Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2666:

Trong bóng tối vô biên vô hạn, Lâm Nhất đang đi nhanh chợt ngừng lại. Hắn xuyên qua hư vô nhìn về phía xa, khóe miệng nhếch lên với vẻ mặt xúc động.

Trước khi bước vào Linh Động Tinh Vực, hắn vốn định dẫn lão Long, Hổ Đầu cùng Tiên Nô theo bên cạnh để đề phòng không ngờ. Tiếc rằng vòng đá Long Quyển không dùng được, kết giới La Thiên còn chật chội nhỏ hẹp. Mà chuyến này cũng là một lần rèn luyện cùng cơ duyên khó có được đối với ba người. Kết quả là bọn họ chia đường rời đi.

Tuy nhiên, Lâm Nhất vẫn âm thầm để lại một phân thân.

Nha đầu Tiên Nô kia chỉ có tu vi Phạm Thiên, khó có khả năng tự bảo vệ. Nếu như nàng có gì bất trắc, bản thân mình làm sư phụ chắc chắn sẽ hối tiếc không kịp. Nàng không chỉ là đệ tử duy nhất của mình, còn rất thân thiết không khác gì lão Long, Hổ Đầu. Lâm Nhất tu đạo đến nay có chút thành tựu nhỏ nên cố gắng hết khả năng để bảo vệ mỗi người bên cạnh. Dĩ nhiên loại cảm giác mất đi quá nhiều này thật sự rất khổ, rất đau!

Làm sư trưởng, làm huynh đệ thì có nghĩa là phải gánh vác trách nhiệm. Theo thời gian trôi qua, gánh nặng trên vai Lâm Nhất sẽ càng nhiều hơn.

Ngoài ra, từ khi hắn xuyên qua Linh Động để bước vào Hỗn Độn đã được bao lâu rồi? Hắn dốc hết sức đuổi theo như vậy cũng trằn trọc hơn nửa năm, có thể sẽ gặp được đối thủ chân chính trong phút chốc!

Lâm Nhất nghỉ tạm một lát rồi tiếp tục đi về phía trước...

...

Dưới ánh sáng mặt trời lần lượt xuất hiện ba bóng người.

Lúc này ba người mới xuyên qua Hỗn Độn, theo thứ tự là một nam tử trung niên tóc tai bù xù cùng hai lão già râu tóc màu trắng bạc. Sau khi ba người từ xa đến gần gặp nhau, chậm rãi ngừng lại ở cách tường ánh sáng bảy màu ngoài nghìn trượng.

Nam tử trung niên chính là Thiên Khí. Hai lão già lại là hai vị đại vu tên là Tu Tế cùng Thân Đạt.

Ba người trước sau nhìn xung quanh, nhất thời do dự không ngừng.

Tu Tế có vẻ phấn chấn, lẩm bẩm:

- Đó chính là cấm chế Thiên giới, xuyên qua đó rời đi là có thể chạy thẳng tới Cửu Thiên...

Thân Đạt vuốt chòm râu dài, gật đầu cười nói:

- Ha ha! Bạn hữu có lời, chắc hẳn cũng không sai. Trên cửu thiên nhất định phải có cao thủ nhiều như mây, cơ duyên vô số. Vừa vặn ta cũng sắp hết nhân thọ, cơ duyên đột nhiên giảm xuống, cuộc đời này không tiếc nữa!

Hai vị đại vu này đã sống quá lâu, gần như đã đi tới cuối con đường tu luyện lại không có thành tích. Bây giờ nhìn thấy Cửu Thiên thì khó tránh khỏi suy nghĩ xa xôi. Lại ở thời điểm hai vị mặc sức tưởng tượng, Thiên Khí ở cách đó không xa trầm giọng nói:

- Theo những gì ta được biết, cấm chế Thiên giới rất nguy hiểm đáng sợ, lại là con đường khó tìm...

Tu Tế suy nghĩ sâu xa nói:

- Vẫn phải chờ đợi Thiên Ninh trưởng lão đến lại tính toán cũng không muộn!

Thân Đạt phụ họa:

- Đúng vậy! Sao Thiên Ninh trưởng lão cùng hai vị bạn hữu khác chậm chạp không thấy xuất hiện, còn có Lăng Đạo cùng Thanh Diệp...

Thiên Khí nói:

- Tới rồi...

Vẻ mặt Tu Tế cùng Thân Đạt đang căng thẳng liền lập tức yên lòng.

