Vô Tiên - Chương 2653:
Hai vị Đại Vu này cùng Lâm Nhất cũng không có mâu thuẫn, lại cùng đám người Thiên Ninh, Thiên Khí và cao nhân ma tu cùng chia vui buồn, tất nhiên hiểu rõ lập trường địch ta khác nhau, bây giờ hai bên đột nhiên gặp ở một địa phương như vậy, không thể không khiến người ta cảm thấy bất ngờ và nghi ngờ nặng nề!
Nhất là năm đó sau khi từ biệt ở tháp Cửu Thiên, hai bên lại chưa cùng xuất hiện, trong thời đại gần đây không ngừng nghe được rất nhiều tin đồn. Như là Lâm Nhất giết Cửu Huyền, Ma tôn thất bại thảm hại không phải là trường hợp cá biệt, nói chung huyền diệu khó giải thích, quả thực chính là một đoạn truyền kỳ không thể tưởng tượng nổi!
Mà vào lúc này, cuối cùng nhìn thấy tiểu tử truyền kỳ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ kia, tất nhiên khiến người ta có chút trở tay không kịp. Quan trọng ở chỗ tu vi của hắn khó dò, sâu cạn không rõ, kế tiếp là phúc hay là họa thì có lẽ chỉ có trời biết được!
Lâm Nhất không nhanh không chậm nói:
- Có câu, tri ân không báo sẽ bị trời phạt, thiếu nợ không trả sẽ bị sét đánh. Lâm mỗ đã từng cứu tính mạng của hai vị trưởng lão ma tu cùng bảy vị Đại Vu, các vị trước sau không nhắc tới chuyện báo đáp. Lâm mỗ chỉ có thể tới cửa đòi nợ, lấy lại thiên đạo chính nghĩa!
Cái "Có câu" này đến từ phương nào thì không thể kiểm tra nhưng lời lẽ đầy khí phách. Giết người thì đền mạng, thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa. Ởn cứu mạng lại phải trả như thế nào, có thể có ý nghĩa khác!
Quả nhiên là người tới không có ý tốt, người tốt lại không đến.
Vẻ mặt Quỷ Nhật cứng đờ, không lời chống đỡ.
Quỷ Dạ càng linh hoạt hơn Quỷ Nhật khô khan, trừng mắt quát lên:
- Không nói đến ép phải báo đáp là hành vi tiểu nhân, cho dù tới cửa đòi nợ cũng phải có người thiếu nợ mới được...
Lão rất ngang ngược, bản sắc Ma Hoang Đại Vu đã thể hiện ra rõ ràng.
Mấy trăm năm trước bên trong bí cảnh, chín vị cao nhân ma tu bị giam cầm, nhờ có Lâm Nhất mạo hiểm cứu ra, lúc này mới may mắn thoát khỏi sự vây khốn trở về Ma Thành. Lúc đó Thiên Ninh trưởng lão tùy ý tìm một cớ đã phái tiểu bối Phạm Thiên đi, ngay cả một câu cảm ơn thành tâm thành ý nói cũng không có. Ai ngờ đối phương xưa đâu bằng nay, tự nhiên nhắc lại chuyện cũ. Ơn cứu mạng, tới cửa đòi nợ gì đó, chỉ cần không có ai nhận nợ, ngươi còn có thể áp đặt ở trên người sao?
Lâm Nhất giống như sớm có dự đoán, không cho là đúng cười nói:
- Ha ha! Quỵt nợ không lo, cùng lắm thì lấy cả vốn lẫn lời là được...
Tiếng cười của hắn còn chưa dứt, người đã đến ngoài mười mấy trượng. Còn không đợi hai người có chút ứng biến, trong mắt hắn bỗng nhiên có ánh sáng máu chớp động, lập tức có hai ánh sáng vô hình bắn ra, cũng thuận thế hai tay vung vẩy, pháp quyết bay nhanh.
Quỷ Dạ thấy tình thế không ổn, vội vàng quát chói tai:
- Lấy hai địch một, phần thắng ở bên ta, ra tay...
Hắn là đang nhắc nhở bạn đồng hành, cố gắng lấy số người giành thắng lợi, lại chợt thấy ánh sáng máu tràn ngập, cảnh sắc biến hóa, trong lúc hoảng hốt hình như có một bóng người cực kỳ quen thuộc chậm rãi đi tới, cũng uy nghiêm nói:
- Lão phu muốn quay về Ma Hoang xem thử, còn không đi trước dẫn đường!
- Hoàng tôn...
Quỷ Dạ ngạc nhiên thất thanh, tâm thần đại loạn. Lão chắp tay chào, lập tức đã không thể làm theo ý mình ở trời đất khác biệt.
Bóng dáng của Quỷ Nhật đột nhiên biến mất, tuy không hiểu nguyên nhân nhưng vẻ mặt đại biến, căn bản chưa kịp suy nghĩ nhiều, đã vội lao ra.
