Vô Tiên - Chương 2658:
Muốn chạy, phần lớn cũng không đuổi kịp.
Lão Long, Hổ Đầu được Tiên Nô nhắc nhở, mới đuổi theo một giờ, Nhạc Phàm cùng Đài An đã chạy không thấy bóng dáng.
Con đường trong thức hải của ba người cũng bị mất, nhưng Nhạc Phàm cùng Đài An có, nếu có thể đuổi theo phía sau, mặc dù bất đắc dĩ cũng có thể mượn cơ hội đi qua Hỗn Độn Tinh Vực. Hai lão già kia nhìn ra vẻ đạo mạo, thời điểm mấu chốt lại làm ra hành động như vậy.
Cho dù bình thường lão Long trầm ổn, Hổ Đầu tuy thô lỗ lại tinh tế cùng với Tiên Nô băng tuyết thông minh, ở trước mặt Nhạc Phàm cùng Đài An vẫn kém hơn một chút. Rõ ràng bọn họ muốn đùa bỡn ngươi một hồi. Không phục sao? Ngươi ngược lại có thể đuổi theo! Không đuổi kịp à? Ha ha, chúng ta thật ra không phải cố ý, chỉ là đi trước một bước mà thôi!
Phải biết rằng, cao thủ tiên đạo có thể sống sót ở trong Hồng Hoang từ cổ xưa đến nay chỉ có thể đếm được trên hai tay. Giống như Nhạc Phàm, Đài An, mấy vị trưởng lão Minh Nhai, cùng với Thiên Ninh, Lăng Đạo lại không ai là chiếc đèn cạn dầu. Vì sao Lâm Nhất có thể chống lại , cũng cường thế? Không phải có nghĩa là hắn thông minh hơn người, mà là hắn có hai nắm đấm đủ cứng. Không thấy lúc hắn mới tới Hồng Hoang có bao nhiêu chật vật sao? Chỉ có sử dụng nắm đấm thép nói chuyện mới có đủ phân lượng. Lúc hắn mười ba tuổi đã biết đạo lý này...
Khi chúng ta thay đổi không được số phận, không ngại đi thay đổi chính mình! Có lẽ sẽ có ngày ngươi phát hiện ra, ngươi không những có thể thay đổi mình, còn có thể thay đổi càng nhiều thứ hơn, như là người, như là trời đất!
Bất luận nói thế nào, lão Long, Hổ Đầu cùng với Tiên Nô còn xa mới có thể sánh ngang với rất nhiều cao thủ này, chỉ có thể tiếp nhận hoàn cảnh xấu hổ trước mắt. Có cản trở, có rèn luyện, mới có thể trưởng thành, trước nghĩ cách thoát khỏi tình ảnh bị vây khốn quan trọng hơn.
Hổ Đầu nhìn về phía xa gắt một cái, bất đắc dĩ hừ hừ.
Lão Long lại nhìn về phía Tiên Nô, vẻ mặt trưng cầu. Hắn biết đệ tử này của lão đại nhìn như nhỏ nhắn xinh xắn ngoan ngoãn mềm yếu nhưng lại là một người cực có chủ kiến.
Tiên Nô quan sát phía trước, đôi mi thanh tú nhíu lại, nói:
- Dụng ý của gia sư trước đây vẫn là muốn để cho năm người ta liên thủ đi cùng. Ai ngờ Nhạc Phàm cùng Đài An không có chung lòng, chúng ta cần gì phải tính toán...
Nàng trầm ngâm một lát, nói tiếp:
- Hành trình hơn tháng đã thuận lợi không có việc gì, có thể thấy được con đường trước đây cũng không sai. Cho đến ngày nay hẳn phải là cách lối ra không xa!
Nàng lại giơ lên bàn tay nhỏ bé chỉ, khẳng định nói:
- Chỉ để ý tìm kiếm đi về phía trước thì nhất định có thể thoát khỏi bị vây khốn...
Lời của nữ tử chưa chắc đã có không đạo lý lớn. Đặc biệt vào lúc này, nàng còn có thể không bị tình cảnh bên ngoài mê hoặc, rất tỉnh táo cân nhắc được mất, phân tích lợi và hại, rất có phong độ của lão sư. Phải biết rằng sư phụ của nàng chính là nhân vật một khi gặp chuyện lớn vẫn bình tĩnh đấy!
Ngoài ra, trên đường trước sau thuận lợi cũng không lưu lại, trên hành trình một tháng cho dù không thể đi ngang qua tinh vực, nhưng ít nhất cũng không kém bao xa. Cùng với căm giận oán giận Nhạc Phàm cùng Đài An đê tiện vô sỉ, ngược lại không sáng suốt bằng tiếp tục chạy tới!
Lão Long suy nghĩ sâu xa nói:
- Lại giống như Nô Nhi nói!
