Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2656:

Một bóng người đi qua bóng tối, vội vàng rơi vào một tinh thạch lơ lửng giữa không trung.

Hắn mặc áo xám áo đạo sĩ dáng vẻ vẫn hào hiệp như trước, dưới lông mày rậm là hai mắt sáng có thần. Chỉ là sắc mặt của hắn có chút bất đắc dĩ, nhịn không được quay đầu nhìn lại, khóe miệng cong lên.

Từ lúc lên đường cho tới nay đã qua khoảng năm, sáu tháng, trước sau đi nhanh không ngừng nghỉ, cũng trước sau xuyên qua các loại huyễn cảnh Linh Động Tinh Vực, cùng với kết giới hỗn độn kỳ lạ khó lường. Những gì gặp được trong đó khiến người ta xúc động, nhưng cũng thu hoạch nhiều hơn. Cho đến lúc này, vẫn không thể xuyên qua Hỗn Độn Tinh Vực. Đám người Thiên Ninh, Thiên Khí còn chưa rõ ở đâu.

Tuy nhiên, Lâm mỗ chỉ một thân một mình lại không hề ràng buộc. Thiên Ninh, Thiên Khí cùng đám người Lăng Đạo, Thanh Diệp lại phải dây dưa với nhau, trên đường chắc chắn nhiều lần dừng lại. Nghĩ như thế, đi qua Hỗn Độn Tinh Vực cuối cùng cũng sẽ tìm được đám ma tu kia thôi, chắc hẳn sẽ không lâu nữa, không ngại nghỉ tạm, cũng xem như là nghỉ ngơi dưỡng sức...

Lâm Nhất thu hồi ánh mắt, nhìn tinh thạch dưới chân rồi lập tức ngồi xếp bằng, cũng giơ tay lên lấy ra hồ lô Tử Kim uống một hớp rượu. Trong chốc lát, hắn chậm rãi phun ra hơi rượu, ngắm nhìn cái hồ lô nhỏ mà không nhịn được thoáng mỉm cười.

Đời này, thân tình là bạn, hữu tình là bạn, vui sướng là bạn, bi thương là bạn, cho dù là khám phá hồng trần, hiểu rõ huyền ảo của cuộc đời, đạp lên ranh giới của sống chết, cuối cùng suốt đời vẫn là rất nhiều tình cảm cùng với thay đổi bất ngờ. Có thể con người đã đi xa, còn có mộng năm nghìn năm! Trong lúc hoảng hốt lại cảm thấy mình vẫn dậm chân tại chỗ, dần dần đi xa là dòng thời gian trôi đi như nước. Không có thay đổi vĩnh viễn lại có chút buồn vô cớ!

Có thể như vậy, cuộc người sống mới có thêm vài phần thú vị, chẳng lẽ không đúng sao?

Nếu như không trăng tròn và khuyết, lại không thiên địa âm dương rõ ràng; thiếu đi bốn mùa biến hóa, lại không có ngũ hành thay đổi sống chết luân hồi. Chính bởi vì nhận được, mất đi, mới có thể xúc động mà quý trọng!

Mà một khi quay đầu, nhân tính khó lường vẫn không thể nào nắm lấy. Cho dù đã từng là đồng môn, quen nhau bạn lâu năm, cũng sẽ vì sinh tồn mà lộ ra bản tính nguyên thủy nhất của mình, lại giống như mấy vị kia...

Lâm Nhất nghỉ tạm, tâm thần chậm rãi chìm đắm trong suy nghĩ. Trong kết giới La Thiên của hắn chia làm hai trời đất. Chỗ rộng có hơn mười nguyên thần phân thân đang khổ luyện Thiên Ma Cửu Ấn không dừng. Có tám người khác lại đang ép nhau trong tranh đấu của con người, đang bỡn cợt trong tranh đấu dục vọng...

...

Trên ngọn núi thấp, Phục Linh trưởng lão già nua gầy yếu tự nhiên có vẻ rất uy nghiêm, rất cao lớn.

Đứng sau lưng nàng là đám bốn người Bạch Nguyên Tử, Sử Bình Tử. Ngoài nghìn trượng phía bên phải, dưới chân núi là Đại Nguyên Tử khoanh chân quay mặt vào tường. Ngoài trăm trượng phía trước lại hai lão già mới đến, Quỷ Nhật cùng Quỷ Dạ.

Nàng lặng lẽ quan sát hai người bạn lâu năm đã kết giao nhiều năm, lại rất tinh tường, trên mặt không hề vui mừng khi gặp lại, ngược lại có chút hờ hững. Sau một lát, nàng giơ ngón tay khô gầy chỉ xung quanh, không cho phép người khác được nghi ngờ nói:

- Coi đây là giới phạm vi ngàn dặm, đều do lão thân sử dụng. Lão thân trước sau chứa chấp năm tiểu bối đã không chịu nổi gánh nặng. Phải biết khai hoang không dễ, vẫn mong hai vị chọn nơi khác để đi...

Quỷ Nhật cùng Quỷ Dạ ngơ ngác nhìn nhau, hai người đều mờ mịt.

Sau khi hai người tới chỗ này mới hiểu được tình cảnh của mình.