Trong chớp mắt, xung quanh bỗng nhiên xuất hiện hơn mười bóng dáng giống nhau như đúc, tất cả đều bấm pháp quyết lại có sát cơ lẫm liệt. Lão vội vàng dừng lại, trong thoáng chốc đã bị chín đường ánh sáng từ trên cao hạ xuống ràng buộc giam cầm, lão cố ra sức giãy giụa nhưng lại nghênh đón kết quả tương tự với Quỷ Dạ...
Một khắc trước còn là ba người giằng co giương cung bạt kiếm, trong nháy mắt chỉ còn lại có một bóng người áo xám đang ung dung đứng trên bầu trời.
Lâm Nhất thu hồi Huyễn Đồng, vẻ mặt vẫn như cũ, lập tức vung ống tay áo chắp tay sau lưng, lúc này mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm!
Trước đây không lâu, Lâm mỗ cả ngày chờ đợi lo lắng, cũng chịu nhục, vẫn không khó tránh khỏi kiếp nạn nặng nề tình cảnh nhấp nhô. Vì vậy lại một đường bôn ba, trốn tránh, bị ép đi về phía trước. Vội vàng giống như ăn mày nghèo túng, hoảng sợ giống như chó nhà có tang. Lại từ phàm tục hương dã đi tới vực ngoại Hồng Hoang; từ thiếu niên ngây thơ đi qua năm tháng tang thương, bây giờ cuối cùng không phải trốn nữa, cũng tùy ý điều khiển số phận sống chết của ma tu Đại Vu Động Thiên hậu kỳ. Nghìn năm trước đây nghĩ lại mà kinh; tiên đạo rèn rũa bao nhiêu, một lời khó nói hết. Cho dù là vậy, chẳng lẽ có thể đạt tới đỉnh phong? Còn xa lắm, người vẫn ở trên đường...
...
Trong kết giới.
Trên vách đá mấy trăm trượng xuất hiện thêm một gian động phủ. trước cửa động phủ, một lão phụ nhân đang nhắm mắt dưỡng thần.
Thương thế của nàng không ngờ đã khỏi hẳn, thoạt nhìn rất hưởng thụ sự an nhàn lúc này. Nhìn xem, một mình ngồi ôm phạm vi ngàn dặm, còn có bốn thuộc hạ cẩn thận hầu hạ, cuộc sống này ngược lại cũng quá tốt! Chỉ đợi kết giới lại có biến hóa, có lẽ còn nắm giữ trời đất càng rộng hơn. Lâm Nhất có bản lĩnh giết mình, nếu không phải, Phục Linh nàng chính là thuỷ tổ một phương, Chí Tôn...
Ở dưới chân ngọn núi, có bốn động phủ khác tiếp giáp nhau, chia ra cho bốn vị ma tu. Bốn người không ung dung tự tại như Phục Linh Đại Vu, ngược lại sống một ngày bằng một năm. Thân là cao thủ tiên đạo phải thích ứng trong mọi tình cảnh đạo lý này ai cũng hiểu được, bị giày vò không được yên như vậy, thực sự khiến người ta khó có thể chịu nổi!
Lúc này, Bạch Nguyên Tử cùng ba vị bạn đồng hành khác tập trung ở một chỗ, trước mặt chính là một vãi cát không lớn, phía trên cắm loạn mấy gốc linh dược. Bốn người ngơ ngác nhìn nhau, nhịn không được than ngắn thở dài...
- Ôi! Nơi đây linh khí thiếu thốn, không có một ngọn cỏ, lại làm thế nào trồng linh dược chứ?
- May mà chúng ta còn giữ mấy gốc linh dược, nếu không lại bị ăn tát!
- Đá cứng biến thành đất cát đã không dễ, lại phải dùng rất nhiều linh khí cùng với lực ngũ hành là khó khăn tới mức nào cũng!
- Nói cẩn thận! Đừng để cho Đại Vu nghe... Đại Nguyên Tử là lão già của Ma Hoang, hoặc có thượng sách thì không ngại đi vào thỉnh giáo đi...
- Vẫn là miễn đi! Đại Nguyên Tử mới đến đã bị Phục Linh Đại Vu coi là người có dụng ý bất lương, muốn hắn quay mặt vào tường trăm năm mới có thể nhập cảnh...
- Đều là ma tu, sao còn như vậy...
- Xuỵt! Bây giờ Phục Linh Đại Vu tự cho mình là chủ nhân kết giới, không cho người ngoài xâm phạm. Nếu ai nhắc tới ma tu đồng đạo, nàng nhất định sẽ trở mặt...
- Ơ? Lại có người đến...
- Trời ơi! Hóa ra là hai vị Đại Vu Quỷ Nhật, Quỷ Dạ, thế này thì náo nhiệt rồi...