Vô Tiên - Chương 2664:
Lão Long tới, Hổ Đầu cũng tới.
Hai huynh đệ có tu vi cao hơn Tiên Nô, trên đường không lưu lại, vốn nên sớm xông ra Hỗn Độn Tinh Vực, nhưng có câu nói, nóng vội thì không thành công. Nói một cách đơn giản, hai vị này hùng hùng hổ hổ một đường đi nhanh, cuối cùng đi nhầm hướng nên tới muộn một bước, tới ngược lại cũng đúng lúc.
Lão Long hiện thân, đã thấy rõ tình hình hỗn loạn phía xa.
Bóng dáng lão đại Lâm Nhất lay động, khó có thể chống đỡ, phân thân nguyên thần à? Sao hắn tới chỗ này, còn ra tay cùng Nhạc Phàm, Đài An? Tiên Nô cuối cùng lại bị Đài An bắt làm con tin, đúng là đáng giận!
Lão Long không có khả năng suy nghĩ nhiều, hét lớn một tiếng vọt tới.
Có câu Long huynh Hổ đệ như hình với bóng.
Sau khi lão Long hiện thân, Hổ Đầu cũng lao ra khỏi Hỗn Độn Tinh Vực. Tinh không trống trải, xung quanh nhìn một cái đã không bỏ xót gì. Hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là lão đại nổi giận, Tiên Nô bị bắt. Mẹ nó, đã đến mức này rồi! Bắt nạt đến trên đầu chúng ta chính là tìm đánh!
Kết quả là Hổ ca cũng nổi giận!
Ở trong tinh không lớn như vậy, một bên là ánh sáng mặt trời sáng ngời bảy màu giống như bức tường; một bên là mây mù vắt ngang, hỗn độn khó lường. Trên dưới trái phải là bóng tối mờ ảo, hư vô mênh mông. Ở nơi thần bí này, lúc này lại có bóng người hỗn loạn, sát cơ ngang ngược, còn có tiếng kêu la liên tiếp vang lên.
Đài An cầm lấy Tiên Nô không ngừng lao nhanh như tên bắn, chạy đông chạy tây.
Lão Long cùng Hổ Đầu từ trái và phải chạy tới, khí thế hung hăng.
Chín vị Thiên Sát Khôi Lỗi lại bốn phương tám hướng nhào tới, rõ ràng muốn bao vây, ngăn chặn đối thủ, vây khốn đối thủ.
Chỉ có Lâm Nhất một mình đứng lại chỗ, bóng dáng hư thực không ngừng dao động như sắp tiêu tan. Hắn đang chăm chú nhìn tình hình hỗn loạn này, trong thần sắc lộ ra sự lo lắng.
Đài An chính là cao nhân Động Thiên hậu kỳ, trưởng lão Ma Thành thành danh đã lâu, lấy tu vi, thần thông của hắn căn bản không để ý tới Thiên Sát Khôi Lỗi, hoặc là lão Long, Hổ Đầu. Mà khi hắn phát hiện Lâm Nhất vẫn chưa đánh tới, cuối cùng kiêng kỵ cũng mất.
Lâm Nhất quá lợi hại, lấy tu vi Động Thiên trung kỳ lại có thể giết Cửu Huyền, đánh bại Ma tôn. Lúc đó tận mắt nhìn thấy, thực sự khiến người ta chấn động! Bây giờ hắn còn có cảnh giới La Thiên, nghiễm nhiên là tồn tại giống như đế hoàng chí tôn, căn bản không thể trêu chọc được, lại trốn xa! Nói đi thì phải có nói lại, nếu Tiên Nô nhát gan nghe lời, lúc này có thể đã bước lên hành trình tìm kiếm Cửu Thiên. Cho dù không thể như mong muốn, sau được dỗ dành, lại lấy thành ý xin lỗi, tiểu nha đầu kia cùng sư phụ nàng còn có thể thật sự trở mặt sao? Đương nhiên, lúc này nói gì cũng đã muộn. Chuyện thế gian thường không như ý người, ai có thể không hối hận vì một lần trượt chân!
Tuy nhiên, ngoại trừ Lâm Nhất ra, đám tiểu bối kia còn nghĩ đuổi theo mình, đúng là không biết tự lượng sức mình!
Đài An dạo một vòng rồi chạy vội tới khe nứt không gian. Trên đường đi hắn không quên bấm thủ quyết, cũng hô to:
- Đạo huynh! Lúc này không đi, còn đợi khi nào...
Một tiếng "đạo huynh" này tới đột ngột, bất kể là lão Long, Hổ Đầu, hay Lâm Nhất ở phía xa nhìn đều thoáng ngẩn người ra.
