Vô Tiên - Chương 2672:
....
-... Khi ta với Đài An quay về, trên đường gặp được Lâm Nhất bị uy hiếp, không thể không trở về Hỗn Độn. Bây giờ hắn đã đạt tới cảnh giới La Thiên cao nhân, tu vi độc bước trong thiên hạ. Đặc biệt hơn, hắn không chỉ biết rõ đường nhỏ Cửu Thiên, còn phải tìm các vị để thanh toán nợ cũ. Sau đó hắn còn lấy phân thân tổn thương nặng nề Nhạc mỗ, hai người chúng ta cửu tử nhất sinh...
Nhạc Phàm phân trần không ngừng, mọi người ở đây lại kinh ngạc khó nhịn nổi.
Lâm Nhất hắn chẳng qua chỉ là một tiểu bối, bây giờ đã có thể so sánh với cao nhân La Thiên đế hoàng Chí Tôn à? Trong lúc nhóm ma tu lao tới Hỗn Độn tranh đấu không ngừng, lại bị hắn thừa cơ xông vào cướp đoạt Ma Thành? Không chỉ có vậy, sau đó hắn còn đuổi theo, không phải là chờ người của cả hai bên đều chịu thiệt hại nặng nề mới đột nhiên hiện thân một lần hành động để quyết định càn khôn sao? Không, không, kinh người nhất là hắn tự nhiên biết rõ đường nhỏ Cửu Thiên...
Lăng Đạo không chú ý tới chuyện ra tay cùng Thiên Ninh nữa, vội vàng tản ra thần thức nhìn khắp nơi. Hắn tin tưởng lời Nhạc Phàm nói, tiểu tử kia chuyện xấu gì cũng làm được.
Thiên Ninh sợ run lên, lại lấy ra vòng tròn bạch ngọc lặng lẽ quan sát. Nếu nói thần khí là giả chỉ là cái cớ. Lúc này nghĩ đến, chẳng lẽ một lời thành sấm?
Thiên Khí cũng giương mắt nhìn xung quanh, hình như đã hiểu rõ gì.
Hai người Tu Tế cùng Thân Đạt lại ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt từng người đều không hiểu.
Nhạc Phàm rốt cuộc đã nói ra tình hình thực tế, quay đầu lại nhìn Đài An và cùng thở phào nhẹ nhõm. Nếu đã trở mặt cùng người kia thì bọn họ chỉ đành phải tìm kiếm sự che chở.
Giờ phút này, ma tu hai bên đã từng tranh chấp sống chết dây dưa không ngừng lại nhất trí một cách kỳ lạ, mình bị lừa rồi.
Khi một nhóm người vội vàng đánh sống đánh chết, tự nhiên có người ẩn nấp ở trong bóng tối bàng quang, còn thần không biết quỷ không hay, suy nghĩ một chút cũng có thể khiến người ta kinh ngạc đến toát mồ hôi lạnh. Quan trọng ở chỗ người kia không phải là kẻ đầu đường xó chợ, xưa nay còn nổi tiếng giả dối. Không cần nói cũng biết dụng ý của hắn chính là muốn làm cho các vị cao thủ ma tu tự giết lẫn nhau. May mà Nhạc Phàm cùng Đài An đúng lúc đến, nếu không...
- Ôi...
Ngay vào lúc này, một tiếng thở dài như có như không từ phía xa truyền đến.
Một tiếng thở dài này cực kỳ yếu ớt, lại giống như một tiếng sét giữa trời quang!
Đám người đang sợ hãi đều thoáng ngẩn người ra, vội vàng theo tiếng nhìn lại.
- Ha ha...
Mà tiếng thở dài chưa ngừng lại, tiếp theo lại có tiếng cười truyền đến. Phải nói là trong tiếng thở dài còn kèm theo một chút tâm tình bất đắc dĩ, sau đó trong tiếng cười lại đầy vẻ thoải mái cùng thản nhiên không kìm chế được.
- Là hắn... Hắn tới rồi...
Nhạc Phàm biến sắc, vội vàng lên tiếng nhắc nhở. Đài An âm thầm ra hiệu với hắn, hai người lập tức chậm rãi lùi lại về phía sau. Bọn họ tới chỗ này chính là vì mạng sống, gặp thời ứng biến mới là thượng sách.
Hai tròng mắt Lăng Đạo co lại, ma thương trong tay tản ra sát khí. Trước đây sau cuộc Cửu chiến Long Đường qua đi, hắn vẫn canh cánh trong lòng. Bây giờ lại sắp gặp lại kẻ thù, ngược lại cũng thấy may mắn.
Thiên Khí cùng hai vị đại vu đều lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng.
Thiên Ninh lại thu hồi vòng ngọc trong tay, trên gương mặt gầy gò lộ ra vẻ cô đơn.
Hắn, ngoại trừ Lâm Nhất, còn có thể là ai nữa? Đúng là sống uổng mấy vạn năm, cuối cùng lại bị một hậu sinh vãn bối đùa bỡn ở trong tay.
