Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2659:

Hai canh giờ qua, tình hình vẫn như trước.

Tiên Nô giơ ngón tay lên nhặt lấy sao sáng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như ngọc có chút khủng hoảng.

Xem ra lão Long cùng Hổ Đầu sẽ không tìm tới, đoạn đường tiếp theo chỉ có thể đi một mình. Tu sĩ Phạm Thiên xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực chưa từng tiền lệ. Chẳng lẽ phải chôn thân ở nơi đây, sẽ không còn được gặp lại sư phụ...

Trong đôi mắt sáng của Tiên Nô chớp động, âm thầm than thở, bất chợt ống tay áo vung nhẹ, xung quanh lập tức xuất hiện thêm bốn bóng dáng âm trầm.

Vẫn là sư phụ đã dự đoán trước, sớm để cho Nô Nhi mười hai vị Thiên Sát Khôi Lỗi. Tạm thời lấy ra bốn vị trong đó dùng để phòng thân, con đường phía trước cũng không quá khó khăn...

Tiên Nô cảm thấy may mắn hơn, lại giơ lên vẫy tay một cái. Bốn bóng người lập tức tới gần, cũng tạo thành một trận thế phòng ngự ở ngoài mấy trượng.

Nàng thấy xung quanh không có gì đáng lại thì cố gắng trấn tĩnh lại, tự chọn một phương hướng, lúc này mới dẫn theo Thiên Sát Khôi Lỗi tiếp tục chạy đi.

...

Ba ngày qua đi, lại là mây mù ngăn cản.

Tiên Nô đang đi nhanh vẫn chưa ngừng, mà giơ lên ngón tay nhỏ chỉ vào không trung. Hai bóng người lao đi như tia điện:

Rắc một tiếng, cấm chế nổ mạnh. Nàng cùng hai vị Thiên Sát Khôi Lỗi theo sát phía sau, chỉ một thoáng rộng mở. Thân hình nàng chưa kịp giữ thăng bằng lại vội vàng vung tay áo che. Khắp nơi chợt sáng lên khiến người ta không mở mắt ra được.

Đây là nơi nào?

Tiên Nô đang nghi ngờ, không quên phát động Thiên Sát Khôi Lỗi canh giữ ở gần. Sau một lát, nàng mới chậm rãi dừng lại. Mà khi nàng thấy rõ tình hình xung quanh, lại nhịn không được ngẩn người ra.

Phía ngoài ngàn dặm là một mảnh tinh vân với ánh sáng màu đen chớp động, lại mênh mông vô bờ, mờ ảo khó lường. Không cần nghi ngờ, đó chính là Hỗn Độn Tinh Vực.

Chỉ dùng ba ngày lại xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực?

Ngay phía trước lại một đốm sáng màu trắng nhìn như rất gần, lại rất xa xôi. Đó là Bát Hoang sáng rực như ban ngày, còn tản ra ánh sáng chói mắt.

Tiên Nô vẫn dùng tay áo che ánh sáng, không nhìn kỹ, lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhìn ra xa.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, chỉ cần ba ngày đã xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực, thực sự đáng để ăn mừng! Trong tinh không xung quanh mênh mông vô bờ, nhưng không thấy bóng dáng của lão Long, Hổ Đầu. Hai huynh đệ có tu vi cao cường, đáng lẽ phải đến trước một bước mới phải...

Lại vào lúc này, đột nhiên có người cười nói:

- Ha ha! Lão phu cung kính bồi tiếp đã lâu, hai huynh đệ tại sao chậm chạp không hiện thân...

Tiên Nô bỗng nhiên chợt kinh ngạc, vội vàng buông tay áo nhìn về phía tiếng nói.

Con người ở trong bóng đêm đã lâu, đột nhiên bị ánh sáng bao phủ nên tầm nhìn hạn hẹp. Vừa rồi nàng chỉ lo tránh ánh sáng chói mắt, tất nhiên không lưu ý đến hai bóng người phía trước. Như đã nói qua, nếu như đối phương cố ý che giấu, lấy tu vi Phạm Thiên của nàng cũng căn bản không thể nào phát hiện. Hai lão già với vẻ mặt ôn hòa này chính là Nhạc Phàm cùng Đài An...

Tiên Nô có chút kinh ngạc, nhưng không chút hoang mang giơ tay lên chào hỏi, cũng khẽ cười nói:

- Làm phiền hai vị tiền bối phải chờ, Nô Nhi sợ hãi!

Nàng lễ phép chu toàn, cử chỉ hào phóng, vẫn là dáng vẻ tiểu nữ tử điềm đạm !

Chỉ trong nháy mắt, Nhạc Phàm cùng Đài An đi tới ngoài mấy trăm trượng.

Cùng lúc đó, bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi đột nhiên chạy phía trước nghênh đón, mỗi người đều có sát cơ âm trầm giống như gặp phải kẻ địch lớn, rõ ràng chính là trận thế lập tức ra tay liều mạng.

Nhạc Phàm cùng Đài An chưa tới gần đã bị ngăn cản lối đi. Hai người có chút bất ngờ, mỗi người chậm rãi dừng lại, nhìn nhau, lúc này mới không hẹn mà cùng chất vấn:

- Tiểu bối, đây là ý gì?

Tiên Nô áy náy mỉm cười, khẽ phân trần nói:

- Hai vị tiền bối đừng trách! Gia sư để lại Thiên Sát Vệ không sợ chết, lại có chút thông linh. Nhưng con người có bụng dạ khó lường, Thiên Sát Vệ lại sẽ tự mình đề phòng!

Nhạc Phàm cùng Đài An ngơ ngác nhìn nhau, vẻ mặt cả hai thoáng biến đổi. Tuy nhiên ý nghĩ chợt loé lên, Nhạc Phàm vuốt chòm râu dài, mang theo phong thái cao nhân quát lên:

- Tiểu bối này ngươi đúng là làm càn! Lão phu nếu có ác ý, ngươi có lấy ra mười hai vị Thiên Sát Khôi Lỗi lại có ích lợi gì?

Đài An phụ họa theo:

- Tiểu bối không được vô lễ! Hai người chúng ta thấy ngươi cô đơn, lúc này mới nể tình Lâm đạo hữu chăm sóc, sao có thể nói linh tinh...

Trong đôi mắt sáng của Tiên Nô chớp hiện, lấm lét nhìn quanh, rất vô tội nói:

- Vẫn mong hai vị tiền bối bớt giận...

Nàng có chút do dự, giơ lên vẫy tay một cái. Thiên Sát Khôi Lỗi nhận lệnh quay về, nhưng vẫn canh giữ sau lưng nàng.

Lúc này vẻ mặt mới Nhạc Phàm dịu xuống, nghênh ngang đi tới mấy trượng. Đợi sau khi hắn ung dung đứng lại, giọng điệu không cho phép người khác được nghi ngờ nói:

- Tiểu bối Tiên Nô! Con đường Cửu Thiên của lệnh sư cụ thể thế nào, lại nói thực cho lão phu biết đi...

Sau đó Đài An tới, nhắc nhở:

- Nơi đây không thích hợp ở lâu! Tiểu bối này nếu dám nói qua loa, không phải do nàng...

Khóe miệng Tiên Nô hơi nhếch lên, âm thầm thở dài...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free