêm minh của hắn, Phục Linh hung ác này cùng với Lăng Đạo uy danh hiển hách và đám người Thiên Ninh, Thiên Khí đều cúi đầu nghe lệnh, thực sự khiến người ta khó có thể tưởng tượng được!
- Lâm huynh! Không ngại chấm dứt hậu hoạn...
Ngay vào lúc này, Lăng Đạo đột nhiên lên tiếng nói một câu. Hắn điểm đến là dừng, lập tức lạnh lùng liếc nhìn qua đám người Thiên Ninh, Thiên Khí. Không thể không nói, hắn chính là muốn bỏ đá xuống giếng.
Thiên Khí tuy vẫn cúi đầu nhưng lại không quên lưu ý động tĩnh xa gần, chợt thấy Lăng Đạo nói với giọng cung kính lại che giấu dã tâm, vẻ mặt hắn không khỏi rét lạnh, bỗng nhiên hất mái tóc xõa và ngẩng đầu thét hỏi:
- Lâm Nhất! Việc đã đến nước này, ngươi còn muốn chém tận giết tuyệt sao.
..
Thiên Ninh lại đi về phía trước vài bước, giơ tay lên, trên gương mặt suy yếu lộ ra vài phần hiu quạnh ý, lên tiếng nói:
- Lâm lão đệ! Từ nay về sau, chúng ta rời khỏi cuộc tranh đấu Hồng Hoang, tới lúc đó mỗi người đi một hướng, vẫn mong lão đệ giơ cao đánh khẽ...
Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, rất quyết đoán lắc đầu.
Thiên Khí oán hận nắm chặt hai tay, cố gắng ưỡn thẳng người và tức giận nói:
- Đừng vội đắc ý càn rỡ...
Thiên Ninh mang theo một phần mong đợi cuối cùng nhìn về phía Phục Linh, Quỷ Nhật, cùng Quỷ Dạ. Mà ba bạn hữu này lại thờ ơ. Hắn không nhịn được thầm buông tiếng thở dài, ngược lại khổ sở nói:
- Lâm lão đệ! Một chút mâu thuẫn, cần gì phải tự làm khổ mình tới như vậy!
Suy nghĩ một chút cũng đúng, cho dù hai bên có mâu thuẫn thâm hậu, nhưng cũng không có thù sâu hận lớn, đơn giản chỉ là mâu thuẫn nho nhỏ mà thôi, còn không đến mức ngươi chết ta sống. Ai ngờ bây giờ bị đánh bại thê thảm như vậy, chính là muốn xoay chuyển tình thế, hoặc chạy trốn cũng không thể. Phục Linh, Quỷ Nhật, Quỷ Dạ phản chiến, càng khiến cho lòng người nản lòng thoái chí. Còn có Lăng Đạo tâm cơ thâm trầm, tự nhiên cũng quy thuận đầu hàng?
Thiên Ninh ngước mắt nhìn lại, phát giác trên gương mặt người kia bị bầm tím còn cười hả hê. Hắn chỉ cảm thấy trong lòng ngột ngạt, máu bầm dâng lên nhưng cố ép xuống, nhưng ánh mắt vừa liếc mắt thì trong lòng lại loạn, nhịn không được mở miệng phun máu nói:
- Phụt... Ngươi cầm thứ gì...
Thiên Khí cùng Tu Tế, Thân Đạt chậm rãi vây quanh, có lòng thương cảm nhưng không có sức an ủi, cảnh túng của bọn họ đều túng quẫn như nhau, chỉ có thể cảm giác như chính mình trải qua. Tuy nhiên ngay lập tức, ba người này kể cả Thiên Ninh, cùng với Lăng Đạo, Phục Linh, Quỷ Nhật, Quỷ Dạ phía xa đều trợn mắt há hốc mồm.
Chỉ thấy trên tay phải của Lâm Nhất giơ ra, xuất hiện thêm một vòng tròn bạch ngọc. Nó lớn hơn thước, dày không đầy một tấc lại sáng loáng trơn nhẵn, cũng chớp động vài tia sáng. Hắn nâng tay lên và ngắm nhìn rồi trả lời:
- Vật này tạm thời gọi là 'Cửu Thiên giám'...
Thiên Ninh đẩy Thiên Khí đang chắn ở phía trước ra và đi nhanh về phía trước vài bước, đem đụng vào những giọt máu đang trôi nổi trong không trung bắn ra bốn phía. Hắn vẫn chăm chú nhìn vòng tròn trong tay Lâm Nhất, liên tục lắc đầu khó có thể tin được, bất chợt hắn lại lấy ra Cửu Thiên giám được mình cất kỹ, bừng tỉnh hiểu ra nói:
- Vật ấy quả nhiên là giả, là ngươi...
Cửu Thiên giám là thần khí thượng cổ đến từ hải đảo cổ. Trong đó không chỉ có tinh đồ Cửu Thiên, còn là cách lui tới. Vì nhận được vật ấy, Ma Thành không tiếc gây chiến để tìm kiếm ở đây, không phải là tưởng tượng. Hai vị đại vu chết thảm, làm cho tất cả mọi chuyện trở nên khó có thể phân biệt. Vào giờ phút này, tự nhiên lại xuất hiện một Cửu Thiên giám. Không cần suy nghĩ, trong hai cái nhất định phải có một cái thật, một cái giả. Hóa ra là Lâm Nhất hắn đang âm thầm quấy phá, buồn cười là mọi người còn ngươi tranh ta đoạt lại không hề hay biết.
- Không...
Lâm Nhất lại lắc đầu, nhìn về phía Thiên Ninh đã khó có thể kìm chế, thản nhiên nói:
- Cửu Thiên giám trong tay ngươi không thể là giả được, chỉ là con đường trong đó bị ta vẽ loạn, thủ đoạn không khác với ngươi hại Lăng Đạo, Thanh Diệp...
Hắn giơ tay nói, tiếp theo phân trần:
- Còn đây là đồ giả, ta tốn một tháng để chế luyện thành. Tinh đồ cùng đường nhỏ trong đó lại hoàn toàn không bị tổn thất.