Vô Tiên - Chương 2670:
Nếu như trước khi nói, tiếng cười to giống như búa tạ khiến tâm thần người ta căng thẳng, vậy sau khi Lăng Đạo hắn nói lại giống như thanh kiếm sắc bén xuyên thẳng vào mệnh hồn, khiến người ta sởn tóc gáy.
Đúng vậy, trong một canh giờ ngắn ngủi đã liên tiếp có ba vị cao thủ tiên đạo chết đi. Bất kể là Thanh Diệp hay hai vị đại vu sau đó đều gặp kết quả tuyệt đối không có gì khác nhau. Kẻ khởi xướng tất cả những điều này đều là một người, Thiên Ninh. Hắn nắm giữ thần khí Cửu Thiên giám, vì muốn một mình hưởng thụ thiên duyên mà tiêu diệt tất cả mọi người đi theo, điều này không phải là không có khả năng!
Vẻ mặt Tu Tế cùng Thân Đạt thoáng biến đổi, nhịn không được chậm rãi lui lại. Cho dù Thiên Khí cũng thoáng do dự, lập tức trừng mắt liếc nhìn.
Thiên Ninh vẫn còn kinh ngạc đờ ra nhìn về phía vòng ngọc trong tay, bỗng nhiên có phát giác nên ngước mắt nhìn về phía Thiên Khí cùng hai vị đại vu. Trong lòng hắn chỉ cảm thấy ngột ngạt có miệng khó trả lời. Hắn tung hoành ngang dọc không mấy vạn năm, chưa bao giờ rơi vào tình cảnh khó xử như vậy. Cho dù hắn bị nhốt ở bên trong bí cảnh, cũng không quẫn bách như ngày hôm nay! Rốt cuộc tất cả những điều này là vì sao, lại sai ở chỗ nào?
Xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, sáu cặp mắt nóng như thiếu đốt. Nhất là vẻ mặt giễu cợt kèm theo chút xem thường và thù hận của Lăng Đạo càng làm cho người ta cảm giác ớn lạnh sau lưng, không biết theo ai!
Sau một lát, Thiên Ninh cười.
Hắn cười có chút cay đắng, có chút chán chường, cũng có chút bất đắc dĩ. Đối mặt với ánh mắt chất vất của Thiên Khí cùng hai vị đại vu, hắn lại không thể nhắm mắt làm ngơ. Đối mặt với dụng ý khác của Lăng Đạo, hắn càng không thể thờ ơ. Hắn giơ vòng ngọc trong tay lên, chậm rãi nói:
- Thần khí giả, chúng ta đều bị lừa gạt...
Tu Tế cùng Thân Đạt không nói tiếng nào.
Thiên Khí nhíu mày một cái, nói:
- Sư huynh! Cửu Thiên giám là vật thượng cổ, chúng ta đã tận mắt nhìn thấy, làm sao có thể là giả được...
Hắn cùng Thiên Ninh từng nhiều lần kiểm tra, từ lâu đã xác định được thần khí không sai. Bây giờ đối phương lại bỗng nhiên đổi giọng, rốt cuộc là có ý gì?
Ngoài trăm trượng, Lăng Đạo cũng đang cười. Chỉ là trong nụ cười của hắn lộ ra cảm giác lạnh lẽo cùng sát khí. Hắn nhìn thấy rõ vẻ mặt của bốn người, còn đúng lúc nói:
- Thiên Ninh trưởng lão, ngươi bụng dạ khó lường lạm sát kẻ vô tội như vậy, thực sự làm cho lòng người rét lạnh! Lăng mỗ có chút không cam lòng, chắc chắn phải đòi lại công bằng cho đồng đạo ma tu...
Trước đó nói lời đủ để ép người ta vào đường cùng, sau lại nói lời lộ rõ bộ mặt hung ác dồn người ta vào chỗ chết!
Lăng Đạo còn chưa nói dứt lời đã giơ tay lên, lấy ra một thanh ma thương dài hơn ba trượng. Theo hắn vung cánh tay lên, xung quanh lập tức có sát khí xung cùng hơi lạnh ép người. Cái này kêu là được thế không tha người!
Quả nhiên, Tu Tế cùng Thân Đạt ngơ ngác nhìn nhau và lại lùi lại về phía sau. Hai người bọn họ đã mệt mỏi cả về thể xác và tinh thần, không quản được ai đúng ai sai nữa. Vẫn là tính mạng của mình quan trọng hơn, ân ân oán oán xem qua cũng chỉ như mây bay!
Thiên Ninh có chút hoảng loạn, vội vàng lộ vẻ xin giúp đỡ nhìn về phía bên cạnh.
Trong chín vị lão nhân ma tu thì Thiên Khí dũng mãnh thiện chiến nhất. Chỉ cần hắn còn có thể làm rõ đúng sai lại không sợ Lăng Đạo nhân cơ hội quấy phá. Chỉ là vẻ mặt của vị sư đệ kia có phần né tránh, hiển nhiên là đang do dự không quyết.
