Vô Tiên - Chương 2683:
- Tiểu bối! Còn không giơ tay chịu trói đi, chờ tới lúc hối hận thì đã muộn rồi...
- Phì! Lão bà tử, bản cô nương sợ ngươi sao...
- Nha đầu thối, lão thân xé nát miệng của ngươi...
- Hừ! Các ngươi uổng công là cao nhân ma tu lại xâm nhập Yêu Hoang, hại sư huynh của ta, bản cô nương lại phải mắng ngươi...
- Thiên Tinh không cần nhiều lời cùng bà ta làm gì, cẩn thận...
Lão phụ nhân thấy hai người chạy trời không khỏi nắng, cố tình ép đối phương khuất phục, ai ngờ nữ tử y phục màu đỏ này tuy có bản lĩnh không cao nhưng miệng lưỡi không buông tha người. Bà ta giận tím mặt, lớn tiếng quát:
- Nha đầu thối, tự tìm chết...
Nam tử mặt đen vội vàng vung vẩy hai tay, lại muốn liều mạng. Hai lão già khác đồng thời ra tay, xung quanh lập tức bị lực kết giới bao phủ. Hắn cùng nữ tử bên cạnh lập tức rơi vào trong cấm chế khó có thể nhúc nhích, không khỏi oán hận mắng:
- Thiên Tinh! Là ta hại ngươi...
Nữ tử y phục màu đỏ giãy giụa, bất chợt buông tha. Nàng đứng trước cái sống và cái chết lại không sợ, đáp một tiếng:
- Sư huynh! Chết thì chết, ít nhất chúng ta đã đi qua một hồi...
Một nam một nữ này chính là Đấu Tương cùng Thiên Tinh.
Hai sư huynh muội đi theo lão Long, Hổ Đầu đến đây thì bị lạc, nhưng vẫn may mắn thoát hiểm xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực, không ngờ lại gặp phải một đám cao nhân ma tu. Trong đó không chỉ có hai vị trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí, vẫn có năm vị đại vu ma tu.
Hai bên gặp mặt ở nơi đất khách, có thể nói là oan gia ngõ hẹp.
Đấu Tương lại không chịu lảng tránh, dẫn theo Thiên Tinh tiến lên hỏi thăm tung tích của đại sư huynh Tất Kháng.
Chẳng biết tại sao, Thiên Ninh cùng Thiên Khí thờ ơ trước những lời chất vấn, ngay cả Tu Tế cùng Thân Đạt cũng là dáng vẻ chán nản. Chỉ có Phục Linh tức giận, giáo huấn hai tiểu bối không biết phân biệt.
Tính tình Thiên Tinh vốn nóng nảy, không sợ trời không sợ đất nên lập tức trả lời lại một cách mỉa mai, cũng mạnh mẽ lên án hành vi vô lương của đối phương. Nàng cho rằng đại sư huynh gặp nạn nên lời nói có chút kịch liệt.
Phục Linh giận không kìm được liền giơ tay lên muốn đánh.
Đấu Tương ra tay đánh lén, nhân lúc hỗn loạn cứu Thiên Tinh.
Nhưng làm vậy càng chọc giận Phục Linh, bà ta dẫn theo đám người Quỷ Nhật, Quỷ Dạ đuổi theo, cũng rất phẫn hận kêu gào, chắc chắn muốn hung hăng trừng trị hai sư huynh muội không biết sống chết này.
Đấu Tương cùng Thiên Tinh sao đồng ý ngồi chờ chết, vừa đánh vừa trốn. Đối phương quá mức mạnh mẽ, hai người bọn họ cuối cùng vẫn không thể chạy thoát.
Trong cấm chế mấy trăm trượng, Đấu Tương cùng Thiên Tinh giằng co với vẻ mặt tuyệt vọng. Phải biết rằng bản thân đại sư huynh cũng khó bảo toàn, bây giờ chỉ có thể nghe theo mệnh trời. Tình cảnh này khiến cho hai người bọn họ không còn chút hy vọng nào vào kết quả sắp tới.