Chỉ thấy có pháp lực giúp đỡ, tiếng la nhắc nhở, Nhạc Phàm vốn còn đang bay trong tinh không, chân tay đột nhiên hợp lại, lập tức lóe sáng, một người chết đi sống lại trông rất sống động. Tuy hắn khôi phục lại dáng vẻ ban đầu nhưng tu vi cũng chỉ có Động Thiên hậu kỳ tiểu thành. Nhạc Phàm vẫn sống sót! Hắn mượn cơ thể không trọn vẹn che giấu mệnh hồn, có khả năng xoay chuyển lại ngưng luyện thân thể, mặc dù tu vi giảm lớn, cảnh giới bị hao tổn, ít nhất giả chết sống tạm bợ vẫn nhặt được một tính mạng. Phân thân nguyên thần của Lâm Nhất vội vàng đánh lén thuận lợi đã là may mắn, thật sự muốn giết chết vị cao thủ tiên đạo này cũng không dễ dàng.
Nhạc Phàm chật vật hiện thân, khó có thể đứng vững, lại chắp tay tạ lỗi nói:
- Một ý niệm vừa ra, trời đất từ bi...
Lại là một ý niệm vừa ra, ngược lại cùng lý do với Đài An. Chính là một suy nghĩ tạm thời xuất hiện, ai ngờ trời xui đất khiến đến bước này, trời đất cao xa dung nạp vạn vật, một chút chuyện nhỏ không đáng để nhắc tới.
Cái gì là dối trá, đây là dối trá! Làm chuyện xấu còn có thể tìm một lý do đường hoàng, không thể không khiến người ta xem thấy đủ!
Nhưng bất kể thế nào, chột dạ chính là chột dạ.
Nhạc Phàm còn chưa nói dứt lời đã xoay người chạy trốn cùng Đài An.
Có thể được sao? Chẳng qua chỉ lưu lại một chút, lão Long cùng Hổ Đầu đã đuổi tới. Hai huynh đệ có chút bất lực, lại tu tập " Thiên Địa Quyết ". Bởi vì hai người lão đại từng nói qua, cùng đối thủ tranh đấu, đánh không nổi đừng lo, chỉ cần chạy trốn nhanh.
Trong nháy mắt, hai bóng dáng dũng mãnh, một tay cầm đao, một kẻ múa gậy đã từ hai bên xông tới. Phía xa Thiên Sát Khôi Lỗi cũng nhân cơ hội tới gần, giống như chín Quỷ Sát đoạt mạng âm hồn không tan.
Nhạc Phàm cùng Đài An bị đuổi không còn chỗ tránh né, cố tình xông ra một lối đi, lại có Lâm Nhất ở lại phía sau, trong lúc hoảng loạn cùng do dự, trước mắt dần dần có ánh sáng bảy màu chớp hiện.
Nhạc Phàm quay đầu nhìn xung quanh, lên tiếng nói:
- Đó là cấm chế thiên địa, lá chắn cuối cùng có thể liền đi thông tới Cửu Thiên...
Đài An trả lời:
- Sao có thể sẽ có hiểm...
Nhạc Phàm vội la lên:
- Thành hay bại chính là trong một lần hành động này...
Đài An hiểu ý lao đi nhanh hơn, chợt dùng sức ném một cái. Tay chân Tiên Nô bị trói, không thể làm theo ý mình, giống như một mảnh mây trắng nhẹ nhàng lao thẳng đến hào quang bảy màu ngoài nghìn trượng.
Hai vị cao nhân Động Thiên có ý định muốn lấy tính mạng đệ tử của Lâm Nhất ra dò đường. Muốn cứu người thì lấy ra bản đồ con đường Cửu Thiên tới trao đổi. Cầu xin tha thứ cũng thành, lập lời thề nước giếng không phạm nước sông, giữa bọn họ ngược lại cũng không tổn thương hòa khí.
Vào lúc Nhạc Phàm cùng Đài An tự cho mình thành công, lại có biến hóa khác thường đột nhiên xuất hiện.
- Lâm mỗ ở đây, sao có thể để cho các ngươi làm càn được...
Một tiếng gầm phẫn nộ quen thuộc đột nhiên vang lên, trong hào quang bảy màu phía trước đột nhiên có hư không vặn vẹo, ngay sau đó một bóng người lao ra, lập tức nắm lấy Tiên Nô cũng thuận thế ném về phía xa. Ngay sau đó hắn đón đầu đánh về phía Nhạc Phàm cùng Đài An, hung hăng giơ tay lên chỉ tới. Theo đó một đường ánh sáng máu từ trên cao hạ xuống, bóng búa mười mấy trượng mang theo lửa kỳ lạ cháy mạnh cùng sát cơ không thể đỡ gào thét tới.
Ôi, lại hỏng rồi!