Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2668:

Có người thua, lại có người thắng.

Về phần cuối cùng ai là người thắng thì chỉ sợ nhất thời vẫn không nói rõ được.

Tuy nhiên, khi Thiên Ninh nhìn thấy vẻ mặt chán chường cùng với lời nói mất sức sống của Lăng Đạo thì mười phần là dáng vẻ của một con bạc đã thua sạch, trong lòng hắn cảm thấy khuây khoả, dứt khoát không giấu diếm nữa, nói tiếp:

- Hai sư huynh đệ các ngươi trước sau dây dưa không dừng, không phải là muốn dụ cho lão phu đi sâu vào Hỗn Độn mưu đồ gây rối sao? Lão phu lại tương kế tựu kế, lấy giả thuyết đường nhỏ Cửu Thiên làm mồi nhử, cuối cùng làm cho hai người các ngươi gieo gió gặt bão...

Đều nó người già thành tinh, hơn nữa Thiên Ninh là một cao thủ tiên đạo đã trải qua chìm nổi như vậy. Hắn đã nghĩ ra mưu kế của Lăng Đạo cùng Thanh Diệp từ lâu, sau khi tới chỗ này liền lấy ra "Thần khí" phô trương thanh thế, cuối cùng ngay cả Thiên Khí cùng bốn vị đại vu cũng bị lừa, hai sư huynh đệ kia tự cho là kế sách đã thực hiện được, đợi đến khi phát hiện muốn rút lui đã quá muộn rồi.

- Bây giờ Thanh Diệp đã chết, ân oán lớn trước kia có thể xóa bỏ. Nếu ngươi đồng ý cúi đầu nghe lệnh, lão phu nhớ tới tình xưa ngược lại cũng không phải không thể dẫn ngươi đi xa Cửu Thiên. Nếu không đúng...

Thiên Ninh nói rất thẳng thắn, rất hiền hoà rộng lượng có phong thái của bậc cao nhân. Một tay hắn chắp sau lưng, một tay vuốt râu, thoáng dừng lại, trong nụ cười lộ ra vài phần thâm trầm mới lại nói tiếp:

- Nếu không muốn, chúng ta chỉ có thể lấy sáu địch một. Cuối cùng thế nào thì không được biết...

Người đã chết, chuyện cũ theo gió tan đi.

Chỉ cần có người cúi đầu nhận sai, có thể cười lớn xóa mờ ân thù. Tiếp theo còn có thể cơ duyên cùng đi tới Cửu Thiên chính là cảnh mơ vô hạn a! Dù sao hai bên có quan hệ sâu xa, cần gì phải đánh sống đánh chết. Còn nữa, một khi bắt đầu động thủ lại không có cách nào dừng lại, đến lúc đó hối tiếc không kịp, chỉ có thể trách mình không nghe lời hay ý tốt.

Lăng Đạo lặng lẽ ngửa mặt lên trời, thật lâu sau mới chậm rãi mở hai mắt ra. Mắt của hắn vẫn hơi ửng đỏ, không biết là bi thương gây ra, hay căm hận khó tiêu tan, lại trầm giọng nói:

- Ta thua...

Người đời này sẽ gặp phải vô số lần tranh đấu. Đôi khi thất bại trong chiến trận, đôi khi thất bại mất đi tính mạng, đôi khi sẽ mất đi người quan trọng nhất bên cạnh.

Trong tranh đấu lần này, Lăng Đạo lại thua mất cái gì thì có lẽ chỉ có bản thân hắn mới biết được. Sau khi hắn lặp lại một câu này thì không nói nhiều, có chút khó khăn đẩy hai tay lên, lộ vẻ bất lực nói:

- Lăng mỗ chỉ cầu đi tới Cửu Thiên...

Tất cả những điều này không ngoài dự đoán, cám dỗ Cửu Thiên đủ để khiến cho người ta trở nên tỉnh táo, sáng suốt!

Thiên Ninh vuốt râu cười, dùng mắt ra hiệu với mọi người xung quanh.

Thiên Khí cùng bốn vị đại vu vẫn giống như gặp phải kẻ địch lớn liền lập tức yên lòng. Tuy nói lấy sáu địch một nhưng bọn họ chưa chắc đã nắm chắc phần thắng. May mà Lăng Đạo rất thức thời.

