Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2651:

Một đường ánh sáng từ xa đến gần, lập tức hiện ra một nhỏ nhắn ngọc tháp màu đen. Trên đó không chỉ bao phủ một tầng cấm chế, còn có một tia pháp lực, chỉ cần dùng tâm niệm tác động thì cách xa trăm vạn dặm cũng có thể tới trong giây lát.

Lâm Nhất phất tay áo cuốn ngọc tháp qua, lại nâng một tay lên muốn phá vỡ ấn ký tinh huyết phía trên.

Đại Nguyên Tử thấy vậy tâm thần không yên, vội nói:

- xin hãy nương tay...

Ngọc tháp này không phải vật tầm thường, chính là pháp bảo bản mệnh của hắn, đã theo cơ thể hắn tu luyện hơn mấy vạn năm, một khi ấn ký tinh huyết bị hủy, bản thân hắn nhất định sẽ bị vạ lây. Chỉ cần còn muốn sống sót thì không thể không có chiếu cố!

Ánh mắt Lâm Nhất liếc nhìn rồi ngồi xuống, tuy không có động tác nhưng vẫn ngắm nhìn thứ trên tay.

Đại Nguyên Tử thầm than một tiếng, không do dự nữa, nói:

- Trước khi trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí trở về Ma Thành, ta với rất nhiều đạo hữu Ma Hoang đã ngầm đầu hàng. Khi hai vị trưởng lão dẫn theo rất nhiều cao thủ chinh phạt Yêu Hoang chúng ta nhận lệnh đi theo. Ai ngờ hai vị Ma tôn Lăng Đạo, Thanh Diệp không chịu dừng...

Chuyện có liên quan đến Ma Thành thảo phạt Yêu Hoang, cùng với trên đường gặp các loại biến cố, Lâm Nhất đã nghe Phục Linh, Nhạc Phàm, Đài An cùng với Tất Kháng nói, biết được một chút. Bây giờ Đại Nguyên Tử nói từ đầu, cơ bản giống nhau. Hắn cũng không hỏi đến, chỉ để ý chậm đợi đoạn sau.

-... Vì thanh lý môn hộ chấm dứt hậu hoạn, hai vị trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí lại dẫn người truy sát không ngừng. Khi nhóm Ma Thành đi tới Linh Động Tinh Vực, vì tu vi của mình cao thấp không bằng nhau nên hơn nửa đạo hữu liền quay về, cao thủ còn lại tiếp tục đi về phía trước. Lăng Ma đạo vị thấy chúng ta người đông thế mạnh nên không dám liều mạng, lại muốn đòi lấy thần khí Cửu Thiên, dẫn theo Thanh Diệp Ma tôn chuyển vàon...

Khi Lâm Nhất nghe được hai từ “chuyển vào của Đại Nguyên Tử thì không khỏi biến sắc.

Lăng Đạo, Thanh Diệp không phải bại trận muốn rút lui, mà là có ý định dẫn mọi người đi sâu vào Linh Động Tinh Vực. Nếu một tu sĩ Động Thiên trung kỳ cũng có thể nhìn ra kỵ lạ trong đó, cao nhân như Thiên Ninh, Thiên Khí làm sao có thể làm như không thấy? Một khi đã biết rõ vẫn hết lần này tới lần khác muốn lên, chuyện xảy ra phản ứng khác thường, tất phải có vấn đề!

- Linh Động Tinh Vực tất nhiên khó lường, nhưng có cảnh giới có tu vi, muốn bình yên xuyên qua cũng không khó. Khi chúng ta đến biển tinh hồng, vừa mới đuổi theo Lăng Đạo cùng Thanh Diệp. Lúc đó, ngoại trừ Thiên Ninh, Thiên Khí cùng mấy vị Đại Vu ra, tất cả đám người còn lại không chịu nổi ứng chiến. Hai vị Ma tôn càng không sợ hãi, muốn đoạt lấy thần khí Cửu Thiên. Hai vị trưởng lão cũng mệt mỏi nổi ứng phó, vào lúc hai bên chém giết giằng co, nói ra hướng đi đường tắt trong thần khí Cửu Thiên, cùng tồn tại ước hẹn quân tử.

..

