Vô Tiên - Chương 2650:
Ngọc tháp nhỏ ầm ầm bay tới, lại có sét đánh mạnh, cũng có ánh sáng chớp hiện bóng tháp tăng vọt, giống hệt núi lở đất nứt không thể đỡ!
Lâm Nhất không ngờ được đối phương sẽ đột nhiên đánh lén, thoáng bất ngờ, lập tức đã ánh sáng màu đen che thể sát cơ giáng vào đầu. Hắn lại thong thả không rối loạn, không tránh không né, hai tay vung lên, tiếp theo một tay bấm quyết chỉ lên cao. Theo động tác của hắn, thiên địa khí cơ bỗng nhiên bị kìm hãm, tiếp theo mang theo càng uy thế cường đại cuốn ngược đi.
Trong chớp mắt, bóng tháp màu đen tăng vọt tới hơn mười trượng đột nhiên dừng lại, tiếp theo lắc trái lắc phải, sát cơ cũng khó phát ra được nữa, lập tức dần dần yên tĩnh lẳng lặng treo trên bầu trời.
Chỉ cần Lâm Nhất ra tay sẽ không dây dưa. Hắn bỏ xuống pháp bảo ngọc tháp, nhấc chân đi về phía trước, theo ánh sáng vặn vẹo, bóng dáng phiêu dật của hắn đột nhiên biến mất.
Trong phút chốc, ngoài trăm vạn dặm.
Đại Nguyên Tử đang vội bỏ chạy chợt dừng lại nhìn xung quanh.
Lão thật sự không biết nên đi đây, nếu không cần gì phải hoạt động quy củ ở chỗ này, cũng dây dưa cho đến nay. Tiếc rằng trong lúc nguy cấp không cho phép hắn cầu mắn, nên mới rời khỏi đó.
Mà chuyện tới trước mặt mới biết hối hận, lúc này còn muốn đi nhanh trốn họa đâu có dễ như vậy!
Hắn chẳng qua vừa dừng lại, chín ánh sáng màu trắng kỳ lạ lặng lẽ tới, lại giống như chín ngón tay thần kỳ đang đón gió lay động, lại dường như chín con giao long bay lên không trung tản ra, vừa động chính là sát cơ tản ra lấy mạng đoạt hồn!
Trong lòng Đại Nguyên Tử vô cùng kinh ngạc, lại không chú ý tới được mất, chỉ để ý phát động pháp lực mà liều mạng chạy như điên. Mà chín ánh sáng màu trắng này ẩn chứa lực kết giới từ trên cao hạ xuống, lập tức giam cầm toàn thân hắn. "Ầm" một tiếng, hắn ngã trên mặt đất, tiếp theo lại không khống chế được mà bay lên.
Cùng lúc đó, trong hư vô phía trước có ánh sáng vặn vẹo, chậm rãi xuất hiện một bóng người áo xám đáng sợ quen thuộc, vẻ mặt không hiểu hỏi:
- Người nhất mực muốn, ngược lại cũng hiếm thấy...
Một mực muốn chết? Người tu đạo tất nhiên nhìn thấu thân hay không, lại không ai không muốn thọ cùng trời đất, sáng cùng trăng sao. Có lẽ có người muốn chết nhưng tuyệt đối không phải là bản thân!
Tay chân của Đại Nguyên Tử không thể cử động, pháp lực và tu vi bị giam cấm, thần hồn, tâm trí không có gì đáng ngại. Lão đứng ở giữa không trung, vội vàng lên tiếng nói:
- Ta thật sự bất đắc dĩ thôi, mong hãy mở một mắt lưới...
Lâm Nhất ra tay ngăn cản pháp bảo ngọc tháp tập kích, lại đuổi theo Đại Nguyên Tử cũng khống chế đối phương, trước sau cũng chỉ mấy thở dốc. Chỉ là không có cấm chế ngăn cản, hoặc bất ngờ gì khác, một cao thủ Động Thiên trung kỳ muốn chạy trốn khỏi sự truy sát của hắn, chẳng khác nào người si nói mộng. Lấy tu vi của hắn thi triển ra "Hàng yêu thuật", cộng thêm lực kết giới, căn bản sẽ không cho đối phương có bất kỳ cơ hội thở dốc.
Cho dù là ma tu đại vu như Phục Linh còn có thể bị ép phải chấp nhận số mệnh. Đại Nguyên Tử ngươi chỉ một cao thủ Động Thiên trung kỳ mà thôi, sao có thể gian ngoan không đổi như vậy?
Sau khi Lâm Nhất hiện thân, ung dung dừng lại ở ngoài ba trượng, vẫn hiếu kỳ nói:
- Ngươi nói, vừa mới lấy ra ngọc tháp đập ta chỉ do vội vàng bất đắc dĩ sao? Hừ, đúng là buồn cười.