Mình già thật rồi, sóng sau xô sóng trước, không còn được như trước kia nữa...
Ngoài ngàn dặm, từ trong không trung xuất hiện một bóng người áo xám. Tay áo của hắn tung bay, mái tóc dài phất phơ bước trong không trung, cử chỉ hào hiệp. Chỉ trong giây lát, người đã đến ngoài mấy ngàn trượng. Dưới ánh mặt trời chói lòa, trên gương mặt trẻ trung khiến cho người ta đố kỵ lộ ra nụ cười ấm áp và rạng rỡ như ánh ngọc. Đặc biệt là hai mắt hắn lấp lánh chói lòa, cùng với đôi môi hơi cong lên, cả người có vẻ thản nhiên ung dung, lại mang theo uy thế!
Lâm Nhất tới, hoặc nói là còn tới sớm hơn so với Nhạc Phàm, Đài An một bước. Hắn vốn định đứng ngoài xem náo nhiệt, lại bị hai người kia quấy rầy hứng thú. Hắn còn trốn ở đó nữa cũng chẳng còn gì thú vị, ngược lại không ngại đứng ra thản nhiên đối mặt. Hắn tới cách hai, ba nghìn trượng thì chậm rãi dừng lại, tự nhiên hào phóng nhấc tay ra hiệu nói:
- Các vị bạn hữu, đã lâu không gặp...
Lăng Đạo trầm ngâm không nói, vẻ mặt nghi ngờ.
Bóng người áo xám kia rất quen thuộc, lại rất xa lạ. Nhớ ở Cửu Long Đường năm đó, tu vi của tiểu tử đó chỉ vừa xem đã hiểu ngay. Nhưng trước mắt, hắn tự nhiên khiến cho người ta không nhìn ra sâu cạn. Nhất là trên người hắn phát ra uy thế không hiểu nổi, tự nhiên có vài phần tương tự với sư tôn Huyền Tiêu đế hoàng...
Trong hai mắt Thiên Khí lóe sáng, trên mặt thoáng có vẻ tức giận. Hắn vốn ưu ái Lâm Nhất có thừa, chỉ tiếc tên tiểu tử kia quá mức bướng bỉnh không nghe theo. Phải biết rằng hắn đầu tiên không tán thưởng, sau lại nghênh ngang rời đi. Vậy ngược lại cũng thôi, hắn lại dám thừa cơ xông vào, phá huỷ căn cơ của Ma Thành, cắt đứt đường lui của ma tu. Chẳng lẽ hắn thật sự cho rằng có thiên duyên lại muốn làm gì thì làm...
Tu Tế cùng Thân Đạt đều không nói tiếng nào, người nào người nấy đều âm thầm đề phòng.
Nhạc Phàm cùng Đài An tránh phía xa nhưng vẫn lễ phép chu đáo, từng người đều chắp tay chào hỏi Lâm Nhất, hình như chuyện tố cáo trước đó là đương nhiên. Cái này phải gọi là làm bất cứ việc gì cũng để lại một đường sống.
Thiên Ninh thấy Lăng Đạo cùng Thiên Khí đều không nói, chỉ đành phải giấu vòng ngọc vào trong tay áo, chậm rãi đi về phía trước vài bước để chào, tiếp theo lại vuốt râu quan sát một lát, lúc này mới lên tiếng hỏi:
- Lâm lão đệ, tại sao thở dài, tại sao lại cười...
Lâm Nhất đứng lại, tùy ý đáp:
- Ta thích gặp cao nhân so tài, muốn quan sát một chút để tham khảo nhưng không được như mong muốn, vì vậy cảm thấy thương tiếc! Về phần cười...
Hắn chắp hai tay sau lưng, khóe miệng hơi nhếch lên, lại nói:
- Lại nhìn thấy các vị nên vui mừng không kìm chế được, ha ha...
Hắn vừa cười hai tiếng lại giống như thật lòng sung sướng, lại thêm vẻ rạng rỡ, đơn giản là khác hẳn với kẻ to gan lớn mật mà Nhạc Phàm đã nói tới.
Nếp nhăn trên mặt Thiên Ninh hoạt động, hoặc là cũng muốn tỏ ra tươi cười hiền hoà nhưng lại cười không nổi, vẻ mặt ngược lại cứng đờ. Hắn cân nhắc một lát, ra vẻ bình tĩnh nói:
- Theo những gì ta được biết, ngươi cướp đoạt Ma Thành, giam cầm Phục Linh...
Hắn còn chưa có hỏi xong thì khóe mắt chợt co lại và chậm rãi ngậm miệng lại. Chỉ thấy đối phương liên tục gật đầu, rất sảng khoái trả lời:
- Lâm mỗ còn phải bổ sung thêm một chút, hai vị đại vu Quỷ Nhật, Quỷ Dạ cũng đã quy thuận làm thuộc hạ của ta.
Bảy vị đại vu ma tu lại bị giam cầm một nửa. Đây rõ ràng là muốn một lưới bắt hết, làm người nghe quá mức kinh sợ. Được rồi, cũng không cần nói gì nữa!