Phía xa lần lượt xuất hiện bóng dáng của ba lão già, chính là Thiên Ninh trưởng lão cùng Bình Mục, Tư Thiên mà hai vị đại vu vừa nhắc tới. May mà không phải là Lăng Đạo cùng Thanh Diệp, nếu không sẽ có chút phiền phức. Hai sư huynh đệ đó xưa đâu bằng nay, vẫn thật sự khó đối phó!

Không bao lâu, sáu vị cao nhân ma tu tách ra đã lại tập trung lại.

Thiên Khí chào hỏi sơ qua xong liền hỏi:

- Sư huynh! Đến nay không thấy tung tích của Lăng Đạo cùng Thanh Diệp, chúng ta có nên đi tìm kiếm trước không?

Theo suy nghĩ của hắn, trải qua hai ba năm, gặp nhiều trắc trở như vậy, cuối cùng vẫn chỉ vì muốn đối phó với hai sư huynh đệ kia. Về phần Cửu Thiên có tiền đồ khó lường thì chậm một bước lại nói cũng không muộn.

Thiên Ninh nhìn về phía mọi người ở đây gật đầu ra hiệu nhưng chưa vội trả lời, hắn đối diện với ánh sáng mặt trời tập trung tinh thần nhìn lại. Trong chốc lát, hắn lại lấy ra một vật cẩn thận quan sát, không chút hoang mang nói:

- Lăng Đạo, Thanh Diệp sẽ tự mình tìm tới, vẫn tránh không kịp, làm sao phải ở lại lâu chứ...

Hắn nói ra suy nghĩ trong lòng, trong hai mắt lóe lên tinh quang, kiên quyết nói:

- Lúc này vừa gặp, xem như đã rời đi tìm Cửu Thiên rồi!

Người tu đạo mưu đồ cái gì? Không phải ân oán Ma Môn, cũng không phải báo thù rửa hận. Mà là ung dung tự tại trong mây nước, sống trường sinh vĩnh hằng. Lúc này tương kế tựu kế, bọn họ được như mong muốn tới chỗ này, lại có thần khí ở trong tay nên nhân cơ hội cao chạy xa bay. Mà hai sư huynh đệ này cũng không cần hoàn toàn thất vọng, còn có Lâm Nhất và rất nhiều cao thủ làm bạn. Hồng Hoang sẽ không tịch mịch, truyền kỳ còn nghĩ kéo dài, ha ha!

Thiên Ninh tự cho là kế sách thực hiện được, trên hai gò má khô gầy lộ ra vài phần đắc ý không thể che giấu. Hắn không nói gì nữa, nhìn về phía mọi người ở đây mỉm cười và hỏi ngược lại:

- Thiên Khí! Ngươi ở lại trấn giữ Ma Thành hay là đi theo vi huynh tới nơi trời đất càng rộng lớn hơn xông ra một mảnh trời thì nhanh chóng quyết định đi...

Thiên Khí hơi ngạc, do dự không quyết.

Lời này nói rất nhiều hay, đi tới nơi trời đất càng rộng lớn hơn, xông ra một mảnh trời, nghe đã khiến cho huyết mạch người ta sôi sục, cảm giác vô cùng hào hùng!

Truyền thừa thì thế nào, chẳng lẽ lại mặc cho ma đạo trầm luân? Còn có Lăng Đạo, Thanh Diệp, cùng với Lâm Nhất không an phận kia, chắp tay nhường lại Hồng Hoang lớn như vậy thì thật sự khiến người ta không cam lòng!

Tuy nhiên bỏ lỡ sáng nay, chỉ sợ sau này khó gặp được cơ duyên!

Thiên Ninh hình như nhìn thấu tâm tư của Thiên Khí nên cũng không giục, mà bỗng nhiên giơ vòng ngọc trong tay lên.

Theo pháp lực gia tăng, vòng ngọc hơn một thước bỗng nhiên lấp lóe ánh sáng, lại có chín màu quấn quanh la thường giống như mặt trời mới mọc hiện ra. Trong giây lát, một đường ánh sáng trắng từ trong ánh sáng chín màu xung quanh vòng ngọc thoát ra, thoáng xoay quanh rồi bất chợt hóa thành tia chớp đột nhiên bay về phía xa.

Thấy tình hình như vậy, bốn vị đại vu ở đây đều lộ vẻ chấn động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free