Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2652:

Lâm Nhất đi qua sa mạc, lướt qua cồn cát, nhanh như con chim nhạn hồng.

Chỉ là bóng dáng của hắn ở trong hoang vắng vô biên có vẻ đặc biệt cô độc, giống như hắn một mình đi suốt trăm ngàn năm qua. Mặc dù có trăm cong ngàn ngoặt, trải qua hàng nghìn nguy cơ cũng không oán không hối hận. Chỉ vì có ngày đạp nát trời cao, cười nhìn cảnh tĩnh mịch này!

Nửa tháng trôi qua, sắc trời dần dần ảm đạm.

Phía trước còn có mây mù mịt mờ vắt ngang, tất nhiên nơi đây chính cuối phương trời ở đây, khiến người ta không khỏi bàng hoàng, cũng thổn thức nhìn lại đường về.

Lâm Nhất lại không quay đầu, chỉ lặng lẽ bước nhanh hơn. Khi quanh người hắn có long ảnh chớp hiện, đột nhiên hóa thành tia chớp bay nhanh. Lấy tu vi Động Thiên viên mãn của hắn lại thêm uy lực của Thăng Long Quyết, muốn xuyên qua tường bao quanh lao ra cũng chỉ là trong chớp mắt ngắn ngủi.

- Ầm...

Một tiếng nổ nặng nề vang lên ở sâu trong hư vô sâu, theo đó đêm tối hạ xuống.

Lâm Nhất dừng lại trong bóng đêm.

Đây là một phương hư không hỗn độn?

Trong thiên địa vô biên vô hạn ngoại trừ khí hỗn độn như có như không còn có bóng tối nồng đậm mờ mịt. Tuy tầm mắt khó có thể nhìn xa, may mà thần thức có thể dùng được, ít nhất bên trong vạn dặm có thể nhìn không xót gì, lại khó tìm ra được bóng dáng của những người khác.

Đại Nguyên Tử từng nói qua, có hai ma tu Đại Vu đi trước một bước. Hai người kia có đi tới giới này, hay đi đâu?

Khi Lâm Nhất nghi ngờ, không quên thuận tay lấy ra hồ lô Tử Kim uống vài hớp. Sau một lát, thấy xa gần vẫn không có động tĩnh gì lạ. Hắn không nghĩ nữa, thu hồi hồ lô tiếp tục đi.

Cứ như vậy, lại qua một tháng.

Lâm Nhất trước sau không có thu hoạch được gì, chỉ phải tiếp tục đi về phía trước. Khi hắn lại đi qua hai kết giới hỗn độn, cảnh tưởng trước sau như một, vẫn là hư không yên tĩnh, cùng với bóng tối vô biên.

Tuy nhiên, trong thần thức của hắn hình như có phát hiện. Ở ngoài vạn dặm mơ hồ có hai bóng người...

Nói thật, chạy tiếp cũng không thể không phiền. Đầu tiên là xuyên qua Linh Động Tinh Vực, lại trải qua đủ nguy hiểm đáng sợ ở Hỗn Độn Tinh Vực, cho dù là tu vi cảnh giới giống như Lâm Nhất cũng dần dần cảm thấy mệt mỏi không chịu nổi. Bởi vậy có thể thấy được, đám người Thiên Ninh, Thiên Khí trang bị nhẹ nhàng cũng là một loại hành động bất đắc dĩ. Ma Thành tuy có rất nhiều cao thủ, nhưng tu vi khác nhau, nếu như trải qua dày vò hành hạ như vậy, chắc chắn ở trên đường sẽ gần thất lạc, đến lúc đó căn bản không cần người khác ra tay, đã thất bại thảm hại ra về từ lâu. Cái gọi là cường giả đối chọi, những người không có nhiệm vụ vẫn nên né tránh thì thỏa đáng hơn!

Lâm Nhất lại không thể chậm trễ, muốn đuổi kịp đấu trí so dũng với một đám cao thủ, chỉ có thể đuổi theo ngày đêm không ngủ. Ai bảo hắn chậm một bước, ừ, có thể còn chưa muộn...