..
Đại Nguyên Tử sống chết sớm tối nên không cố kỵ nữa, dứt khoát nói thẳng:
- Khi tại hạ trông coi Ma Hoàng Cốc, từng gây khó dễ cho hai vị huynh đệ của ngươi. Vừa có hận cũ, ngươi làm sao đồng ý tha cho ta. Nên chỉ đành phải như vậy... Như vậy...
Bây giờ Lâm Nhất, từ lâu đã là nhân vật có danh tiếng chấn động Bát Hoang. Mọi người đều biết, hai vị huynh đệ của hắn chính là lão Long cùng Hổ Đầu.
Đại Nguyên Tử nhắc tới lại một chuyện cũ.
Nhớ năm đó ba huynh đệ mới tới Hồng Hoang, bất ngờ thất lạc. Trong đó lão Long cùng Hổ Đầu xông nhầm vào Ma Hoang sau, đại sát bốn phương, nhưng không địch lại Đại Nguyên Tử của Ma Hoàng Cốc, cuối cùng bị đuổi cho chạy trối chết. Lâm Nhất có biết một chút về điều này nhưng không quá mức lưu ý. Huynh đệ ba đều là người lòng dạ rộng rãi, lại xưa nay không quá so đo, chỉ tìm kiếm đối thủ càng cường đại hơn, sao để lòng một ma tu Động Thiên trung kỳ.
Đại Nguyên Tử thân là người trong cuộc, trước sau canh cánh trong lòng, lúc này đột nhiên gặp phải Lâm Nhất, hắn chỉ muốn xoay người chạy thoát thân. Phải biết rằng người được gọi là đạo tâm vĩnh viễn kiên định, vui vẻ với ân cừu chỗ nào cũng có. Nếu đối phương hẹp hòi, chắc chắn sẽ mượn cơ hội trả thù. Lúc này không đi, còn đợi tới khi nào!
Lâm Nhất hiểu rõ tiền căn hậu quả, khóe miệng cong lên, trầm giọng nói:
- Nếu là chuyện xưa, ta với hai vị huynh đệ có thể bỏ qua chuyện cũ. Nếu như trong lòng tồn tại u mê không chịu tỉnh ngộ, ta không ngại tiễn ngươi đi sinh luân hồi!
Đi sinh luân hồi, nói dễ nghe, nói ngắn gọn có một chữ, chết!
Vẻ mặt Đại Nguyên Tử hãy còn lo lắng không yên, nghe vậy liền vội vàng gật đầu đáp ứng. Không ngờ được đối phương rộng lượng như vậy, lão chỉ đành phải thuận theo. Sống sót đã may mắn rồi, còn nhiều thời gian. Thân là kẻ tu đạo, cảm ứng Thiên Cơ tùy duyên ứng biến, chẳng lẽ không phải là một loại cảnh giới chí cao sao...
Lâm Nhất không dài dòng, vung tay áo phẩy nhẹ.
Đại Nguyên Tử giống như tảng đá rơi xuống đất, cấm chế lập tức bao bọc toàn thân thành thật ngồi. Lão không biết số phận tiếp theo sẽ thế nào, chỉ lo sợ không yên nhìn chằm chằm vào bóng người áo xám kia.
Lâm Nhất chậm rãi hạ xuống, nói:
- Theo những gì ta được biết, Thiên Ninh, Thiên Khí dẫn theo hai mươi cao thủ ma tu tới chỗ này, nhưng đến nay chưa thấy quay lại. Đại Nguyên Tử ngươi chắc hẳn là một người trong đó. Ngươi không ngại nói cho Lâm mỗ nghe một chút, ví dụ như: Hai năm qua rốt cuộc phát sinh chuyện gì...
Hắn giống như đang tự nói với mình, khóe miệng vẫn tươi cười, cũng nhàn nhã đi tới, vừa quan sát tình hình xung quanh, còn không quên vẫy tay về phía xa.
Trong tầm mắt đều là nham thạch cứng rắn cùng cát đá vụn, gò đất nhấp nhô. Ngoại trừ hoang vắng vẫn là hoang vắng, không có linh khí, không có sinh cơ, giống như một nơi yên tĩnh chưa thức tỉnh. Chính là một nơi hoang vắng như thế, trải qua mấy chục, mấy trăm vạn năm lắng đọng, có lẽ sẽ có vạn vật nảy mầm n! Lại như rừng nào đó trong kết giới La Thiên có thể cũng diễn sinh ra nhật nguyệt, hóa ra ngôi sao. Nếu như Lâm mỗ là chủ nhân của kết giới, vậy người một tay sáng lập Hồng Hoang là ai?