Vô Tiên - Chương 2667:
Thiên Khí không kịp suy nghĩ nhiều, ngạc nhiên nói:
- Đó là...
Thiên Ninh vuốt râu cười to:
- Ha ha! Cổ Hải Thần khí huyền diệu, môn hộ đường nhỏ vừa xem hiểu ngay. Chỉ cần theo nó rời đi, xuyên qua cấm chế chạy thẳng tới Cửu Thiên!
Hắn giống như tích tụ đã lâu, cười rất vui vẻ rồi lập tức giành đuổi về phía đường ánh sáng kia trước, còn không quên giễu cợt nói:
- Hai nghiệt đồ này còn dám tranh đấu cùng lão nhân gia, đúng là không biết trời cao đất rộng...
Bốn vị đại vu Tu Tế, Thân Đạt, Bình Mục cùng Tư Thiên không cam lòng tụt lại phía sau, theo sát bên cạnh.
Thiên Khí do dự một lát, cũng không nhịn được đuổi theo.
Đường ánh sáng kia rất nhỏ bé yếu ớt nhưng đi rất nhanh, ở trong tinh không kéo theo cái đuôi dài mấy trượng, giống như một con đom đóm giữa ban ngày, phát ra ánh sáng cuối cùng của nó! Sáu người không ngừng theo sát phía sau, chỉ để ý tới tương lai và ánh sáng phía trước kia!
Chỉ mấy hơi thở, một đường "đom đóm" kỳ lạ này đã đến ngoài vạn dặm. Nó không dừng lại mà bay thẳng vào trong ánh sáng bảy màu rồi biến mất.
Nếu căn cứ vào cách nói của Thiên Ninh, nơi "con đom đóm" này biến mất chính là vị trí con đường của Cửu Thiên! Hắn lại đột nhiên chậm lại, mặt mũi hớn hở quay đầu ra hiệu nói:
- Thiên Khí! Cơ duyên chỉ trong một bước tiến lui, ngươi sớm quyết định cho kịp...
Hắn giống như đang nhắc nhở bạn hữu lại giống như có chút nhắc nhở, tình cảm bộc lộ rõ trong lời nói!
Đúng vậy, muốn đi thì chỉ cần xuyên qua "Thiên giới bảy màu kia lại cố đến cửu tiêu tận tình rong ruổi! Chấp nhất không tính toán hơn vạn năm, trải qua mấy kiếp nạn nặng nề quay về, cuối cùng được thiên duyên ân sủng, lúc đó được đền bù mong muốn. Đừng nên do dự nữa, ngừng băn khoăn. Đi thôi, đi về phía ánh sáng ánh sáng của tương lai đi về phía đỉnh phong huy hoàng. Tận dụng thời cơ nếu không mất rồi sẽ không trở lại...
Đúng vào lúc này, hai bóng người phá không lao tới.
Một người trong đó nóng lòng không chờ được, lao thẳng vào hào quang bảy màu, còn cao giọng cười nói:
- Ha ha! Không ngờ có người nhanh chân đến trước...
Chỗ hắn đi chính là vị trí "con đom đóm" biến mất. Không ngoài dự đoán, hắn cùng một người sau đó đã cướp đường rời đi trước.
Tình hình đột ngột phát sinh khiến cho Thiên Khí cùng bốn vị đại vu kinh ngạc không thôi.
Đó là Thanh Diệp cùng Lăng Đạo, sở dĩ hai người chậm chạp không hiện thân, hóa ra là ẩn nấp từ lâu chờ thời cơ mới di chuyển. Nếu bị hai người bọn họ giành trước, tất cả tâm huyết trước đây đều trôi theo dòng nước!
Thiên Khí không có khả năng suy nghĩ nhiều, lại muốn cùng bốn vị đại vu tiến lên ngăn cản, không ngờ Thiên Ninh đột nhiên dừng lại, cũng phất tay ra hiệu cùng năm người phía sau.
Cùng lúc đó, có người kêu lên với giọng điệu cấp bách:
- Cẩn thận có bẫy...
- A...
Tiếng la chưa dứt, tiếng cười chưa ngừng, ngay sau đó liền nghe được một tiếng hét thảm vang lên. Áo bào của một bóng người mới chạm đến hào quang bảy màu đã đột nhiên bị nuốt đi nửa người.
