Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2654:

- Ầm...

Không trung tối tăm có ánh sáng chớp hiện, sát cơ cuồng loạn, pháp lực va chạm vào nhau nổ mạnh chấn động khắp nơi. Theo đó bảy tám bóng người đột nhiên tách nhau ra, lại giằng co giữ lực chờ đợi.

Bị vây ở giữa chính là hai vị nam tử.

Một người có dáng vẻ trung niên, dưới cằm để râu xanh, hai mắt sáng như điện, trên gương mặt đầy sát khí. Tay hắn cầm một thanh ma thương màu đen với ánh sáng phun ra nuốt vào, uy thế không tầm thường.

Một người khác tướng mạo trẻ tuổi, ngũ quan tuấn mỹ, cười mà như không cười còn lộ ra vẻ cám dỗ lạ thường. Trên tay hắn một đường ánh sáng màu đen, lại là lộ ra hơi lạnh dày đặc.

Ngoài mấy trăm trượng là năm lão già cùng một người nam tử trung niên cường tráng vây quanh. Đặc biệt là người trung niên kia tóc tai bù xù, có chút hung hãn, cầm ma xoa màu đen càng làm cho người ta kinh hãi run sợ. Bạn đồng hành còn lại cầm pháp bảo ở trong tay, lại có vẻ mệt mỏi, mỗi người đều nhân cơ hội nghỉ tạm.

Có thể dễ dàng thấy được, đám cao thủ tiên đạo ở chỗ này chém giết giằng co chính là đám người Lăng Đạo, Thanh Diệp cùng Thiên Ninh, Thiên Khí. Hai bên truy đuổi dây dưa đến nay vẫn khó phân thắng bại.

Tuy nhiên cục diện đã khác trước. Bây giờ Thiên Ninh, Thiên Khí đã từ từ không còn ưu thế, Lăng Đạo, Thanh Diệp ngược lại càng thêm thoải mái.

- Thiên Ninh trưởng lão, lúc này căn bản ngươi không làm gì được hai sư huynh đệ chúng ta đâu!

Lăng Đạo cầm ma thương sau lưng lưng, mang theo vài phần kiêu căng điên cuồng, giả vờ khuyên:

- Chúng ta tiếp tục tranh đấu nữa, khó tránh khỏi cả hai bên đều chịu thiệt hại nặng nề. Hơn nữa ngươi không có 'Cửu Sát Thiên La', không có người đông thế mạnh, lại dựa vào cái gì để đấu tiếp, ngược lại không bằng giao ra thần khí, đổi lấy một lần hòa khí...

- Ha ha! Sư huynh nói rất phải!

Thanh Diệp cười quỷ bí, phụ họa nói:

- Các vị trưởng lão, Đại Vu cùng hai người huynh đệ ta có quan hệ sâu xa nên thương cảm lẫn nhau mới đúng! Nếu như hai bên giảng hòa, có thể thành một giai thoại phai mờ lại ân thu cùng chung cơ duyên...

Hai sư huynh đệ bây giờ không có sợ hãi nữa!

Bọn họ giống như đang nói “Cửu Sát Thiên La" rất mạnh mẽ lại đáng sợ. Bây giờ chín vị cao nhân của đối phương chỉ còn lại sáu vị, lại cũng không thi triển ra được thần thông khiến cho người ta kiêng kỵ. Nhất là liên tiếp dụ địch đi sâu vào, làm cho đối phương bôn ba mệt mỏi khó có thể chú ý, cuối cùng người đi theo càng lúc càng ít. Cái này bù cái kia, tình thế xoay chuyển. Hai năm qua khổ tâm không uổng phí, cuối cùng chắc chắn sẽ được đền bù như mong muốn!

Tuy tuổi Thiên Ninh đã già nhưng tinh thần ngược lại không tệ, ít nhất không mệt mỏi cùng bất đắc dĩ như bốn vị Đại Vu, hắn không cho là đúng vuốt râu cười nói:

- Ha ha! Lão phu đã nói trước, nếu hai huynh đệ các ngươi có thể bình yên vô sự chạy ra khỏi hỗn độn, lại nói hoà đàm cũng không muộn, lúc này tất cả còn quá sớm...

Đang cái gọi là càng già càng cay, hắn là muốn đánh tiếp xuống.

Toàn thân Thiên Khí lại lộ ra sát khí, quát lên:

- Ân oán tỏng cảnh nhục còn chưa thanh toán, bây giờ hai nghiệt đồ các ngươi lại ngầm đánh lén làm Phục Linh bị thương nặng, tội thêm một bậc.

