Vô Tiên - Chương 2662:
Đây thật là sóng dậy giữa đất bằng, sấm nổ giữa trời quang.
Hai cao nhân Động Thiên hậu kỳ đi đối phó một tiểu nữ tử tu vi Phạm Thiên là chuyện dễ dàng như trở bàn tay, căn bản không đáng để nhắc tới. Ai ngờ trong chớp mắt, Nhạc Phàm hoàn toàn không đề phòng cuối cùng lại bị người đánh một quyền chia năm xẻ bảy.
Người đánh lén bất ngờ lại có tu vi cao cường, ra tay tàn nhẫn, nhìn chung cả Hồng Hoang cũng rất hiếm thấy. Hắn… cuối cùng là ai...
Chỉ thấy Nhạc Phàm bay ngược, chân tay tách rời rất thê thảm. Ngay sau đó, giữa không trung chậm rãi hiện ra một bóng người không ngừng lay động. Áo choàng dài tung bay, lông mày rậm dựng ngược, nghiêm nghị phát ra tiếng:
- Hai người ngươi không chỉ phụ thành ý của Lâm mỗ, còn dám khi dễ đệ tử của Lâm mỗ, tự tìm chết...
Tiên Nô cùng với bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi đều rơi vào trong kết giới cấm chế không thể nào giãy giụa. ngoài mấy trăm trượng có tình hình đột ngột phát sinh, còn là vừa xem liền hiểu ngay. Khi nàng thấy rõ bóng người quen thuộc kia, không nhịn được mở miệng thất thanh nói:
- Sư phụ, quả nhiên là sư phụ...
Nàng hình như đã dự đoán được sư phụ tồn tại, lại không bất ngờ khi thấy sư phụ đột nhiên hiện thân.
Sau đó Đài An đuổi tới, thoáng chậm lại một bước. Vào giây phút Nhạc Phàm thi triển kết giới cấm chế, tâm trạng hắn e sợ cho phức tạp, tiếp tục xông về phía trước, chỉ muốn chặn đường lui của Tiên Nô cùng bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi. Nhưng không ngờ trong lúc đó lại có biến hóa khác thường đột nhiên xuất hiện, hắn lập tức bị dọa cho giật mình.
Người tới đúng là Lâm Nhất? Sao hắn lại tới chỗ này, chẳng lẽ vẫn âm thầm đi theo, quả thực khiến người ta khó có thể tin nổi. Thật đáng sợ... Không! Bóng dáng chớp hiện không phải là bản tôn, mà là phân thân nguyên thần của hắn. Hắn giết Nhạc Phàm, tiếp theo...
Đài An quay đầu biến sắc, căn bản không kịp tiếp lời đã liều mạng đánh về phía trước.
Bóng người lay động lại xưng là Lâm Nhất. Hắn thấy Đài An vẫn lao tới lập tức đoán được dụng ý của đối phương, tức giận nói:
- Lớn mật...
Khi hắn lên tiếng lại muốn ngăn cản, nhưng là phân thân cũng hết cách, vội vàng dốc hết sức lực vung hai tay lên. Theo đó một ánh lửa lớn từ trên cao hạ xuống, bổ mạnh về phía ngoài mấy trăm trượng.
- Ầm...
Ánh lửa cùng tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, lôi kiếp với lực lượng mạnh mẽ cùng thế không thể đỡ.
Đài An không rảnh tránh né, lập tức lăn mấy vòng ở dưới lôi hỏa, nhưng căn bản không chú ý tới vết thương, giống như liều mạng xông về phía trước, nhân cơ hội muốn bắt lấy Tiên Nô. Hắn không tiếp tục chạy trốn, ngược lại vội vàng dừng lại, hoảng sợ hô to:
- Lâm tôn! Nghe ta nói một lời...
Lâm Nhất nhìn thấy Đài An thực hiện được âm mưu, cả người lay động cũng lập tức ảm đạm đi, một số gần như biến mất ở trong tinh không, cho đến một lát sau mới chậm rãi khôi phục thân hình, lại càng thêm chớp hiện không ngừng. Hắn không quan tâm đối với điều này, ép thẳng về phía trước, lạnh giọng quát lên:
- Đài An, lại không thả Nô Nhi của ta, ta làm cho ngươi hối hận cả đời!
Tiên Nô vừa ra khỏi ổ sói lại vào hang hổ, lúc này cấm chế càng nặng nề bị người nắm trong tay. Nàng dường như không biết, chỉ lo áy náy lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bóng người đang chậm rãi đi tới.
