Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2675:

Thiên Khí thấy Lâm Nhất tranh ra tay trước thì không khỏi hơi ngẩn người ra. Mà giọng nói này lại giống như tiếng chuông đồng vang vạng mãi trong không trung, cũng quanh quẩn trong tâm thần, khiến người ta có cảm xúc không hiểu nổi.

Không nói đến thiên đạo hoặc là ma đạo, tất cả không thoát chấp niệm ban đầu của ta. Dù có nghịch thiên mà làm thì vẫn phải hiểu được đạo thuận theo tự nhiên. Đạo lý đơn giản như vậy chính là nội quan trọng trong bốn câu chân ngôn này?

Tuy nhiên trong lúc suy nghĩ, một huyết quang mười mấy trượng từ trên cao hạ xuống. Sát cơ gào thét xuống cùng bóng búa lớn với thế không thể đỡ nghiền nát càn khôn, cắn nuốt vạn vật điên cuồng lao xuống, khiến cho người ta khiếp sợ lại không thể nào tránh né.

Đồng tử của Thiên Khí hơi co lại.

Đó là Thiên Ma Cửu Ấn Thất Ấn Hợp Nhất, lại thêm pháp lực của Động Thiên viên mãn cùng uy thế của cảnh giới La Thiên, đủ để quét ngang Bát Hoang vô địch thiên hạ! Hắn mạnh như thế, cũng không phải có thể khinh thường được...

Thiên Khí chưa kịp suy nghĩ nhiều đã vung cánh tay ra, trong hai tay hắn lập tức có thêm một thanh ma xoa hơn màu đen dài ba trượng. Theo pháp lực điên cuồng trút xuống, ma xoa màu đen bỗng nhiên hóa thành kích thước ba mươi trượng, năm mươi trượng, lập tức mang theo sát khí giống như núi lửa nhỏ bay lên trời.

- Khách...

Chợt một ánh sáng chớp động, trời đất lập tức đột nhiên yên lặng. Tuy nhiên chỉ trong chớp mắt, tiếng động giống như Hỗn Độn khép mở càn khôn vang lên, thoáng chốc lại nổ mạnh, hư không bị nổ nát, gió lớn cuốn tới, trong mấy trăm dặm có sát cơ sôi trào. Ngay sau đó hai bóng người đột nhiên tách nhau ra, tình trạng và vẻ mặt của mỗi người đều khác nhau.

Lâm Nhất lùi lại hơn trăm trượng, cơ thể lay động không ngừng. Nhìn hắn giống như khó có thể chống đỡ, trên dưới cũng không bình thường, lại trước sau nhìn xung quanh, không biết là muốn đề phòng có người đánh lén, hay là đang che dấu vẻ kỳ lạ trong hai mắt âm dương.

Thiên Khí bị đẩy tới ngoài nghìn trượng, mới vất vả ổn định được thân hình. Hắn xuyên qua khí cơ bị tàn sát bừa bãi không ngừng mất trật tự, chăm chú nhìn bóng dáng áo xám kia, nhịn không được mà thoáng thở gấp cùng vẻ mặt kinh ngạc.

Mình đã liều mạng mà thắng bại chưa phân? Người trẻ tuổi kia không phải là thần thông mưu lợi, ngược lại bởi vì tu vi mạnh mẽ cùng với cảnh giới không tầm thường nên không rơi xuống hạ phong. Hắn lay động cái gì cứ, chẳng lẽ vừa rồi hắn mới chỉ phô trương thanh thế...

Cùng lúc đó, mọi người ở xung quanh đều đang chú ý tới tình hình trong sân.

Thiên Ninh nhìn thấy thế lực hai bên ngang nhau thì không nhịn được trố mắt ngạc nhiên. Nhất là Thiên Khí không chiếm được bất kỳ tiện nghi nào, càng khiến cho người ta bất ngờ. Một tiểu bối này từng bị khinh thường, bây giờ đã trưởng thành sánh vai cao thủ...

Lăng Đạo lặng lẽ xem chừng, trong thần sắc càng lúc càng lạnh hơn.

Tu vi của tiểu tử đó tự nhiên cùng Lăng mỗ không phân cao thấp, cảnh giới càng tốt hơn. Vậy còn muốn nhờ tới Huyết Sát Công của Lăng mỗ, đúng là đáng giận! Hắn rõ ràng có thể chiến thắng được Thiên Khí, tại sao lại cứ giả vờ giả vịt? Lẽ nào hắn không thể hiện ra được ưu điểm...

Nhạc Phàm cùng Đài An cách đó không xa, vẫn còn đứng khoanh tay nhìn. Trong chốc lát, hai người lặng lẽ nhìn nhau, vẻ mặt hai người đầy mờ ám.

Có thể dễ dàng thấy được Lâm Nhất quá mức mạnh mẽ. May mà bọn họ chạy trốn đúng lúc, cũng quay lại thỏa đáng, tiếp theo lại thể hiện ra thành ý, lúc này mới được mấy vị cao thủ che chở.