Đó là hai lão già, mỗi người quan sát mây mù mịt mờ phía trước, còn trao đổi ánh mắt với nhau nhưng không biết có nên tiếp tục đi về phía trước hay không.

Đúng vào lúc này, có giọng nói từ phía xa vọng tới:

- Không biết vị nào là Quỷ Nhật, vị nào là Quỷ Dạ...

Hai lão già tuổi tác có tướng mạo tương tự nhau, trên gương mặt đều đầy nếp nhăn lại râu tóc bạc trắng, chỉ có chiều cao có hơi khác, ngược lại giống như là một đôi huynh đệ cùng tộc có liên quan tới huyết thống, nhất là đạo hiệu nghe cũng tương tự như vậy, Quỷ Nhật, Quỷ Dạ. Vừa nghe có tiếng gọi, hai người bỗng nhiên thoáng ngẩn người ra.

Trong nháy mắt, một bóng người áo xám đã xuất hiện ở ngoài mấy trăm trượng, cũng nhìn về phía hai lão già quan sát từ trên xuống dưới, chợt nói:

- Người khác kết bạn cùng đi, trên đường khó tránh khỏi thất lạc. Hai vị không bỏ không rời như vậy, ngược lại cũng khác thường...

Trong tinh vực hỗn độn có cấm chế khó lường, có thể có người kết bạn vi nhưng chắc chắn sẽ thất lạc. Bên thắt lưng của hai lão già lại bị một dây mây dài ba trượng màu xanh buộc với nhau, phía trên có phù văn chớp hiện khá thần kỳ. Hai người vội vàng cắt dây mây. Một vị trong đó thu hồi rồi lên tiếng:

- Vật ấy tên là Liên Lý, dùng Thanh Đằng vạn năm để luyện ra, tuy không có tác dụng lớn, lại khiến cho người đồng hành không bỏ không rời...

Một người khác không đợi bạn đồng hành nói hết lời đã vội vàng cắt ngang:

- Ngươi là Lâm Nhất? Ta là Quỷ Dạ Đại Vu, lại thế nào...

Lâm Nhất bị người nhận ra thân phận cũng không thấy bất ngờ, hắn cũng đồng thời phân biệt rõ tên gọi của đối phương.

Ma tu có bảy vị Đại Vu, ngoại trừ đám người Phục Linh chính là hai lão nhân này, lần lượt được gọi là Quỷ Nhật cùng Quỷ Dạ. Lâm Nhất đã từng quen biết, cũng không xa lạ gì, cũng không có qua lại vì vậy không quá lưu ý, bây giờ lại gặp mặt, hắn nhất thời không phân biệt ra được ai với ai, lúc này mới chào hỏi theo một phong cách riêng như vậy. Đối phương kết bạn đi cùng, đến nay chưa từng tách ra chứng tỏ đã chuẩn bị sẵn sàng, để tránh khỏi phiền toái!

Lâm Nhất nhếch miệng cười ôn hòa lại ung dung, chậm rãi đi về phía trước, cũng chắp tay nói:

- Quỷ Nhật Đại Vu, Quỷ Dạ Đại Vu, hân hạnh được gặp mặt! Nếu tìm được hai vị, xem ra Thiên Ninh, Thiên Khí và các vị cao nhân cũng cách không xa, ha ha...

Quỷ Nhật khẽ gật đầu, vẻ mặt quan sát.

Quỷ Dạ lại đề phòng, lạnh lùng nói:

- Chưa rõ ý đồ đến thì hãy khoan tới gần...

Lâm Nhất còn chậm rãi đi về phía trước, rất hào hiệp khoát tay áo, nói:

- Không cần suy nghĩ nhiều, Lâm mỗ tới đòi nợ...

Quỷ Nhật kinh ngạc thất thanh:

- Khó trách ngươi có thể giết được bề trên Cửu Huyền, chẳng lẽ đã đạt tới cảnh giới La Thiên?

Quỷ Dạ không có khả năng suy nghĩ nhiều, vội hỏi:

- Xin chỉ giáo cho, thế nào là đòi nợ?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free