Vô Tiên - Chương 2674:
.........
Ngoại trừ Lăng Đạo cùng Nhạc Phàm, Đài An, mọi người ở đây đều chưa từng chứng kiến qua sự mạnh mẽ cùng hung hãn của Lâm Nhất.
Ít nhất theo Thiên Khí thây, đây chẳng qua là một người trẻ tuổi rất xảo quyệt mà thôi. Cho dù là thiên duyên ân sủng, hắn ở trong mấy trăm năm ngắn ngủi cũng tuyệt khó có thành tựu. Được làm vua thua làm giặc, dựa vào tu vi thật sự mà không phải là may mắn, hoặc nhất thời giả dối hay thay đổi đã dám chống đối lại ma tu, lại ngông cuồng như vậy thì nên tiến hành trừng phạt nghiêm khắc, phải làm cho tiểu tử này hối hận suốt đời!
Thiên Khí nắm chắc tất thắng!
Hắn bước chậm đi về phía trước, áo bào rộng cùng áo choàng và mái tóc dài tung bay dưới uy thế kích động. Hắn dựng ngược mày kiếm, ánh mắt uể oải, gương mặt cương nghị, cùng vớithân thể cường tráng đều tràn ngập uy nghiêm và sát cơ khiến người ta cảm thấy kinh sợ!
Thiên Ninh vốn lo lắng có bẫy nên muốn mọi người bao vây tấn công. Khi hắn nhìn thấy Lăng Đạo khoanh tay đứng nhìn, ngược lại vui mừng trước thành quả từ hành động của Thiên Khí.
Tiểu tử kia có thể rất lợi hại nhưng chưa chắc đã là đối thủ của một trưởng lão ma tu thành danh đã lâu. Nếu hắn thi triển thần thông ma tu ra ngoài, liên thủ tiếp cũng không muộn. Cho dù lấy bốn địch một cũng đủ để chiến thắng. Đến lúc đó Lăng Đạo muốn nhúng tay cũng không kịp...
Trong tinh không, hai bóng người đang từ từ tới gần.
Lâm Nhất đứng yên lặng ở chỗ cũ, lặng lẽ quan sát tình hình xung quanh. Khi hắn nhìn thấy một mình Thiên Khí đến đây thì cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trừ khi phát điên, nếu không ai sẽ muốn lấy một địch bảy? Muốn tách đối thủ ra cũng không dễ dàng. Nhất là Nhạc Phàm nói ra lai lịch của Lâm mỗ, khiến cho hai bên đã không có cơ hội làm hòa nữa. Nếu như vậy, chỉ có thể trở mặt mới kết thúc được. May mà đối phương không phải đoàn kết, lại trong lòng lại quá đa nghi không quá tin tưởng lẫn nhau. Lúc này không sợ Thiên Khí tâm cao khí ngạo, ngược lại phải đề phòng có người bỏ đá xuống giếng!
- Lâm Nhất, ngươi tuổi còn trẻ lại có cơ duyên không cạn, tiếc rằng căn cơ có hạn, còn không thể lĩnh ngộ ma tu được cảnh giới thật sự. Ta sẽ làm cho ngươi được mở mang kiến thức một chút, biết cái gì gọi là ma đạo...
Ngoài nghìn trượng, vẻ mặt Thiên Khí thận trọng lại không mất đi uy nghiêm.
Lâm Nhất vẫn còn chắp hai tay sau lưng, rất tùy ý hỏi:
- Thế nào là ma đạo?
Mày kiếm của Thiên Khí giãn ra, cao giọng nói:
- Ma đạo tức là thiên đạo!
Lâm Nhất hơi mỉm cười, trả lời:
- Trước đây không lâu cũng có người từng nói như vậy. Lâm mỗ có suy nghĩ sâu xa về điều này, lại có cảm ngộ.
Đến lúc này mới biết không phải như vậy. Xin hỏi, thế nào là thiên đạo...
Thiên Khí hừ một tiếng, đáp:
- Đồng tâm mà vô tri cùng trời, cùng thân không cùng thể với đạo, không có thiên đạo vẫn cường thịnh...
Lâm Nhất khẽ lắc đầu một cái:
- Đạo không thể nghe thấy, nghe được không phải là đọa; đạo không thể nhìn ra, nhìn lại không phải là đạo; đạo không thể nói, nói ra không phải là đạo...
Bất kể là ma tu hay là yêu tu, những lời liên quan đến thiên đạo có thể nói là vô cùng vô tận, phàm là người có chút cảnh giới đều có thể chậm rãi nói, lại chỉ tốt ở bề ngoài khó phân thiệt giả. Thiên Khí vốn muốn mượn cơ hội răn dạy vài câu, để tỏ rõ bản thân mình là ma đạo chính thống, nhưng không ngờ cuối cùng lại bị Lâm Nhất dễ dàng hóa giải, còn nhất thời không thể nào chống đỡ được. Phải biết rằng Lâm Nhất đi đến ngày nay không phải toàn dựa vào cơ duyên cùng may mắn. Rất nhiều lần hắn đã qua lại giữa cái sống và cái chết, từ lâu đã rèn luyện ra cảnh giới và khí độ cười nhạt trước gió mưa. Đừng nói là hắn không sợ ra tay đánh nhau, ngồi nói suông hắn cũng có thể khiến cho đầu óc ngươi choáng váng.
Thiên Khí lại có bản tính cao ngạo, lại người cực kỳ tự phụ thì sao có thể chấp nhận tỏ ra yếu kém được, lập tức lên tiếng bác bỏ:
- Nếu không thể nghe thấy, không thể nhìn thấy, không thể nói ra, vậy ta và ngươi tu thiên đạo lại là vật gì, ở phương nào...
Hắn đây là gậy ông đập lưng ông, nói trắng ra chính là muốn mạnh mẽ chiếm thượng phong. Trước khi ra tay so đấu, khí thế mạnh yếu cũng rất là quan trọng.
- Ha ha!
Lâm Nhất toét miệng cười, có chút thành khẩn nói:
- Thiên đạo không phải là một món đồ, lại không chỗ nào không có mặt.
Vẻ mặt Thiên Khí trầm xuống, quát lớn:
- Ăn nói bừa bãi, làm càn!
Hắn giống như bị sỉ nhục, lửa giận dần dần tăng lên. Đồng thời hắn nghĩ, nếu người trẻ tuổi kia thức thời, tiếp theo khi ra tay sẽ giữ chừng mực, ít nhất không cần liều mạng để đánh, để tránh cho người còn lại thừa cơ lợi dụng. Nhưng tiểu tử kia cuồng vọng như vậy, lại dám nói thiên đạo không phải là một món đồ?
- Lời nói vừa rồi là lời vàng ngọc của gia sư. Thiên Khí trưởng lão người không biết tỉnh ngộ thì cũng thôi, đâu cần vô lễ...
Vẻ tươi cười của Lâm Nhất dần dần thu lại, không giận cũng lộ ra vẻ uy nghiêm nói:
- Lâm mỗ không ngại lại lấy bốn câu chân ngôn đưa tiễn, xem như khuyên ngươi.
Hắn nhướng mày và vung tay áo, mái tóc xõa tung bay, uy thế hùng hồn mạnh mẽ phát ra, hai tay lập tức bấm quyết, cao giọng lại nói:
- Trong núi thật sự có thú, muốn nói lại quên nói; kiếp phù du đầy nhàn nhã, tiếng hạc trên Cửu Thiên!