Tuy nhiên, cái gọi là che chở có đôi khi phần nhiều chỉ là một sự an ủi.

Thời điểm Đài An thấy may mắn, bỗng nhiên cảm thấy khí cơ xung quanh chợt biến đổi. Hắn chỉ tập trung để ý tới tình hình trong trận chiến, tuyệt đối không ngờ được sẽ có nguy cơ bất ngờ hạ xuống. Ngay sau đó, chín ánh sáng quỷ dị chụp vào đầu. Hắn kinh ngạc kêu lên giãy giụa, cả người đột nhiên biến mất. Cùng lúc đó lại nghe “ầm" một tiếng sấm thình lình xảy ra. Ở ngoài hơn trăm trượng Nhạc Phàm chưa kịp tránh né đã bị ánh lửa hung bạo mạnh mẽ bổ xuống, ngay sau đó bóng người biến mất.

Lăng Đạo âm thầm kinh ngạc, tập trung tinh thần nhìn xung quanh.

Thiên Ninh sợ có sơ suất nên vội vàng tập trung lại cùng một chỗ với hai vị đại vu và cùng cẩn thận đề phòng. Ba người ngơ ngác nhìn nhau, vẫn khó có thể tin nổi.

Biến cố đột nhiên xảy ra, trước đó hoàn toàn không có dấu hiệu. Hai cao thủ Động Thiên hậu kỳ lại cùng bị đánh lén. Bao nhiêu người ta trước mắt vừa mới phát hiện thì trong ánh sáng chớp giật, tất cả đã kết thúc. Không nói đến người đánh lén ẩn nấp cao minh, thủ đoạn nhanh như sấm sét lại gọn gàng dứt khoát cũng khiến người ta kinh ngạc. Hắn là ai...

Trong những người ở đây, Thiên Khí ứng biến rất nhanh, vội vàng vung ma xoa lên, xung quanh lập tức phát ra sát khí và đề phòng nghiêm ngặt. Hắn lập tức bừng tỉnh, giương mắt nhìn về phía trước, vừa vội vừa giận nói:

- Là ngươi...

Trong tinh không, bóng dáng Lâm Nhất có chút cô đơn, lại giống như tảng đá đứng sừng sững trong gió, ngạo nghễ lại hào hiệp. Hắn không di chuyển, trong hai mắt âm dương dần dần biến mất, bất chợt khôi phục lại trạng thái bình thường, nói rất đương nhiên:

- Uổng công ta tin nhiệm có thừa mà Nhạc Phàm cùng Đài An lại không tán thưởng, nên ta không ngại tiện tay loại bỏ hai người bọn họ, ngược lại cũng được thanh tịnh!

Người kia là ai? Chỉ có thể là Lâm Nhất.

Hắn mượn thời cơ động thủ cùng Thiên Khí, người không biết quỷ không hay đã lấy ra phân thân, trước đối phó với Đài An, tiếp theo loại bỏ Nhạc Phàm đã bị giảm sút về cảnh giới. Bất kể như thế nào đối phương cũng không ngờ được hắn ở trong vòng vây trùng điệp lại đột nhiên làm khó dễ, hắn muốn chính là một đòn thuận lợi dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng. Có được thanh tịnh hay không thì thật sự khó nói được, nhưng tránh khỏi nguy cơ bị bao vây tấn công mới là ý định ban đầu của hắn.

- Cao thủ quyết đấu công khai, sao có thể có hành vi tùy ý khinh thường như vậy...

Thiên Khí tức giận quát mắng, rõ ràng rất tức giận. Lúc đầu hắn còn có ý nghĩ khinh địch, sau khi thử qua một chiêu lại lập tức cẩn thận, không ngờ đã xem Lâm Nhất trở thành đối thủ chân chính. Ai ngờ người kia lại giả vờ giả vịt, chỉ vì mượn cơ hội phát tiết hận thù cá nhân. Giả vờ có lệ như vậy rõ ràng chính là một loại coi thường khiến cho người ta khó có thể dễ dàng tha thứ được!

Lâm Nhất còn chưa từng bị người nào răn dạy như vậy, hắn nhìn Thiên Khí tức giận, thản nhiên trả lời:

- Ngươi dạy thừa rồi! Lâm mỗ là một kẻ tục nhân, chỉ nói và làm việc theo tâm tư của mình!

Sau vài lần đánh nhau giao thiệp, hắn đã thăm dò được tính nết của Thiên Khí. Lúc này đối phương còn lấy ra danh hiệu mình ra trưởng lão ma tu, thực sự có chút không thú vị.

Thiên Khí chỉ coi là Lâm Nhất không coi ai ra gì nên khó nén được cơn giận, chợt có ánh sáng màu đen lóe lên, cơ thể bỗng nhiên tăng vọt và lớn tiếng quát:

- Tiểu tử cuồng vọng, lại chiến đấu tiếp đi!

Cùng lúc đó, Lăng Đạo đứng ngoài quan sát ở bên ngoài đã chậm rãi đưa ngang ma thương trong tay lên...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free