Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2673:

- Lâm Nhất! Lão phu ta hết lòng quan tâm giúp đỡ, ngươi lại tùy ý làm bậy...

Lúc này Thiên Khí cùng hai vị đại vu ngược lại rất ăn ý với hắn, căn bản không cần ra hiệu cũng đột nhiên xông ra mấy ngàn trượng, lập tức ngăn lại đường lui của Lâm Nhất. Lăng Đạo cũng theo thuận thế đi về phía trước, hiển nhiên là muốn liên thủ đối phó với đại họa kia. Nhạc Phàm cùng Đài An lại do dự, sau đó cũng thể hiện ra một tư thế phòng ngự.

Trong nháy mắt, Lâm Nhất đã bị bảy vị cao thủ vây bao vây. Bản thân hắn ở trong vòng vây vẫn không hề hoang mang, thần sắc chỉ có hơi bất ngờ, lại không cho là đúng lắc đầu.

Ban đầu, hắn muốn chờ đám người ma tu liều mạng với nhau làmcả hai bên đều chịu thiệt hại nặng nề, lúc đó mới xuất hiện chiếm lợi ích. Nhạc Phàm cùng Đài An hành động, khiến cho tất cả hóa thành bọt nước. Cái này gọi là người định không bằng trời định, cho dù mưu kế có tốt vẫn không thoát khỏi phải dùng hai nắm đấm thép để quyết định thắng thua!

Tuy nhiên, nếu Lâm mỗ đã tới thì phải bước qua một bậc cuối cùng này!

- Hết lòng quan tâm giúp đỡ?

Lâm Nhất nhướng mày, không chút hoang mang nói:

- Lâm mỗ đầu tiên đã cứu tính mạng của hai vị trưởng lão cùng bảy vị đại vu, tiếp theo lại bị lôi ra lấy lý do là cướp đoạt Ma Thành, trước sau chưa bao giờ nhận được nửa câu cảm ơn, cuối cùng còn bị đuổi cho chạy trối chết. Đây rốt cuộc là hết lòng quan tâm giúp đỡ, hay là vong ân phụ nghĩa...

Hắn không cho phép bác bỏ, lại có chút xúc động lẩm bẩm:

- Thà làm bạn với tiểu nhân còn hơn quen biết với ngụy quân tử, người xưa thực sự không lừa ta...

Lời nói này giống như từng cái tát mạnh vào mặt, mỗi cái đều thấy máu.

Năm đó chịu thiệt thì cũng thôi, ai bảo bản thân yếu, bây giờ còn dùng tới lý do này, thật sự xem Lâm mỗ là kẻ ngu si sao. Nếu ngươi muốn không thoải mái, cũng đừng trách ta nói lời vô tình.

- Chuyện cũ trước đây không cần nói thêm. Bây giờ ngươi lén đến đây là muốn làm gì?

Gương mặt già nua của Thiên Ninh trở nên khó coi, vội vàng xua tay lảng tránh. Trong lòng Thiên Khí cùng hai vị đại vu cũng là biết rõ, vẻ mặt từng người đều có chút khó xử.

Lăng Đạo thờ ơ lạnh nhạt, trong lòng lại không khỏi hừ một tiếng. Người kia nói không sai, ít nhất mắng người rất sung sướng.

Lâm Nhất ngược lại biết nghe lời phải, thản nhiên nói:

- Không nhắc tới cũng được, chỉ xét chuyện trước mắt. Lâm mỗ đến đây là có hai dụng ý...

Thiên Ninh bớt xấu hổ, tập trung tinh thần lắng nghe.

- Bây giờ Lâm mỗ đã là Chí Tôn Thiên hoang, người đứng đầu Ma Thành. Phóng tầm mắt ra Bát Hoang, khó tìm được kẻ địch...

Lâm Nhất lắc đầu nói với dáng vẻ cao thủ tịch mịch, ánh mắt lại lập tức chuyển động, nói với giọng điệu gây sự:

- Lâm mỗ lại ngưỡng mộ Lăng Đạo Ma tôn cùng Thiên Khí trưởng lão đã lâu, hôm nay đặc biệt tới xin chỉ giáo. Hai vị không ngại liên thủ, để tránh khỏi gặp chuyện bất trắc, ha ha...

Hắn chỉ nói ra một dụng ý, lại không có cơ hội mở miệng nữa.