Lão cũng không dài dòng, xoay người vung tay về phía Hổ Đầu.
Hai huynh đệ dẫn theo Tiên Nô lại bước lên hành trình khó đoán trước.
Sau mấy canh giờ, mây mù cắt ngang, con đường đã hết. Ba bóng người đang đi nhanh thoáng do dự, lần lượt đi ngang qua. Mà khi ba người đi qua hàng rào kết giới trong nháy mắt, bọn họ không thấy nhau nữa.
...
- Lão Long... Nô Nhi... Ơ? Vừa rồi còn cùng một chỗ, thế nào đảo mắt đã không thấy nữa...
Trong bóng tối vô biên vô hạn, Hổ Đầu vội vàng dừng lại, mờ mịt nhìn xung quanh. Hắn kêu một lát, rốt cuộc hiểu rõ, mắng:
- Nương, đều Nhạc Phàm hại! Bây giờ chỉ còn lại có một mình Hổ ca nên làm sao...
Nơi thần thức có thể đạt được vẫn không thấy nửa bóng người. Người lạc mất, sợ rằng nhất thời không tìm được!
Lão Long tiểu tử kia da chắc thịt dày, ngược lại không ngại. Nô Nhi là một nữ tử yếu đuối lại có tu vi tầm thường, nếu như có gì ngoài ý muốn, đừng nói trong lòng Hổ ca không dễ chịu, lão đại hắn cũng kiên quyết không chịu bỏ qua!
Tuy nhiên, Nô Nhi còn có mười hai Thiên Sát Vệ, chắc hẳn có thể tự bảo vệ mình! Có lẽ nàng đi cùng với lão Long, ừ, nhất định là như thế, vậy Hổ ca ta cứ yên tâm!
Hổ Đầu loanh quanh một chỗ, vò đầu bứt tai. Nhưng trong giây lát, sau khi an ủi bản thân, hắn đã thoải mái hơn, lập tức mang theo gậy sắt bay về phía trước...
...
Khi Hổ Đầu thảnh thơi bước đi một mình, lão Long còn đang tìm kiếm trong bóng tối.
Vao giây phút lão xuyên qua tường bao quanh, đã biết lạc mất Hổ Đầu cùng Tiên Nô. Lão không dám do dự, vội vàng tìm kiếm gần đó.
Nửa canh giờ trôi qua, lão không có thu hoạch được gì.
Lão Long rất bất đắc dĩ.
Giống như Hổ Đầu lo lắng, lão cũng không bỏ xuống được an nguy của Tiên Nô. Hổ Đầu tiểu tử kia tuy giả ngu đứng đờ người ra, lại là một cao thủ Động Thiên không hơn không kém. Tiên Nô chỉ có tu vi Phạm Thiên, muốn một mình xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực thì thực sự khiến người ta không dám tưởng tượng!
Mà nơi này không thể so với trước, một khi bạn đồng hành lạc đường lại muốn gặp nhau thì rất không dễ dàng. Việc đã đến nước này, chỉ có thể vừa đi vừa tìm.
Lão Long có tính toán, vội vàng đi về phía trước...
...
Kết giới hỗn độn lớn như vậy, ba người ở trong đó lại nhỏ bé giống như muối bỏ biển vậy. Lâm Nhất gặp được Đại Nguyên Tử cùng với Quỷ Nhật cùng Quỷ Dạ, ngoài may mắn cũng vì trùng hợp chỗ đối phương dừng lại ở ngay trên đường.
Mà bây giờ Tiên Nô lại không may mắn, cũng không tình cờ gặp được, càng không có tu vi mạnh mẽ như sư phụ nàng. Lúc này nàng chính là một tiểu nữ tử mềm yếu bất lực, một mình ở trong bóng tối mịt mờ, chân tay luống cuống.
Không cần suy nghĩ nhiều, ba người chỉ lo đuổi theo Nhạc Phàm cùng Đài An nên dần dần lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, vì vậy vào giây phút xuyên qua kết giới, lạc mất nhau!
Lúc này, lão Long cùng Hổ Đầu có thể đang tìm Nô Nhi. Để tránh hai người bọn họ lo lắng nên nàng ở lại chỗ chờ.
Tiên Nô do dự một lát, trong lòng an tâm lại một mình lẳng lặng chờ trong trong tối. Bóng dáng cô độc một mình giống như bông hoa nở rộ trong bóng tối, bóng người mềm mại biến mất ở trong màn đêm hỗn độn, cho dù thanh lệ thoát tục lại không tranh với đời. Chỉ có bóng trắng bất dính hạt bụi nhỏ ở trong tĩnh mịch làm cho người khác tan nát cõi lòng!
Một canh giờ trôi qua, xung quanh vẫn yên tĩnh.