Phải biết rằng một khi bắt đầu động thủ, hai bên sẽ không có con đường hoà bình để đàm phán nữa. Bây giờ vì cơ duyên Cửu Thiên hắn cũng chỉ có thể nén giận. Ngoài ra, dẫn hắn đi Cửu Thiên vừa có thể loại trừ hậu hoạn của Ma Thành, có thể bàn bạc kỹ mau tính kỹ hơn. Ân oán năm đó cuối cùng đã có ngày kết thúc...

Thiên Ninh lại giơ ngọc bài trong tay lên, ra hiệu nói:

- Nếu đã vậy thì lại xem trong 'Cửu Thiên giám' này có huyền cơ gì...

Theo pháp lực trút vào, vòng bạch ngọc hơn thước trong tay hắn lại lóe ra ánh sáng chín màu. Trong chốc lát, ánh sáng chói mắt này thoáng biến đổi và chỉ về phía xa. Khác với "Con đom đóm" trước đó, đó là một cầu vồng chín màu giống như chiếc cầu vượt kéo dài qua bầu trời sao trong vũ trị, rất thần kỳ!

Thấy tình hình như vậy, vẻ mặt bốn vị đại vu lại vui vẻ.

Thiên Khí cũng không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm, trong lòng sinh ra vài phần hướng về. Thiên Ninh sư huynh có tâm cơ cùng trí mưu khiến người ta cảm thấy không bằng.... Mà "Cửu Thiên giám" đến từ hải đảo cổ còn che giấu càn khôn huyền diệu vô cùng. Bây giờ thần khí ở trong tay, Cửu Thiên trong truyền thuyết kia cũng không xa xôi...

Cách đó không xa, vẻ mặt Lăng Đạo vẫn thâm trầm, dường như còn chưa lấy lại tinh thần.

Trong lòng hắn chỉ cảm thấy hận, cũng không biết hận ai. Cùng với căm hận Thiên Ninh độc ác, ngược lại không bằng hối hận trước sự bất tài của mình. Vốn tưởng rằng kế sách chu toàn, cuối cùng lại thua thê thảm như vậy. Có lẽ trong lòng có đau, đau đến nứt hồn thấu xương, đau đến cực điểm, cuối cùng lại giống như không còn cảm giác nữa...

Tinh thần Thiên Ninh tăng cao, cất giọng nói:

- Chúng ta cố chấp suốt đời, bảo vệ cả đời, chỉ cầu được tới Cửu Thiên ung dung tự tại, tìm ngày tháng vĩnh hằng! Bây giờ nhìn thấy nó ở cuối chân trời, lại dắt tay nhau cùng đi, ha ha...

Hắn cười dài một tiếng, theo phương hướng cầu vồng phấn khởi tiến lên. Bốn vị đại vu theo sát phía sau, ngay cả Thiên Khí cũng không tự chủ được đi theo. Lăng Đạo lại nhìn về phía chỗ Thanh Diệp biến mất, lúc này mới xoay người lặng lẽ đi theo.

Một đường cầu vồng xẹt qua tinh không, bảy bóng người không ngừng theo sát. Đuổi theo, nếu đã chấp nhất suốt đời, bước chân qua lại, quyết định vội vàng!

Khi đến ngoài mấy chục vạn dặm, cầu vồng kia đột nhiên chậm lại, cũng từ chín màu biến thành bảy màu, tiếp theo lại hóa thành một ánh sáng năm màu, tiếp theo thay đổi hướng rồi thoáng chốc không thấy bóng dáng. Mà nơi nó biến mất chỉ cách cấm chế thiên địa có mấy ngàn trượng. Trong ánh sáng mỏng như cánh ve tự nhiên xuất hiện thêm một khe nứt chừng hai ba trượng, giống như một cánh cửa với màu tối tăm khó lường, vừa giống như mở lại giống như không mở.

Bảy vị cao nhân ma tu trước sau đuổi theo cầu vồng, cũng bay tới sát cấm chế thiên địa. Bây giờ manh mối vừa hiện ra, mọi người vội vàng dừng lại và lộ ra vẻ mặt khác nhau.

Bốn vị đại vu chỉ hơi do dự, lại không kìm chế được phấn chấn trong lòng, mỗi người đều chậm rãi đi về phía trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free