Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2660:

Nhạc Phàm cùng Đài An cuối cùng xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực, vui mừng bất ngờ hơn lại kinh ngạc không thôi.

Trước đây bọn họ có ý định đi trước một bước, ngoại trừ mượn cơ hội giáo huấn hai huynh đệ cuồng vọng, chính là muốn xác định Hỗn Độn Tinh Vực từng được gọi là tuyệt địa sống chết, ở dưới sự chỉ dẫn về con đường kia, dọc đường đi tất nhiên may mắn thoát hiểm, thuận lợi.

Lâm Nhất chính miệng nhắc tới, hắn đến từ vực ngoại. Một tu sĩ vực ngoại lại làm sao có thể quen thuộc với Hỗn Độn Tinh Vực như vậy? Ngoài ra, hắn còn từng khẳng định, đây là tinh đồ không được đầy đủ, chính là con đường tắt duy nhất xuyên qua hỗn độn!

Bởi vậy có thể đoán được, trong tay của Lâm Nhất tất nhiên còn có một tinh đồ hoàn chỉnh, trong đó có thể còn có điều kỳ lạ khác. Đây cũng là vốn liếng để hắn thu hút người khác nhất. Nếu không phải vậy, ai sẽ quy thuận đầu hàng, cũng cung kính gọi hắn là Lâm tôn! Thế gian này không có yêu hận tình thù vô duyên vô cớ!

Nếu như suy đoán là thật, tinh đồ của Lâm Nhất lại tới từ đâu?

Chuyện này liên quan đến tiền đồ số phận, không thể sơ suất!

Người bên cạnh Lâm Nhất nhất định biết được nội tình, có thể giấu bí mật khác cũng không biết chừng. Bây giờ vừa mới gặp đồ đệ của hắn, lại nhân cơ hội để hỏi rõ. Tiểu nữ tử kia ngoan ngoãn nhát gan, cưỡng bức một chút tất nhiên sẽ cúi đầu nghe lệnh!

Theo Nhạc Phàm cùng Đài An thấy, đối phó với một tiểu bối Phạm Thiên cô đơn một mình, quả thực là chuyện dễ dàng!

Tuy nhiên, chuyện có ngoại lệ.

Tiên Nô nói, nàng không biết tất cả tình hình, nếu như hai vị tiền bối không tin có thể hỏi gia sư, hoặc là trực tiếp giết người soát hồn. Lời nói của nàng rất dứt khoát, dáng vẻ tươi cười khiếp sợ lại vẫn cung kính.

Nhạc Phàm cùng Đài An lúng túng, may mà gương mặt già nua vẫn chống đỡ được.

Tiểu nha đầu này đã hiểu rõ tình cảnh của bản thân, trước lấy ra khôi lỗi để thử. Không ngờ nàng có bề ngoài nhu nhược lại bướng bỉnh như vậy. Hai vị cao nhân Động Thiên đi giết một tiểu bối, đúng là nực cười. Không nói đến sư phụ nàng thế nào, cũng khiến người ta không thể nào xuống tay được!

Không chịu nói cũng không sao, dẫn đường...

Bảy bóng người chậm rãi dừng lại ở giữa không trung, trong đó Nhạc Phàm cùng Đài An xoay người lại.

Tiên Nô dẫn theo bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi lặng lẽ đứng phía sau, lẳng lặng giương mắt quan sát.

Nơi này đã là ngoài vạn dặm trong Hỗn Độn Tinh Vực.

Ánh mặt trời càng sáng đến chói mắt. Để ý một chút sẽ có thể phát hiện ra sự k thường ngoài trăm dặm. Ở dưới ánh sáng mặt trời chói mắt vẫn che giấu một mảnh ánh sáng nhìn như trong suốt. Xung quanh nó vô biên vô hạn, càng giống như là một bức tường kỳ lạ.

Nó có hào quang bảy màu biến hóa khôn lường, vừa giống như một cầu vồng cắt ngang bầu trời...

- Có thể nói là kỳ quan trong trời đất, tuyệt đẹp lại vô song, khiến cho người ta nhìn không dời mắt...

- Đó là một đạo kết giới của thiên địa chỉ cần xuyên qua là có thể đến Cửu Thiên...

- Nơi đây hiếm có dấu người tới, tình hình khó lường...

- Tiên Nô là cao đồ của danh sư, nhất định phải có thượng sách, vẫn mong được chỉ giáo, tranh thủ thời cơ đi...

Nhạc Phàm cùng Đài An trao đổi ánh mắt rồi cùng nhìn về phía Tiên Nô.

Ở dưới ánh mắt trời, gương mặt tinh xảo như ngọc của Tiên Nô càng thêm trong suốt. Đặc biệt là đôi mi thanh tú của nàng mờ như ngọn núi xa, đôi mắt trong veo như nước càng lộ ra một thần thái xinh đẹp, điềm tĩnh không dính hạt bụi nhỏ. Chỉ là trong vẻ mặt nàng hiện lên chút lo lắng, nói:

- Hai vị tiền bối đã có tâm đi xa, cần gì phải vội trong nhất thời. Không ngại thì chờ đợi gia sư cùng lão Long, Hổ Đầu đến, cũng tiện cho chăm sóc lẫn nhau!

Nhạc Phàm vuốt râu dài, lắc đầu, giọng điệu thâm trầm nói:

- Nơi này không phải là đất lành, sao có thể để ở lại lâu. Nếu như gặp gỡ Thiên Ninh, Thiên Khí, lại phải thoát thân ngay kẻo muộn...

Hắn bước một bước, không cần suy nghĩ phân phó:

- Việc này không nên chậm trễ, đi trước dẫn đường!

Đài An phụ họa nói:

- Chúng ta đi trước một bước, Lâm đạo hữu cùng hai vị huynh đệ của hắn tự mình sẽ đuổi theo...

Ánh mắt Tiên Nô rơi vào trên thân hai lão già cách mấy trượng này, im lặng một lát, không hiểu nói:

- Vãn bối chẳng biết đi đâu, lại dẫn đường như thế nào? Vãn bối chỉ muốn ở lại chờ sư phụ...

Vẻ mặt Nhạc Phàm trầm xuống, lạnh lùng nói:

- Tiểu bối ngươi không chịu hiểu lí lẽ! Hai người chúng ta rời đi, sau này làm sao ăn nói được với sư phụ ngươi?

Đài An lại vuốt râu mỉm cười, khuyên:

- Tiểu bối Tiên Nô! Để hai người chúng ta đi sau áp trận, bảo vệ an nguy cho ngươi. Ngươi thân là cao đồ của danh sư, tất nhiên có thể tìm ra một con đường thông thiên, ha ha...

Hai lão nhân này kẻ xướng người hoạ, căn bản không cho người khác giải thích rõ. Hắn vừa nói dứt lời, đồng thời ra tay bấm pháp quyết.

Trong chớp mắt, trong tinh không giống như có gió thổi tới, tất cả đang tĩnh lặng. tĩnh cơ trong mấy trăm trượng đã thay đổi, lực kết giới bao phủ khắp nơi.

Tiên Nô tất nhiên giật mình kinh sợ, quay đầu nhìn xung quanh. Trong lúc lơ đãng, trong tròng mắt của nàng lóe lên ánh sáng màu đỏ.

Bốn vị Thiên Sát Khôi Lỗi xuôi tay đứng nghiêm, rõ ràng đã có rào cản không thể cử động. Cấm chế nặng nề, chỉ có một lối đi hẹp thông với phía trước. Đây là ép Nô Nhi lên đường...

Tiên Nô thầm than thở, ngược lại khẽ gật đầu:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free