Còn muốn cướp đoạt thần khí thì tự tìm đường chết đi...

Thanh Diệp nhún vai đầu, giọng điệu thương cảm nói:

- Gà nhà đá nhau cũng chỉ thêm xấu mặt, cần gì phải tự làm khổ mình như vậy! Dây dưa tiếp như vậy tới khi nào mới kết thúc, phụt phụt...

Hắn còn chưa nói dứt lời, tự cảm thấy thú vị nên phì cười, lập tức lại đưa tay ra khép hờ, nhìn như làm điệu làm bộ nhưng cũng có vài phần thú vị động lòng người. So sánh hắn với nữ tử, ngược lại hoàn toàn không oan uổng!

Bên này sư đệ mới ác ý trêu chọc, bên kia sư huynh tiếp tục khiêu khích.

- Thiên Khí trưởng lão đúng là nói khoác không biết ngượng, dám một đấu một với ta không?

Tu vi của Lăng Đạo ở trong cảnh giới Động Thiên cùng La Thiên, tự cho mình vô địch Hồng Hoang, căn bản không để mắt tới các trưởng lão, Đại Vu. Bây giờ thế lực ngang nhau, hắn càng thêm đường hoàng, không đợi Thiên Khí lên tiếng trả lời đã giơ tay lên nói:

- Các vị sống uổng đến nay không có thành tựu gì tốt, có giành được thần khí lại không giữ nổi. Không biết vũ trụ mênh mông, làm sao có thể nắm giữ được Hồng Hoang, đúng là ếch ngồi đáy giếng. Một đám người dối gạt mình, thối nát đến cực điểm!

Lời nói này rất nặng, chính là lời nói khiến người ta đau lòng, rõ ràng chính là chỉ trích Thiên Ninh, Thiên Khí nhiều năm như vậy chỉ sống uổng. Còn nếu phân biệt cấp bậc, Lăng Đạo cùng Thanh Diệp ở trước mặt những trưởng lão, Đại Vu này vẫn thuộc về vãn bối. Hắn không nể mặt như vậy, hiển nhiên là đến tình trạng không hề e ngại!

Thiên Khí xanh cả mặt, tóc dựng ngược, trong hai mắt của hắn cũng đầy lửa giận sáng rực, rõ ràng bị tức giận không nhẹ. Hắn lại không dài dòng, thân hình lóe lên xông về phía trước, ma xoa màu đen trong tay đột nhiên to lên, lập tức lăng không tức giận vung vẩy lao tới!

Thiên Ninh không dám chậm trễ, cùng bốn vị Đại Vu đồng thời ra tay, hoặc là Ma Phủ, hoặc là Ma Kiếm, chỉ một thoáng sát cơ đã tàn sát bừa bãi, pháp lực nổ mạnh!

Ai ngờ Lăng Đạo lại không ứng chiến, trao đổi ánh mắt cùng Thanh Diệp, đột nhiên phát động đánh bất ngờ. Đứng mũi chịu sào là một vị Đại Vu không kịp ngăn cản, đảo mắt đã bị hai người bọn họ cướp đường rời đi. Thiên Khí tức giận khó tiêu, sau đó liền muốn đuổi kịp, Thiên Ninh đúng lúc lên tiếng nói:

- Lão đệ khoan đã...

Tuy nhiên nghĩ lại, hai sư huynh đệ này đã trốn về phía xa, Lăng Đạo cười lạnh đầy trào phúng, âm thanh vẫn còn vang vọng xung quanh:

- Ha ha! Ngoài giới hỗn độn, không gặp không về...

Lăng Đạo ở giữa không trung bỗng nhiên dừng lại, sát khí dày đặc tuôn ra, áo bài và mái tóc để xõa cuốn lên giống như bị gió thổi, cũng mơ hồ vang lên tiếng phần phật. Trong nháy mắt ngắn ngủi, hắn cuối cùng đã hiện ra hình dáng, chỉ thấy một gương mặt nghị lực lại lạnh lùng, mày kiếm dựng ngược, hai mắt đầy sát khí, uy thế cuồng ngạo khiến cho người ta không dám nhìn thẳng, giọng ép hỏi:

- Sư huynh, làm sao có thể mặc cho nghiệt đồ trốn tới ngoài giới hỗn độn được?

Bốn vị Đại Vu chậm rãi vây quanh, vẻ mặt mỗi người đều không hiểu.

Thiên Ninh không chút hoang mang lắc đầu, bàn tay lật một cái, trước mặt có thêm một bạch ngọc vòng tròn hơn thước. Cử chỉ của hắn lặng lẽ đoan trang, cao thâm khó lường nói:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free