Vô Tiên - Chương 2682:
Trong tinh không có hai bóng người kết bạn rời đi.
Hai người đã từng là đối thủ, thù địch tới muốn một sống một chết, sau khi trải qua một cuộc chiến chấn động lòng người, cuối cùng bỏ xuống ân oán mà cùng đi tới. Chỉ là một người cử chỉ phiêu dật, trước sau ung dung như một, một người vẻ mặt mệt mỏi, chật vật như muốn mang theo đến kiếp sau.
Phí sức trắc trở, cũng không tiếc cùng Thiên Ninh, Thiên Khí trở mặt thành thù là vì cái gì? Còn không phải là vì truyền thừa ma tu, muốn tiến thêm một bước ở trên đỉnh cao vạn trượng sao. Kết quả không thu hoạch được gì, ngược lại thiếu chút nữa vứt bỏ tính mạng. Ai ngờ vào thời khắc tuyệt vọng thì cơ duyên đột nhiên hạ xuống!
Lăng Đạo liếc mắt nhìn về phía bóng người áo xám cách đó mấy trượng mà âm thầm thở phào một cái. Hắn đã ăn đan dược vào, nghỉ ngơi một lát cũng sửa sang lại quần áo, coi như đã khôi phục lại vài phần thần thái trước kia. Mà tu vi tiêu hao hết cùng thương thế nặng nề, sợ rằng không có mấy chục mấy trăm năm yên tĩnh tu luyện khó có thể khỏe lại được.
Mà việc đã đến nước này, không ngại tùy duyên theo duyên.
Nếu có thể đi tới Cửu Thiên thì không thể tốt hơn. Nếu muốn làm chút gì đó, lao ra khỏi Bát Hoang, thoát khỏi ràng buộc của trời đất nơi này, vậy hắn bắt buộc phải làm!
Thiên Ma Cửu Ấn? Đó là truyền thừa ma tu của sư môn, hắn đã mong muốn có được từ lâu.
Tuy nhiên, điều khiến người ta động tâm nhất còn là phương pháp vượt qua tai ách. Theo những gì hắn được biết, chín ách chi kiếp chính là con đường nhất định phải trải qua khi tu tới cảnh giới La Thiên Tam, cũng là pháp môn đột phá vô thượng. Sở dĩ hắn giẫm chân tại chỗ là vì tất cả cảnh giới chưa đủ. Tiếc rằng "Cửu Chuyển Thiên La" quá mức tối nghĩa huyền diệu, muốn lĩnh ngộ đến cùng lại không dễ như vậy
Mà Lâm Nhất không chỉ hứa hẹn dẫn theo Lăng Đạo đi tới Cửu Thiên, truyền thụ hai thức Thiên Ma Cửu Ấn cuối cùng, còn nhận lời truyền thụ cảm ngộ cảnh giới của hắn, thực sự khiến người ta khó có thể tin nổi lại không thể lựa chọn. Phải biết rằng phương pháp có liên quan đến vượt tai ách, cho dù sư tôn Huyền Tiêu cùng Yêu Hoàng Giao Quý năm đó cũng không hiểu rõ lắm. Vì thế, Thiên hoang, Ma hoang cùng Yêu Hoang tranh đấu không ngừng. Bây giờ người trẻ tuổi kia tự nhiên rộng lượng như vậy, nếu không phải có ý đồ khác thì chính là bậc thánh hiền quân tử, làm sao biết được chứ...
- Lâm...
Trong lòng Lăng Đạo vừa nghĩ liền nhịn không được lên tiếng, nhưng mới mở miệng gọi đã do dự.
Tiên đạo lấy người mạnh là vua, ngược lại cũng không để ý tới tục lễ. Lâm Nhất có ơn không giết, có tình chỉ đường, lại thêm truyền thụ đạo nghiệp khiến người ta sợ hãi. Chỉ là đột nhiên gọi Lâm tôn, hắn là người cao ngạo thật sự không gọi ra miệng được.
Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng thong thả đi về phía trước, cũng không liếc mắt nhìn Lăng Đạo lại nói giống như hiểu ý người:
- Chúng ta đều là người trong đồng đạo, gọi một tiếng đạo hữu là đủ rồi!
Hoa nở trăm loại, mỗi người đều khác nhau. Có người muốn lấy quy định lập uy. có người còn phải nhường nhịn ba phần.
Lăng Đạo lưu ý tới vẻ mặt của Lâm Nhất, thử dò xét nói:
- Lâm huynh...
Hắn rất muốn gọi một tiếng Lâm huynh đệ nhưng trong lòng chợt trống trải, vẫn nuốt xuống một chữ cuối cùng.
Lâm Nhất không để ý, khẽ gật đầu, hình như không coi trọng chuyện xưng hô.
Tâm trạng của Lăng Đạo dịu xuống, khôi phục lại vài phần bình tĩnh. Lâm huynh thì Lâm huynh, xem như là cách gọi kính cọng.
Hắn hỏi tiếp:
- Không biết ngươi lại đối xử với đám người Thiên Ninh, Thiên Khí thế nào?