Lâm Nhất nghe tới đây, không khỏi để ngọc tháp trong tay xuống, vẻ mặt chợt nghiêm lại.

Đường tắt của Cửu Thiên, chính là bí ẩn lớn nhất trên hải đảo cổ xưa trong thần khí. Thiên Ninh, Thiên Khí tự nhiên chia xẻ cùng người, chẳng lẽ tâm tính thay đổi?

-... Con đường tắt của Cửu Thiên là Hỗn Độn Tinh Vực mới. Chỉ cần Lăng Đạo, Thanh Diệp có thể xuyên qua tinh vực trước để tránh được truy sát, hai vị trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí lại đáp ứng lấy ra thần khí cùng hưởng cơ duyên. Hai vị Ma tôn đáp ứng, kết thúc ân cừu cùng tồn tại. Khi các vị cao nhân truy đuổi rời đi, ta với hơn mười vị đạo hữu đi cũng vào theo, nhưng không ngờ Hỗn Độn Tinh Vực quá mức nguy hiểm đáng sợ, ôi...

Lâm Nhất nhếch mép, vẻ mặt nghiền ngẫm.

Hai vị trưởng lão cùng hai vị Ma tôn là kẻ địch sinh tử, còn còn có ước hẹn quân tử, thật thú vị!

Đại Nguyên Tử thở ra một hơi, vẫn còn khiếp sợ, lại nói tiếp:

- Sau khi đi sâu vào hỗn độn, tới một chỗ không ai biết rõ. Hai vị trưởng lão Thiên Ninh, Thiên Khí chắc hẳn còn hoàn hảo, đám người còn lại đều thất lạc. Ta nhờ vào hai vị Đại Vu giúp đỡ, lúc này mới may mắn tới được chỗ này. hai vị tiền bối bận.. Đuổi theo không rảnh chú ý tới ta, vãn bối nhất thời tiến thoái lưỡng nan, vừa gặp Lâm đạo hữu...

Lâm Nhất khẽ gật đầu, ra hiệu Đại Nguyên Tử dừng ở đây.

Giống như đã nói, tình hình liên quan đại thể là như thế. Chẳng qua là ân oán tranh chấp của một đám ma tu mà thôi, thoạt nhìn cũng đơn giản, chỉ là trong đơn giản lại lộ ra vài phần khó hiểu kỳ lạ! Chân tướng thế nào, tiếp theo nên do Lâm mỗ tự mình hiểu!

Lâm Nhất đứng dậy, rất tùy ý hỏi:

- Đại Nguyên Tử, ngươi có muốn quy thuận Lâm mỗ vĩnh viễn không đổi ý hay không ?

Đây là lời cũ nhắc lại giống như có ý tốt nhắc nhở, giống như kiên nhẫn trưng cầu, về phần cuối cùng có phải là lời khuyên hay không, thực sự khiến người ta không thể đoán được!

Đại Nguyên Tử nhìn ràng buộc trên thân, lại nhìn vẻ mặt Lâm Nhất cùng tháp ngọc trong tay hắn, rất quyết đoán trầm giọng nói:

- Khẩn cầu Lâm tôn thu giữ...

Không nói đến tiên phàm, sống sót mới tốt!

Lâm Nhất không để ý mỉm cười, lập tức tiện tay ném đi, nhìn về phía Đại Nguyên Tử ý vị thâm trường nói:

- Ngươi coi như là hai đời làm người, từ nay về sau lại sẽ là trời đất khác biệt...

Đại Nguyên Tử nhìn ngọc tháp đi qua cấm chế tới bên cạnh thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lập tức lại nghe nói vậy thì nhịn không được hơi ngẩn người ra.

Hai đời làm người? Vừa rồi nếu không đáp ứng, mình chắc chắn phải chết! Cái gọi là trời đất khác biệt, rốt cuộc có ám chỉ gì?

Lâm Nhất cũng không ý phân trần, mà phất ống tay áo một cái. Pháp lực phát ra, Đại Nguyên Tử mờ mịt không hiểu lập tức không thấy bóng dáng. Hắn nhìn về phía xa, yếu ớt lẩm bẩm:

- Thiên Ninh, Thiên Khí, hai vị đã từng nghĩ đến Lâm mỗ...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free