Nơi hoang vu này không ngờ là kết giới hỗn độn một phương? Giới tử càn khôn cũng không giống như vậy, thật thần kỳ!

Không ngờ Lâm Nhất đã tu ra kết giới La Thiên từ lâu, khiến cho người ta kinh ngạc. Càng khó tin hơn, hắn xem nơi này thành lồng giam nhốt đối thủ. Cho dù ai rơi vào trong đó, chỉ sợ lại không có ngày ra được! Khi đang tuyệt vọng, lại bất ngờ gặp được mấy đạo hữu quen biết. Nhất là Phục Linh Đại Vu, vốn quay về Ma Thành dưỡng thương, tại sao lại hiện thân ở nơi này? Bọn họ tiến lên hỏi thăm, mong còn có khả năng xoay chuyển!

Chỉ có điều khiến người ta càng thêm khó tin nổi là, Phục Linh nàng lại trở mặt, cũng xem kết giới của Lâm Nhất thành của riêng, còn rất vô tình ra tay đuổi khách, điều này...

- Phục Linh! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Chúng ta đã kết giao với ngươi nhiều năm, có chuyện không ngại nói thẳng ra để chúng ta cùng vượt qua cửa ải khó khăn!

Quỷ Nhật thật sự không hiểu, vẻ mặt kinh ngạc. Hắn vẫn đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ cho đối phương, cũng cố gắng nói nhẹ nhàng.

- Đây là kết giới của Lâm Nhất, vì sao tất cả là của ngươi được? Trong tình cảnh quẫn bách như vậy, hai người chúng ta nên đi về đâu...

Quỷ Dạ có chút sốt ruột, chất vấn. Trong thần thức, hắn thấy kết giới ở đây chỉ có ngàn dặm, lại bị Phục Linh chiếm hết. Xung quanh nơi nàng ở lại là một dải đất nhỏ hẹp với tường bao quanh. Đừng nói đặt chân nghỉ tạm, ngay cả xoay người cũng không có. Mọi người từng có giao tình sâu, đều lưu lạc đến lúc này, vốn nên thương cảm đến nâng đỡ lẫn nhau, tại sao lại trở mặt như vậy?

Phục Linh căn bản không hề dao động, lạnh lùng nói:

- Còn phải suy nghĩ nhiều sao? Nếu không phải Lâm Nhất phá được Ma Thành, lão thân làm sao có thể rơi vào lao tù, hừ...

Nàng không nhịn được hừ một tiếng, mang theo vài phần oán khí dạy dỗ:

- Thiên Ninh, Thiên Khí chỉ biết đối phó với Lăng Đạo, Thanh Diệp, lại bị người nhân cơ hội chặt đường lui mà không tự biết. Hai vị cũng vậy, sống sót đã là may mắn, còn nói tới chuyện cũ Hồng Hoang làm gì...

Vẻ mặt Quỷ Nhật cùng Quỷ Dạ mệt mỏi, nhìn nhau bất đắc dĩ.

Ma Thành thật sự bị Lâm Nhất đoạt mất, sau này Ma Hoang làm sao có thể may mắn tồn tại, từ nay về sau, Thiên Ninh, Thiên Khí và rất nhiều ma tu chẳng lẽ không nhà để về? Lúc này đây, làm sao chú ý được nhiều, vẫn là suy nghĩ nhiều cho số phận của bản thân...

Phục Linh nhìn xung quanh, nói tiếp:

- Chỗ này ban đầu có trăm trượng, bây giờ biến thành ngàn dặm, lão thân lại là nhân chứng cùng người nắm giữ duy nhất. Đây là Lâm Nhất chính miệng hứa hẹn, hắn muốn nuốt lời cũng không được. Lão thân đã lập cột mốc biên giới xung quanh đây, chỗ trong cột mốc biên giới tức là quyền sở hữu. Hai vị có ý định noi theo, tự tìm Lâm Nhất mà đòi. Nếu muốn chiếm đoạt thì tuyệt đối không thể...

Vẻ mặt nàng thâm trầm, dáng vẻ rất dứt khoát. Nàng hình như đã tìm được phương hướng ở trong tuyệt vọng lạc, cũng bất chấp tất cả mà đi tranh đấu, cố giữ lấy, cố kiên trì. Có thể chỉ có như vậy, mới có thể tranh thủ được một mảnh trời đất. Như vậy sẽ làm lại một lần nữa, tìm ra một con đường quen thuộc...

So với Quỷ Nhật, Quỷ Dạ, lời nói này thật lạnh lùng tàn khốc vô tình, nghe xong thực sự khiến trái tim băng giá. Đều là người lưu lạc nơi chân trời, sao còn đau khổ ép nhau? Hai người vẫn chưa nổi giận, ngược lại xem đây là chuyện đương nhiên khẽ gật đầu. Cá lớn nuốt cá bé vật cạnh tranh với thiên trạch, từ xưa tới nay đều như vậy!

Quỷ Nhật thẳng thắn nói:

- Không luận tình xưa, lại nói hôm nay, hai người chúng ta thật sự không có chỗ nào có thể đi, cũng không biết làm thế nào tìm kiếm Lâm Nhất...

Hắn còn chưa nói dứt lời, đã bị Quỷ Dạ ngắt lời nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free