Lâm Nhất vẫn không dừng lại, tùy ý đáp:
- Trên đường tịch mịch, sao phải ngại có thêm mấy người bạn đi cùng...
- Chuyện này...
Lăng Đạo có chút không hiểu, chẳng lẽ muốn mình làm bạn với mấy lão già này sao? Hắn cân nhắc một lát, giống như có lòng tốt nhắc nhở:
- Ngươi không nên thả Phục Linh, Quỷ Nhật, Quỷ Dạ, nếu bọn họ tập trung lại chỗ, số lượng người càng nhiều thì càng khó đối phó...
Lời nói này ngược lại cũng có lý, nếu như bảy đại cao nhân ma tu còn lại tập trung lại, lấy "Cửu Sát Thiên La" đối đầu, tiếp theo tất cả vẫn thật sự khó có thể dự đoán được. Nếu Lâm Nhất tổn thương Thiên Ninh, Thiên Khí nặng nề, theo lý phải thừa cơ tiến hành trừng trị. Hắn lại dung túng cho đối phương gặp lại bạn hữu, thoạt nhìn có chút vô lý.
Lâm Nhất quay đầu mỉm cười, nói:
- Hành trình Cửu Thiên, nguy hiểm đáng sợ khó lường. Ta cũng không thể dẫn theo tiểu nhân nói một đằng làm một nẻo đi cùng, ngươi nói có phải thế không?
Hắn nói bóng gió, hành động trước đây chính là để thử. Nếu như đám người Phục Linh còn có tâm tư khác thì chắc chắn sẽ là họa lớn rơi xuống đầu.
Lăng Đạo thoải mái gật đầu rồi lại lập tức ngẩn người ra. Hắn không nói thêm gì nữa, sau đó lặng lẽ rời đi.
Lâm Nhất nể tình Lăng Đạo bị thương nên không giục, chỉ di chuyển bằng độn pháp bình thường, cũng nhân cơ hội điều dưỡng thể lực...
Đi gần nửa ngày, hai người mới quay trở về chỗ cũ.
Chiến trường đã từng ồn ào náo động lại trở về trống vắng từ lâu. Thiên giới bảy màu vẫn sáng rực rỡ, Hỗn Độn vẫn tối đen, khó lường như trước. Khắp nơi xa gần lại không thấy vết chân người.
Lăng Đạo đi lại dễ dàng, coi như có chút nghỉ tạm, vẻ mặt chán chường cũng trở nên tốt hơn, chỉ là trên mặt vẫn bầm tím còn mang theo dấu vết bị chà đạp. Hắn quan sát xung quanh thấy trống trải thì cười lạnh vài tiếng, lắc đầu nói:
- Năm đó ta lập kế bắt được Thiên Ninh, Thiên Khí, tất nhiên có dụng ý đoạt lại truyền thừa, chín người bọn chúng vì ham muốn cá nhân lại lộng quyền nắm giữ, đây mới là nguyên nhân cuối cùng. Ta vì nhớ tình xưa không ra tay giết, chín người bọn chúng lại trước sau không quên phản công cướp lại. Bây giờ như vậy... Ôi...
Đổi lại là ngày thường, hắn sớm đã chế giễu sự ngu muội cùng ấu trĩ của Lâm Nhất. Nhưng trước khác nay khác, hàng nghìn hàng vạn hoài bão chỉ có thể đổi lấy một tiếng thở dài xúc động.
Lâm Nhất nghe được tiếng thở dài của Lăng Đạo nhưng không để ý, chỉ nhìn xung quanh như đang suy nghĩ tới điều gì.
Bảy người kia ngoại trừ Phục Linh, Quỷ Nhật, Quỷ Dạ, còn lại Thiên Ninh, Thiên Khí cùng Tu Tế, Thân Đạt đều bị thương nặng. Mấy người già yếu như vậy còn chưa lăn qua lăn lại đủ sao?
Vẻ mặt Lâm Nhất nhìn về phía xa, bỗng nhiên nói:
- Ta dẫn ngươi đi một đoạn đường được không...
Hắn không quan tâm tới vẻ kinh ngạc của Lăng Đạo, giơ tay chộp vào hư không. Trong nháy mắt, hai người cùng biến mất.
...
Lúc này, một nam một nữ không có đường lui.
Nam tử tướng mạo trẻ tuổi, gương mặt ngăm đen, cơ thể cường tráng, vẻ mặt hung hãn. Nữ tử mặc váy đỏ như lửa, thân thể thướt tha, gương mặt xinh đẹp lại có vẻ nén giận, đặc biệt là thanh kiếm nhỏ đỏ như cây đuốc trong tay nàng càng tăng thêm vài phần sát khí.
Cách đôi nam nữ này mấy trăm trượng là ba vị cao nhân Động Thiên hậu kỳ đang bao vây xung quanh. Đối phương theo thứ tự là một bà lão trên gương mặt đầy nếp nhăn, cùng hai lão già tướng mạo tầm thường. Có bốn người khác đứng cách xa vài dặm, vẻ mặt mỗi người đều không rõ.