Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2655:

- Đến ngoài giới hỗn độn thì phải làm thế nào đây...

Thấy thế, ánh mắt bốn vị Đại Vu lập tức sáng lên.

Thiên Khí khôi phục lại dáng vẻ mái tóc xõa che mặt của hắn, mặc dù vẫn vẻ mặt uy nghiêm, cũng sát khí đã thu lại, vẫn mang theo vài phần nghi ngờ nhìn chằm chằm vào vật trong tay của Thiên Ninh.

Vòng bạch ngọc kia lại là "Cửu Thiên giám" bảo vật đến từ hải đảo cổ xưa, trong đó nói tỉ mỉ về Cửu Thiên, cùng với con đường qua lại, vật cực kỳ hiếm thấy, gọi là thần khí hoàn toàn không quá. Vật quý trọng như vậy, tự nhiên do sư huynh quản lý. Vào giờ phút này, sư huynh hắn nói vậy là có ý gì?

Thiên Ninh quan sát một lát, lúc này mới lẩm bẩm:

- Theo 'Cửu Thiên giám' nói, con đường đi thông tới Cửu Thiên, từ ngoài giới hỗn độn ban đầu lại phải xuyên qua một đạo cấm chế thiên địa không bờ bến, lại nguy hiểm đáng sợ đặc biệt, nổi danh là 'Thiên giới'. Trên đường có chút xíu sơ suất thì nhất định kết quả là thần hồn đều tiêu...

Thiên Khí chậm rãi tới gần, cân nhắc một lát, nói:

- Sư huynh có ý định tiết lộ con đường, cũng hẹn gặp cùng Lăng Đạo, Thanh Diệp ở ngoài giới hỗn độn, không phải là muốn nghiệt đồ tự ăn quả đắng chứ? Hai người bọn họ rõ ràng chính là tương kế tựu kế, đến lúc đó không chịu rút lui, chúng ta lại làm thế nào cho phải?

Hắn chỉ biết Thiên Ninh là một người lắm âm mưu, vị sư huynh này không giải thích điều kỵ lạ trong đó, cho đến lúc này đã mất đi sáu người, lại không để lộ chút tin tức nào, lúc này hắn mới nói ra dụng ý ngầm. Lại nói tiếp cũng đơn giản, chính là đào hầm để cho người ta nhảy vào. Mà hai sư huynh đệ rõ ràng đang thi triển kế dụ địch đi vào sâu để tiêu diệt từng bộ phận!

Vì vậy, cái gọi là ước hẹn quân tử chính là lừa gạt ngoài sáng, trong lòng hai bên đều biết rõ nhưng giả vờ hồ đồ. Về phần sát chiêu thật sự trước sau vẫn ẩn nhẫn giấu diếm, chỉ đợi tới giây phút cuối cùng lại đánh một đòn trí mạng!

- Ha ha! Lăng Đạo tự kiêu trí dũng vô song, chúng ta làm sao ngại gậy ông đập lưng ông...

Thiên Ninh thu hồi "Cửu Thiên giám", nhìn bốn vị Đại Vu bên cạnh vuốt râu cười, cảm khái nói:

- Ta vốn muốn chờ bình định Bát Hoang lại dẫn theo các vị đi tới Cửu Thiên, ai ngờ trên đường sinh biến cố, lại Phục Linh gặp Minh, tiếp theo lại thất lạc cùng Quỷ Nhật, Quỷ Dạ. Chúng ta không có 'Cửu Sát Thiên La', cũng chỉ có thể nhìn hai sư huynh đệ này tùy ý làm bậy...

Bốn vị Đại Vu đều đã già nua, trên gương mặt đầy phong sương, mỗi người tập trung tinh thần lắng nghe, nhịn không được có chút mờ mịt.

Thiên Khí hình như có hơi lo lắng, hất mái tóc thâm trầm nói:

- Sư huynh, chẳng lẽ sư huynh có chủ trương khác?

Thiên Ninh vuốt râu trầm ngâm một lát, trên má gầy gò không còn vẻ tươi cười, trong hai mắt sâu thẳm lộ ra một sự kiên định, chậm rãi nói tiếp:

- 'Cửu Thiên giám' xuất hiện đến nay, cho dù cố gắng che giấu, chỉ sợ lúc này tin tức đã bị tiết lộ từ lâu.