Trong lòng Thiên Ninh không nhịn được trầm xuống, trên mặt càng lộ rõ vẻ cay đắng.
Cái gì là thua, cái gì là thắng? Chỉ cần có một chút khả năng xoay chuyển lại có thể lật bàn giành thắng lợi. Lăng Đạo vẫn chưa cam tâm chấp nhận số mệnh, chẳng qua là đang nhẫn nại ngủ đông chờ thời cơ trả thù mà thôi. Nếu thật sự muốn một đấu một thì lão hủ không đối thủ của hắn. Lúc này đánh cũng đánh không được, nói lại nói không xong, biểu hiện ra cũng chỉ mua dây buộc mình không thể tránh được. Suy nghĩ một chút cũng đúng, thần khí sao có thể là giả được? Nhưng nếu không phải là giả, vậy vì sao cánh cửa biến mất, còn khiến cho hai người chết vô nghĩa...
- Ta nghĩ dưới sư môn nhà ta từng có hai đại trưởng lão cùng mười hai đại vu, có thể nói là hưng thịnh nhất thời kiêu ngạo nhìn Bát Hoang, lại vì Thiên Ninh ngươi không có năng lực mới khiến ma tu ngày càng sa sút. Bây giờ ngươi lại tàn hại đồng môn, quả thật tội ác không tha. Lăng mỗ không thể tha cho ngươi...
Lăng Đạo bỏ ra nhiều năm khống chế Ma Thành, còn bị đuổi cho chạy trối chết, hắn trước sau nhẫn nhịn không phát, chỉ vì một đòn sấm sét cuối cùng. Đặc biệt hắn là người dùng lời nói hùng hổ dọa người, sát khí lẫm liệt, hiển nhiên là Ma tôn hùng bá khắp nơi lại trở về. Hắn giơ ma thương lên, không cho phép người khác được nghi ngờ nói:
- Thiên Khí trưởng lão, lạc đường biết quay lại nếu không sẽ quá chậm! Nếu không Bình Mục cùng Tư Thiên hai vị đại vu chính là kết quả của ngươi...
Thiên Ninh không hề chú ý tới Lăng Đạo, chỉ nhìn về phía Thiên Khí với ánh mắt mong đợi. Hôm nay xem như là lật thuyền trong mương, trông cậy duy nhất chính là Thiên Khí. Nếu không muốn để cho Lăng Đạo chuyển bại thành thắng là lựa chọn quan trọng nhất là của vị sư đệ kia!
Thiên Khí lại cúi đầu, mái tóc dài che khuất gương mặt.
Hắn ngoảnh mặt làm ngơ trước lời nói của Lăng Đạo, trong lòng lại như có tiếng giáo mác vang lên. Hắn im lặng một lát, cuối cùng mới chậm rãi ngẩng đầu lên, chỉ là gương mặt bị mái tóc dài che khuất có chút hờ hững, đôi mắt dưới hàng mày kiếm không hề có chút dao động nào. Hắn nâng một tay lên, lẳng lặng nói:
- Sư huynh! Đưa Cửu Thiên giám cho ta kiểm tra thật giả...
Thiên Ninh có chút bất ngờ, nhịn không được lại do dự, chẳng qua hắn chợt có ý nghĩ lóe lên, vội vàng giơ ngọc bài trong tay lên và phân trần nói:
- Sư đệ! Giữa ta và ngươi cần gì khách sáo...
Thiên Khí căn bản không đợi Thiên Ninh nói hết lời đã khẽ lắc đầu một cái. Chút do dự của sư huynh làm cho trong lòng hắn không còn tồn tại may mắn nữa, mà vung ống tay áo xoay người lui ra phía sau, thản nhiên nói:
- Nếu sư huynh không chịu tin ta, ta cần gì phải tự đòi mất mặt. Mong sư huynh tự giải quyết cho tốt!
Phân biệt thần khí thật hay, thử chỉ là ý định ban đầu.
Một khi Thiên Khí có ngờ vực vô căn cứ, tính tình hắn cao ngạo lại không bỏ qua một chút khuyết điểm nhỏ nhặt nào. Cho nên nói hắn rất mất mát, không muốn lại hỏi đến rắc rối phức tạp thị phi. Hắn đi đến ngoài nghìn trượng, lại lạnh lùng lên tiếng nói:
- Đồng môn tranh chấp, không được vạ lây tới tính mạng người vô tội!
Thiên Ninh không đưa ra vòng ngọc, cả người cứng đờ tại chỗ. Mà khi lời nói nghe như tổn thương của Thiên Khí truyền đến, trên gương mặt gầy gò của hắn lại lộ ra vẻ bất đắc dĩ cay đắng. Lăng Đạo không dễ dàng gì mới có cơ hội xoay người, hắn lạm sao đồng ý nương tay!
Lăng Đạo thấy Thiên Khí cùng hai vị đại vu đều né tránh, thầm hừ một tiếng giống như không ngoài dự đoán, trong tay lập tức cầm ma thương ép tới phía trước, ra vẻ hiểu ý người nói: