Vô Tiên - Chương 2669:
Thiên Ninh giương mắt quan sát, lại tiến hành đối chiếu với vòng ngọc trong tay. Khi hắn xác nhận không sai, trên gương mặt gầy đét lộ ra vẻ vui mừng không thể che giấu. Hắn nhìn về phía Lăng Đạo cách đó không xa đang do dự không quyết, liền cười ha hả và xoay người ngoài ý muốn nói:
- Thiên Khí! Việc đã đến nước này, ngại gì rời đi...
Sau khi Thiên Khí tới chỗ này, trong lòng cũng kích động khó kìm chế được. Hắn chẳng qua chỉ do dự một lát, tự nhiên lại chậm rãi lui sang một bên. Thấy sư huynh hỏi, hắn khẽ cắn môi và hất mái tóc dài, mang theo thần sắc kiên quyết cùng sự điên cuồng ngập trời, trầm giọng nói:
- Các vị cứ đi đi, ta phải ở lại trông coi cơ nghiệp...
Thiên Khí không phải không muốn đi, hắn chỉ cảm thấy tâm sự còn chưa hoàn thành. Có người nói Lâm Nhất giết Cửu Huyền, lại đánh bại hai người Lăng Đạo cùng Thanh Diệp, mạnh mẽ khiến người ta khó có thể tin nổi. Nếu như dứt áo ra đi, chẳng lẽ không phải là chắp tay nhường lại Hồng Hoang sao? Không thể để cho tên tiểu tử kia được hưởng lợi, mình mới là đế hoàng Chí Tôn tương lai. Khi Hồng Hoang thống nhất, đến lúc đó mình lại tìm Cửu Thiên cũng không muộn.
Thiên Ninh không khuyên nữa, mà mỉm cười giống như hiểu ý người vậy.
Ma Thành còn có Phục Linh và rất nhiều cao thủ trấn thủ, cơ nghiệp của tổ tông không mất được. Nếu như vị sư đệ này muốn ở lại thì tùy. Cũng tốt, để cho Lâm Nhất kia có thêm người bạn, ha ha...
Thiên Ninh đẩy hai tay lên và lại muốn căn dặn vài câu. Hắn chưa mở miệng, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm thiết quen thuộc...
- Bạn hữu cứu ta...
Cách hai, ba nghìn trượng có "Thiên giới" với ánh sáng bảy màu chớp hiện. Trong khe cánh cửa "Thiên giới" lúc này lại có hai người ở sâu bên trong đó. Người kêu lên thảm thiết là Bình Mục, nửa người của hắn đã bị ánh sáng cắn nuốt. Hắn lại nắm thật chặt Tư Thiên không buông tay, trong lúc khủng hoảng liên tục kêu cứu mạng. Đối phương vốn chỉ muốn cứu hắn lại bị nắm chặt tới mức khó có thể giãy giụa thì lập tức hoảng loạn, chỉ để ý liều mạng tránh né. Cách hơn mười trượng là Tu Tế cùng Thân Đạt đang trợn mắt hốc mồm. Bốn người vốn đi cùng, ai ngờ trong chớp mắt cánh cửa kia lại thành cái miệng to như chậu máu cắn nuốt tính mạng. May mà bước chậm một bước, nếu không thì có thể tưởng tượng được...
Thiên Ninh cùng Thiên Khí theo tiếng nhìn lại và đều kinh hãi ngạc khó nhịn nổi. Đây rõ ràng chính là con đường Cửu Thiên, sao lại thành tuyệt địa sống chết chứ?
Bình Mục phát hiện không ổn liền quay người lại nắm bạn đồng hành phía sau. Mắt thấy sống chết sớm tối, tay hắn càng lúc càng gần. Tư Thiên nhìn thấy mình rước họa vào thân nên cố gắng thoát ra. Trong khoảng thời gian ngắn, hai người loạn hết cả lên.
- Ngươi buông ra...
- Ầm...
- Ngươi dám thấy chết mà không cứu, ta lại đồng quy vu tận...
- Ngươi... A...
Tư Thiên thấy Bình Mục không chịu buông tay thì lập tức ra sức đánh xuống đầu. Trong tuyệt vọng, đối phương càng thêm điên cuồng. Một đôi bạn hữu quen biết kết giao ít cũng mấy vạn năm, vào giờ phút này lại liều mạng với nhau. Tuy nhiên ngay lập tức, hào quang bảy màu này thoáng vặn vẹo, khe cửa trong đó đột nhiên biến mất, hai bóng người đang quấn lấy nhau, đánh nhau cũng lập tức tan rã không thấy nữa, chỉ để lại có tiếng kêu gào thê thảm vang vọng ở trong tinh không mãi không dứt.
Tu Tế cùng Thân Đạt xem như mạng lớn, may mắn tránh thoát được một kiếp. Hai người chính mắt thấy bạn đồng hành chết thảm thì trong lòng rất hoang mang, vội vàng xoay người né tránh và cùng thất thanh kêu lên:
- Thiên Ninh trưởng lão, tại sao lại như vậy...
Tại sao như vậy? Ngươi hỏi ta, ta lại nên hỏi ai đây?
Thiên Ninh vẫn trố mắt kinh ngạc, hệt như mất hồn mất vía vậy. Cho dù là Tu Tế cùng Thân Đạt đi tới trước mặt và cùng lên tiếng chất vấn, hắn dường như vẫn không phát hiện ra, vẫn khó tin trừng mắt nhìn phía trước. Sau khi cái gọi là “cánh cửa Thiên giới bảy màu kia cắn nuốt hai tính mạng, không ngờ đã biến mất không thấy bóng dáng, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, giống như chỉ là một ảo ảnh mà thôi!
Còn nếu là ảo ảnh, chẳng lẽ không phải là nói hành trình của bọn họ tới Cửu Thiên đến đây đã dừng lại, tất cả những gì bỏ ra đều là giả...
Thiên Ninh thu hồi ánh mắt, chậm rãi nhìn lướt qua hai vị đại vu đang thấp thỏm lo âu, cùng với vẻ mặt kinh ngạc của Thiên Khí, lúc này mới nhìn lại vòng ngọc trong tay. Chòm râu dài của hắn run rẩy, gò má gầy gò lộ ra sự tuyệt vọng, lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ... là thần khí giả...
- Ha ha...
Ngay vào lúc này, Lăng Đạo vẫn trầm ngâm không nói bỗng nhiên cất tiếng cười to. Ngoài mười mấy trượng, tay hắn vuốt chòm râu, vẻ lo lắng trên gương mặt đã biến mất chỉ còn lại sự kiêu ngạo và sát ý.
Bốn vị cao nhân ma tu còn chìm đắm trong mất mát quá lớn cùng sự bàng hoàng, tiếng cười to này lại giống như một cái búa tạ hung hăng đánh tới. Thiên Ninh phát hiện có biến đổi thì trong lòng không khỏi nặng nề, nhưng không có khả năng suy nghĩ nhiều, vội vàng cùng Thiên Khí cùng với hai vị đại vu tản ra với vẻ mặt đề phòng.
Lăng Đạo vẫn chưa nhân cơ hội làm khó dễ, chỉ cười to thoả thích, lát sau hắn mới lạnh lùng nhìn về phía Thiên Ninh đầy căm hận lại có chút chế nhạo nói:
- Con đường Cửu Thiên ở đâu? A, ta hiểu được rồi...
Hắn còn chưa nói dứt lời đã ra vẻ:
- Chỉ có hại chết mọi người đi theo thì mới có thể một mình hưởng thụ thiên duyên. Vì thế, ngươi không tiếc giở mánh khóe cũ...