Lại thêm Lăng Đạo, Thanh Diệp không buông tha, cùng với hướng đi của Lâm Nhất Thiên Hoang không rõ, sau này chúng ta chắc chắn sẽ có phiền phức không ngừng, đến lúc đó muốn đi Cửu Thiên tìm kiếm cơ duyên đều là không tưởng!

Hắn hơi dừng lại rồi tiếp tục nói:

- Với các lý do trên, không thể cầu may được! Vì vậy, ta muốn mượn cơ hội đứng vào hàng, thứ nhất ép Lăng Đạo, Thanh Diệp trúng kế, thứ hai tìm đường cho đồng đạo ma tu của...

Hắn nói tới đây, nhìn về phía Thiên Khí cùng bốn vị Đại Vu, có chút khổ sở nói:

- Lần đi này sống hay chết còn chưa rõ, bản thân không có lựa chọn nào khác. Để bảo vệ truyền thừa ma tu không mất, ta cũng không bắt buộc các vị đi theo ta. Về phần đi con đường nào, tất nhiên muốn làm gì cũng được...

Đến lúc này, Thiên Ninh rốt cuộc nói ra nổi khổ của hắn.

Cửu Thiên là một địa phương tốt, khiến người mơ màng.

Người trong tiên đạo đã nhiều lần trải qua ngàn vạn khổ sở, cuối cùng tu tới Động Thiên hậu kỳ viên mãn, thử hỏi, ai không muốn tăng thêm một tầng? Hồng Hoang đến nay chỉ xuất hiện ba vị đế hoàng Chí Tôn, tu tới cảnh giới La Thiên quá khó khăn! Chỉ có đi Cửu Thiên mới có thể được như ý nguyện!

Cửu Thiên cũng là nơi sống chết khó lường, lần này bước lên chính là một đi không trở về. Cho đến tận bây giờ, có ai từng thấy ba vị hoàng vị quay lại?

Còn nữa, người cũng đi, trong Thiên Ma thành cùng Ma Hoang chẳng lẽ không phải sẽ trở nên hoang phế? Truyền thừa của tổ tông lại kéo dài như thế nào? Có thể cách tốt nhất chính là có người đi trước dò đường, vừa bảo vệ thần khí cùng con đường Cửu Thiên không mất, lại tránh khỏi căn cơ đại loạn, còn có thể lưu lại vài phần suy nghĩ cùng chờ đợi cho hậu nhân!

Thiên Khí cân nhắc một lát, trầm giọng nói:

- Huynh trưởng! Sư huynh không ngại bốn vị Đại Vu Tu Tế, Thân Đạt, Bình Mục, Tư Thiên đi cùng, vừa chiếm tiên cơ, lại có che giấu tai mắt người khác...

Bốn vị Đại Vu xúc động, vội vàng chắp tay thăm hỏi.

Thiên Ninh thoáng do dự, hình như không muốn.

Thiên Khí nói tiếp:

- Ta phải ở lại, tranh đấu cùng Lâm Nhất kia một lúc, lại xem người nào đứng đầu Hồng Hoang...

Hắn không cho Thiên Ninh nói chuyện, ma xoa trong tay chỉ về phía trước nói:

- Việc này không nên chậm trễ, đuổi theo Lăng Đạo cùng Thanh Diệp lại tính!

Thiên Ninh nhịn không được ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lẩm bẩm:

- Chỉ mong trời xanh có mắt, lần này đi thuận buồm xuôi gió!

Nhóm sáu người lập tức đi xa.

Tình cảnh lần này thực sự đáng để nghiền ngẫm. Bất luận là tiểu dân tranh đấu trong phàm tục, hay là cao nhân tiên đạo ngang dọc Bát Hoang nhưng giây phút có tiền đồ khó đoán, hơn nửa sẽ khẩn cầu trời xanh che chở. So với ngẩng đầu nhìn trời, ngược lại không bằng quay đầu nhìn lại phía sau, xem có trước có bọ ngựa chờ chém ve sầu không, xem có ngư ông xem trai cò đánh nhau, ngồi hưởng lợi hy không...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free