Hắn phát hiện không ổn liền kêu thảm vội vàng lui về phía sau. Ai ngờ ánh sáng nhiều màu này nhìn như tuyệt đẹp lại đáng sợ giống như lửa cháy băng tan, căn bản không cho hắn có cơ hội giãy giụa, chỉ một thoáng đã cuốn ngược vào, trong nháy mắt bảo phủ toàn thân hắn và xé rách, cắn gặm. Một Ma tôn có tu vi cao cường, lại ngang dọc Bát Hoang dần dần quay về hư vô, cho dù thần hồn cũng không thể nào chạy trốn được...
Thiên Khí cùng bốn vị đại vu đều trợn mắt há hốc mồm, chỉ có Thiên Ninh vẫn vuốt chòm râu dài mỉm cười như trước.
- Thanh Diệp...
Cách hơn trăm ngoài trượng, một bóng dáng khác đang khẽ run rẩy. Nam tử trung niên này với chòm râu tung bay lại không thể bình tĩnh cùng thâm trầm như trước đó mà khóe mắt muốn nứt ra, vẻ mặt khủng hoảng, đặc biệt khi kêu lên một tiếng này đầy đau khổ!
- Ha ha, sư huynh...
Bóng dáng Thanh Diệp chậm rãi biến mất ở trong ánh sáng bảy màu, trên gương mặt tuấn mỹ vô song lại hiện ra một vẻ tươi cười bất đắc dĩ lại thương xót lạnh lùng. Hắn nhìn Lăng Đạo giống như hai người khác nhau, còn chưa kinh ngạc, mà mang theo vẻ không muốn cùng vui mừng, dùng hết sức lực cuối cùng, yếu ớt kêu lên:
- Thanh Diệp chết có ý nghĩa... Sư huynh bảo trọng...
Hắn còn chưa nói dứt lời đã giống như ánh nến chập chờn vụt diệt.
Lăng Đạo giơ bàn tay chộp vào trong không trung, miệng khẽ giật lại giống như cứng đờ, chỉ có trong hai mắt thoáng ửng đỏ. Thiên hạ đều biết hắn cùng Thanh Diệp là đôi oan gia, cũng ngươi tranh ta đoạt vui vẻ tới quên cả trời đất. Nào có ai biết được mâu thuẫn giữa hai sư huynh sư đệ, đó là bí mật của riêng hai người...
Hào quang bảy màu này khôi phục như trước, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Chỉ có Lăng Đạo còn đang kinh ngạc đứng đó, dường như rơi vào đau khổ khó có thể tự mình thoát ra.
Thiên Ninh không cười nữa mà có vẻ mất mát lắc đầu, lên tiếng nói:
- Lăng Đạo! Ngươi tuy tránh được một kiếp nhưng đã mất đi phụ tá đắc lực, bây giờ số lượng người hai bên chênh lệch, ngươi muốn chiến đâu hay đi cùng, tất nhiên muốn làm gì cũng được...
Hắn nhìn về phía đám người Thiên Khí xung quanh và gật đầu ra hiệu, rõ ràng muốn bày ra trận thế để đại chiến một trận. Trong lúc lơ đãng hắn lộ ra vẻ thoải mái, hiển nhiên đã không còn e ngại nữa.
Lăng Đạo có tu vi rất cường đại, thời điểm trước mắt sẽ làm thế nào đây? Thiếu đi sự giúp đỡ của Thanh Diệp, hắn cuối cùng vẫn khó có thể dùng sức một mình chống lại. Về phần tình cảm giữa sư huynh đệ của hắn thế nào, không ai có hứng thú muốn biết!
Thiên Khí cùng bốn vị đại vu tản ra xung quanh, mỗi người đều phát ra sát cơ ép người.
Lăng Đạo bị bao vây ở giữa lại thờ ơ, vẫn nhìn chằm chằm vào hào quang bảy màu đang biến hóa khôn lường lặng lẽ thất thần. Cho đến sau một lát, hắn mới chậm rãi nhắm hai mắt lại và thở dài một tiếng, trầm giọng nói:
- Ta thua...
Thiên Ninh vung tay áo một cái, vuốt râu mỉm cười:
- Bất kể là ngươi lừa ta gạt, hoặc là sống chết tranh chấp, quyết định cuối cùng chỉ có một người thắng...