Trên gương mặt Phục Linh lại đầy khí thế tàn ác, giơ tay lên chộp một cái và cười lạnh nói:
- Dám chống lại lão thân, hừ...
Bà ta hiển nhiên rất hận nha đầu thối kia, không hành hạ thoả thích một lúc thì khó giảm được lửa giận trong lòng.
Thiên Tinh không khống chế được bản thân bay ra khỏi cấm chế, hai tay, hai chân bị trói buộc không thể nào giãy giụa, nàng vẫn không chịu khuất phục, mắng:
- Lão bà đáng chết sẽ bị sét đánh chết, chung quy sẽ có người trừng trị ngươi...
Nữ tử này xuất thân từ Yêu Hoang, tuy mạnh mẽ gan lớn nhưng cũng không am hiểu đấu võ mồm mắng chửi người, ác độc nhất chẳng qua cũng chỉ qua lại vài câu. Lão bà đáng chết, hoặc là bị sét đánh đều chưa từng nghe qua. Nguyền rủa cuối cùng của nàng lại động tới e ngại của Phục Linh.
Trong đôi mắt Phục Linh có tia sáng sắc bén lóe lên, sát cơ ẩn hiện.
Hừ! Lão thân bị người thu thập thì thế nào, lúc này ta trừng trị nha đầu thối nhà ngươi trước đã!
- Phục Linh! Ngươi cần gì phải chấp nhặt cùng một tiểu bối chứ...
Đúng vào lúc này, bốn người phía xa chậm rãi tới gần. Thiên Ninh dẫn đầu liếc nhìn ba bạn đồng hành bên cạnh, không nhịn được lên tiếng khuyên can. Hắn có vẻ rất suy yếu, vẻ mặt tối tăm. Tình hình Tu Tế, Thân Đạt tương tự, chắc hẳn là vết thương không nhẹ. Thiên Khí bên cạnh càng không chịu nổi, cơ thể đã từng cường tráng tự nhiên còng xuống, mái tóc dài để xõa che đi cả khuôn mặt, còn thỉnh thoảng thở gấp.
Tuy nhiên, thân là bạn hữu quen biết đã lâu, Phục Linh không ngờ không để lại một chút tình cảm nào, ánh mắt liếc sang và nói với vẻ gây sự:
- Ai dám ngăn cản ta?
Thiên Ninh hình như có lĩnh giáo, không kinh ngạc như trước nữa, tay vuốt chòm râu dài, giọng điệu thoáng chậm lại, nói:
- Chuyện Hồng Hoang, tất cả đều trống rỗng. Đã như vậy, làm gì phải cố chấp nữa...
Hắn còn chưa nói dứt lời, cách đó không xa truyền đến một tiếng thở dài nặng nề của Thiên Khí. Ánh mắt hắn nhất thời chuyển động, Tu Tế cùng Thân Đạt đã trải qua chuyện tương tự cũng lặng lẽ lắc đầu.
Nhớ từng có người nói qua, hắn thua. Người cuối cùng thua thì sao có thể chỉ là một mình hắn. Bây giờ Cửu Thiên không có kết quả, tu vi vô vọng, cho dù có quay về Hồng Hoang cũng không có đất dung thân, có khóc cũng không làm gì!
Phục Linh lại ghét bỏ hừ một tiếng, quát:
- Chưa từng gặp qua các người hèn nhát như vậy, thật khiến cho người ta khinh thường...
Bây giờ bà ta có hai vị đại vu Quỷ Nhật, Quỷ Dạ nói gì nghe nấy, rất coi thường đám người Thiên Ninh, Thiên Khí mất hồn mất vía, đừng nói gặp lại ôn chuyện, thậm chí cũng lười nói nhảm thêm một câu. Bà tay giơ một tay lên nắm lấy Thiên Tinh, hung ác nói:
- Nha đầu thối, xem lão thân giải trí với ngươi thế nào...
Cùng lúc đó, có giọng nói lạnh lùng từ phía xa truyền đến:
- Dừng tay...
Phục Linh lập tức muốn nổi giận, nhưng vẻ mặt thoáng dại ra...