Vô Tiên - Chương 2663:
- Thả Nô Nhi, ta không giết ngươi!
Đài An vẫn nắm lấy Tiên Nô không buông tay, do dự, nói:
- Ngươi lại lập lời thề, từ nay về sau hai bên không liên quan...
Hắn giống như đang khẩn cầu, hay là cò kè mặc cả. Hắn biết trong giọng nói của Lâm Nhất ngầm có ý huyền cơ, dứt khoát cố chấp rốt cuộc. Không giết cũng không có nghĩa là tha thứ. Trừ khi đối phương lập lời thề, bằng không mình tuyệt đối không dám cầu mắn!
- Người có suy nghĩ sai trái, đúng lúc tỉnh ngộ sẽ không muộn! Nếu ngươi lại u mê không chịu tỉnh ngộ, được một tấc muốn tiến một thước...
Bóng dáng Lâm Nhất càng thêm lay động không ngừng, sát cơ phát ra cũng theo đó càng thêm dày đặc. Hắn thoáng dừng lại, lạnh lùng nói:
- Đài An! Ta nói một câu cuối cùng, thả Nô Nhi...
- Ha ha…
Đài An đột nhiên lắc đầu mỉm cười, nói:
- Lâm tôn! Ngươi chẳng qua là một nguyên thần phân thân, trước sau xuyên qua Linh Động Tinh Vực cùng Hỗn Độn Tinh Vực, lại vừa ra tay với Nhạc Phàm, từ lâu đã tiêu hao hết tu vi khó có thể chống đỡ, mặc dù muốn giết ta, lúc này cũng là lực bất tòng tâm...
Hắn không cẩn thận như trước, từ trên cao nhìn xuống Lâm Nhất, không có vẻ sợ hãi nói:
- Nếu đi nhầm một bước, làm sao ngại tiếp tục sai tiếp. Chỉ cần ngươi giao ra con đường tới Cửu Thiên, ta lại thả Tiên Nô...
Đài An am hiểu tính người, thông hiểu lõi đời. Hắn cho rằng hắn nhìn thấu Lâm Nhất, giống như hắn cho rằng có thể dễ dàng đối phó được một tiểu nha đầu. Trên đời này còn có một loại người, cũng không nằm trong phạm trù hắn quen thuộc.
Ngươi bắt nạt đệ tử của hắn, đã xúc phạm tối kỵ của hắn. Ngươi lại cầm tình mạng đệ tử của hắn ra uy hiếp, hai bên đã không thể nào dàn xếp được nữa!
Lâm Nhất không lên tiếng nữa, giơ tay lên chỉ.
Bốn bóng người bỗng nhiên nhào về phía trước, ngay sau đó lại có năm bóng người bắn nhanh như tên tới. Chừng chín vị Thiên Sát Khôi Lỗi lập tức thể hiện tình trạng bao vây, chỉ cần phá hỏng đường lui của Đài An. Cùng lúc đó, bóng người hắn lắc lư đột nhiên biến mất. Tinh không vốn yên lặng thoáng chốc có bão táp cuốn ngang, sát cơ gào thét.
Thấy thế, Đài An âm thầm kêu khổ.
Đồ đệ ngoan cố, sư phụ càng thâm sâu. Ngược lại ứng với câu nói kia, không phải người một nhà, không vào một cửa.
mình rõ ràng có con tin trong tay, hắn làm sư phụ lại vẫn dám ra tay? Có hiểu đạo lý ném chuột sợ vỡ bình không, lẽ nào hắn đoán ra mình không dám giết người? Là không thể giết, nha đầu kia chính là bùa hộ mệnh...
Đài An tuy nhìn ra được nội tình của Lâm Nhất, cũng không dám ở lại.
Hắn cầm lấy Tiên Nô xoay người rời đi, lập tức lao ra khỏi vòng vây, lại không quên lấy ra một thanh kiếm màu đen, đề phòng có người đánh lén. Hắn sắp ra tay liền "Ầm" một tiếng. Theo ánh sáng chớp hiện, một bóng dáng dao động hiện ra.
Đài An quay đầu liếc mắt, nhịn không được mỉm cười khuyên nhủ:
- Ha ha! phân thân nguyên thần của Lâm tôn dĩ nhiên là nỏ mạnh hết đà, cần gì đau khổ chống đỡ, lại giao ra đường tắt tới Cửu Thiên...
Đúng vào lúc này, phía xa đột nhiên có người quát chói tai:
- Thả Tiên Nô ra...
Đài An không chú ý tới phía sau, vội vàng nhìn lại.
Chỉ thấy phía trước mấy ngàn dặm có một vị nam tử trẻ tuổi cường tráng dũng mãnh trong tay cầm ngân đao chạy như bay đến.
Hỏng rồi, đó là lão Long. Không cần suy nghĩ nhiều, một người khác cũng sắp hiện thân. Nếu như lúc đó dây dưa tiếp, sợ rằng khó có thể thoát thân.
Đài An đi không được bao xa lại muốn thay đổi phương hướng.
Ngay lập tức, hướng đi lại xuất hiện một vị nam tử cường tráng, vừa vung vẩy gậy to vừa nổi giận mắng:
- Mẹ nó, lão tử lại biết được ngươi không phải là người tốt...
Đài An chỉ có thể nói là vận khí không tốt, quay người chạy về hướng khác. Trong lúc tránh né, đột nhiên có hơi lạnh xâm nhập cơ thể. Hắn kinh ngạc đến mức vọt về phía trước, lập tức lại "Ầm" một tiếng ngã bay ra ngoài. Tuy hắn chật vật, nhưng không bị nặng nề tổn thương, vẫn nắm thật chặt Tiên Nô mà không chịu buông tay.
Giữa không trung, bóng dáng Lâm Nhất càng thêm mờ ảo. Hắn cúi đầu nhìn hai tay, lộ vẻ bất đắc dĩ.
Tuy nói là một đòn thuận lợi, nhưng căn bản không thể gây thương tổn được cho Đài An. Lại giống như đối phương nói, phân thân nguyên thần không phải phân thân tu hành, cho dù có thể sử dụng ra ba phần tu vi của bản tôn nhưng khó có thể kéo dài. Bây giờ sau nhiều lần đánh, nguyên thần lực không còn dư lại bao nhiêu. Chẳng lẽ muốn trơ mắt nhìn Nô Nhi bị bắt sao...
Lâm Nhất bỗng nhiên ngẩng đầu, trầm giọng quát:
- Lão Long, Hổ Đầu, bất chấp tất cả cứu Nô Nhi cho ta!