Nhất là tiếng cười giả vờ thận trọng của hắn thực sự khiến người ta không thể nhịn được!

Thiên Khí rất mạnh, có thể nói là cao nhân đứng đầu chín đại ma tu. Lăng Đạo có tu vi Động Thiên, cảnh giới La Thiên, ngay cả Thiên Ninh, Thiên Khí cộng lại cũng không phải là đối thủ của hắn. Bây giờ không chỉ có người khiêu chiến, còn muốn hai vị này cùng lên. Đây không phải là khiêu chiến, đây là tự tìm chết!

Lăng Đạo ngược lại không nổi giận, duy nhất chỉ có ánh mắt càng thêm lạnh lùng.

Thiên Khí hất mái tóc dài, mày kiếm dựng ngược, nổi giận quát nói:

- Cuồng vọng! Không cần liên thủ, một mình ta cũng có thể trừng trị ngươi!

Hắn cùng Lăng Đạo cùng chung mối thù là ngộ biến tùng quyền, nhưng ân oán trước kia vẫn chưa tiêu tan. Bảo hai người bọn họ liên thủ thì đúng là chuyện cười trong thiên hạ, sỉ nhục người?

- Không nên nóng vội! Hắn đang bị bao vây, cẩn thận đừng để hắn nhân cơ hội chạy mất!

Vẫn là Thiên Ninh tâm tư nhạy bén, vội vàng lên tiếng ngăn lại. Người tuổi trẻ kia có chuẩn bị trước khi đến, cái gọi là xin chỉ giáo chẳng qua là lý do tránh cho mọi người lấy số đông địch ít. Hắn chỉ một lời nói toạc ra huyền cơ, lại nói:

- Lâm Nhất! Phục Linh cùng Quỷ Nhật, Quỷ Dạ ở đâu? Giao ba người bọn họ ra, có gì ngươi và ta cũng có thể từ từ nói chuyện.

Lâm Nhất nhún vai đầu, ánh mắt nhìn lướt qua xung quanh, nói:

- Được làm vua thua làm giặc, không cần nói năng vô nghĩa làm gì. Cho dù Lâm mỗ lấy một địch bảy, làm sao phải sợ hãi chứ...

Thần sắc hắn đầy vẻ xem thường, trong giọng nói ngạo nghễ mơ hồ lộ ra sự điên cuồng. Thắng tất nhiên sẽ nhận được tất cả, thua lại căn bản không cần lắm lời.

- Ha ha! Thật hay cho một câu được làm vua thua làm giặc!

Thiên Khí giận dữ cười ngược và giơ tay lên ngăn lại, không cho Thiên Ninh khuyên bảo nữa. Hắn chậm rãi đi về phía trước, kèm theo sát khí nồng đậm lại nói:

- Có người nói thần thông của ngươi kinh người, không biết thủ đoạn ma tu lại như thế nào, có dám một đấu một với ta không? Như vậy cũng tiện làm cho các vị ở tại đây tâm phục khẩu phục...

Vị trưởng lão ma tu này nhìn như mạnh mẽ lại rất bá đạo, nhưng không phải là một người liều lĩnh. Lấy sở trường của mình tấn công sở đoản của kẻ địch, lại vừa vặn đứng ở thế bất bại. Hắn muốn cho đối thủ không biết tốt xấu này phải gieo gió gặt bão!

Lâm Nhất không tỏ thái độ mỉm cười, trong thần sắc hình như có hơi do dự.

Hào khí của Thiên Khí tăng mạnh, cao giọng nói:

- Trước khi chúng ta phân ra thắng bại, không cho người ngoài nhúng tay. Thiên Ninh sư huynh, nhờ sư huynh làm chứng...

Người ở đây đều là ma tu, vẫn có người ngoài tồn tại sao?

Lăng Đạo cười lạnh, chậm rãi đeo ma thương trong tay ở phía sau lưng. Hắn không để ý tới lời Thiên Khí nói, càng thờ ơ với khiêu khích của Lâm Nhất.

Tuy nhiên, bây giờ ngược hắn lại muốn xem tiểu tử kia có gì tiến bộ. Chỉ dựa vào mượn thủ đoạn của ma tu, tiểu tử kia còn có thể mạnh mẽ giống như ở Cửu Long Đường năm đó sao?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free