Hóa ra sư phụ hắn không yên lòng về an nguy của Nô Nhi, lại muốn để cho Nô Nhi rèn luyện, vì vậy khi chia đường để đi còn để lại một nguyên thần phân thân làm bạn. Ở Linh Động Tinh Vực, hắn âm thầm ra tay trợ giúp. Lúc đó tuy Nô Nhi có phát hiện nhưng không để ý. Sư phụ hắn biết rõ chuyến này nguy hiểm đáng sợ, dụng tâm lương khổ...
Lúc này, giữa không trung kết giới cấm chế tự nhiên tán loạn. Bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi đều thoát khỏi sự vây khốn, lại giống như không có hồn phách vẫn đứng yên. Còn có Nhạc Phàm cụt tay cụt chân, vẫn bay trong tinh không.
Đài An thấy Lâm Nhất càng lúc càng tới gần, lại nắm lấy Tiên Nô không dám buông tay, vẻ mặt hoảng loạn, vội nói:
- Lâm tôn! Ngàn lần không được nổi giận, tất cả không giống như ngươi suy nghĩ, quả thật nghĩ sai thì hỏng hết...
Hắn nói năng lộn xộn, vẻ mặt hối hận, than thở:
- Chuyện xảy ra là có nguyên nhân, để cho ta nói...
Lâm Nhất dừng lại ở ngoài trăm trượng chậm rãi, uy thế hãy còn ép người.
- Ta với Nhạc Phàm đạo huynh một lòng tìm con đường tắt tới Cửu Thiên xem là thật hay giả, nếu không cũng không phải đi theo Lâm tôn. Tiếc rằng lão Long cùng Hổ Đầu quá mức mạnh mẽ, hai bên không hài lòng khó có thể ở chung. Vì vậy hai người chúng ta lại mượn cơ hội ép Tiên Nô, cho là nàng ở trước mặt sinh tử sẽ nói ra tình hình thực tế...
Đài An thở ra một hơi, tiếp theo phân trần:
- Ai ngờ hai người chúng ta giả vờ đe doạ, Tiên Nô tự nhiên lấy cái chết liều mạng. Để tránh hiểu nhầm, hai người chúng ta chỉ có thể giữ nàng lại, để sau nói rõ chân tướng, cũng chịu nhận lỗi. Nhưng không nghĩ tới phân thân của Lâm tôn thình lình xuất hiện, ôi...
Hắn lại không nhịn được hít sâu một hơi, tự trách nói:
- Chỉ tại hai người chúng ta bắt nạt một tiểu nha đầu, đúng là tự chuốc họa vào thân! Một ý niệm vừa ra thì họa lớn đã thành, chỉ sợ không có cơ hội cứu vãn, thế nhưng...
Lời giải thích này nghe có chút hoang đường nhưng lại là tình hình thực tế. Đài An cùng Nhạc Phàm đều là trưởng lão Ma Thành thành danh đã lâu, tuyệt đối sẽ không dễ dàng thay đổi địa vị dựa vào người khác. Nếu không, hai người bọn họ từ lâu đã nương nhờ Thiên Ninh, Thiên Khí. Bây giờ ở dưới sự cưỡng bức, dụ dỗ của Lâm Nhất, hai vị này tuy đáp ứng đi theo, nhưng không bỏ được nghi ngờ trong lòng, không khỏi muốn thám thính thực hư để đưa ra quyết định cuối cùng.
Giống như Đài An đã nói, lão Long cùng Hổ Đầu là hai người dầu muối đều không nhận, muốn ở chung hòa thuận bù là quá khó khăn. Tiên Nô lại là một nữ tử mảnh mai không chịu nổi, không mấy trải đời, nếu như hù dọa một lúc, chắc chắn có thu hoạch. Cho dù có chút đắc tội, nhưng lấy danh nghĩa là trưởng bối cùng chỉ điểm. Sau này nếu bị Lâm Nhất được biết, hắn cũng không tiện tính toán.
Vì vậy, dụng ý thật sự của Đài An cùng Nhạc Phàm đi xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực trước là muốn để cho lão Long, Hổ Đầu cùng Tiên Nô tách ra. Chỉ có như vậy, mới có thể tuỳ cơ ứng biến. Quả nhiên bọn họ thật sự gặp được Tiên Nô lạc đàn. Vì vậy hai người lại kẻ xướng người hoạ, mặt đỏ mặt trắng thay phiên lên sân. Con người nếu như khôn khéo quá, thường không được như mong muốn...
Ngoài trăm trượng, bóng dáng của Lâm Nhất không ngưng thực có chút tan rã, ngũ quan mặt mày cũng trở nên mơ hồ, giọng nói của hắn lại không cho phép người khác được nghi ngờ: