Vô Tiên - Chương 2649:
Hơn mười trượng chính là hơn mười tinh thạch trên trăm trượng, trải qua rèn luyện chỉ còn lại có một đốt ngón tay. Bởi vậy có thể thấy được lực hỗn độn mạnh mẽ thế nào. Nếu như tu vi của Lâm mỗ không cao, chỉ sợ cũng có kết quả như thế!
Tuy nhiên, khi rất nhiều tinh thạch tập trung lại, hỗn độn đến cực điểm, càn khôn xoay chuyển, lại giống như cực âm cực dương biến hóa, giới tử trời đất khác nhau, đại thiên vạn vật trộn lẫn, đúng là huyền diệu! Sau khi may mắn thoát khỏi bị vây khốn, chẳng lẽ đã vượt qua Hỗn Độn Tinh Vực? Vẻ mặt lão già kia không tốt, là người nào vậy?
- Bản thân là Đại Nguyên Tử của Ma Hoàng Cốc, không biết vị đạo hữu này xưng hô như thế nào, đến từ phương nào?
Lâm Nhất bỏ đá vụn trong tay xuống, vẫn nằm ngang liếc nhìn qua.
Ngoài mười mấy trượng lão già lại tranh lên tiếng trước, rõ ràng muốn tìm hiểu lai lịch của hắn. Theo đối phương thấy, một nam tử trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện nơi này, lại có hành tung chật vật tu vi không rõ, tất nhiên phải nghiêm khắc đề phòng bất trắc!
Đại Nguyên Tử của Ma Hoàng Cốc? Đến từ tu sĩ Ma Hoang, không trách được nhìn lạ mặt.
Ánh mắt của Lâm Nhất nhìn lướt qua lão nhân kia, lập tức đã hiểu rõ tình hình.
Đây là một sa mạc rất lớn vắng vẻ, ngoại trừ nham thạch cứng, chính là cát đá và gò đất trải dài vô biên vô hạn. Cho dù sắc trời mù sương cũng trong suốt tĩnh mịch nặng nề. Bên trong phạm vi ngàn vạn dặm đều hoang vắng. Xa hơn nữa thì thần thức bị hạn chế. Không cần suy nghĩ nhiều, căn bản không có xuyên qua hỗn độn. Địa phương này vẫn còn là kết giới một phương...
- Đạo hữu, vẫn mong hãy trả lời!
Giọng nói giục giã vang lên, giống như có vài phần không nhịn được.
Lâm Nhất không thêm để ý, chậm rãi từ dưới đất ngồi dậy. Trên sườn núi đá phía sau xuất hiện thêm một hố sau hơn thước, hiển nhiên là vừa rồi rơi xuống gây ra. Nhìn theo phương hướng tới, lại tìm không thấy vết tích của hàng rào kết giới...
- Hừ! Đạo hữu còn không trả lời thì đừng trách pháp bảo vô tình!
Một tiếng quát chói tai vang lên, sát cơ chậm rãi dâng cao.
Lâm Nhất thoáng nhíu mày rồi thản nhiên đứng dậy, tiếp theo không chút hoang mang bước thong thả hai bước, lúc này mới "vù" một tiếng vung ống tay áo lên, hất cằm, cười thản nhiên:
- Bản thân Lâm Nhất, lại xem pháp bảo của ngươi vô tình thế nào...
- Lâm Nhất?
Nghe tiếng, Đại Nguyên Tử hơi ngẩn người ra, lập tức nhớ ra điều gì liền nhịn không được lùi lại, cũng quan sát hắn từ trên xuống, không ngừng hỏi:
- Ngươi là Lâm Nhất đã giết Cửu Huyền, đánh bại Lăng Đạo, Thanh Diệp? Sao ngươi tới chỗ này, ngươi định làm gì...
Vẻ mặt Lâm Nhất vẫn như trước, nhưng hai mắt chợt lạnh nói:
- Đại Nguyên Tử, còn dám lui lại phía sau một bước, Lâm mỗ làm cho thần hồn của ngươi đều tiêu tan!
Những lời này rất có tác dụng, nhất là do hắn chính miệng nói ra, cũng không chỉ hù dọa người, mà là điềm báo của sự giết chóc, dấu hiệu đoạt mạng!
Đại Nguyên Tử chợt dừng lại tại chỗ, nắm thật chặt ngọc tháp màu đen trong tay, nưng không dám dịch chuyển nửa bước, hoảng loạn nói:
- Lâm... Lâm đạo hữu! Vẫn mong mở một mắt lưới...
Hắn cũng là cao thủ được cả Ma Hoang biết tới, bây giờ không ngờ lại đại loạn. Chỉ vì tiếng xấu của Lâm Nhất đã rõ ràng, ma tu nghe thấy đều biến sắc. Bây giờ hai bên không thể buông tha, lại có thể nào không khiến người ta khiếp sợ được!
Lâm Nhất dứt khoát nói:
- Ngươi muốn sống thì chỉ có hai con đường có thể đi!
Đại Nguyên Tử vội nói:
- Xin chỉ giáo...
Lâm Nhất nói:
- Thứ nhất, nói thật nói ra hướng đi của Thiên Ninh, Thiên Khí cùng với Lăng Đạo, Thanh Diệp.
Đại Nguyên Tử sợ hãi hỏi:
- Xin hỏi thứ hai...
Lâm Nhất tùy tiếng nói:
- Lập tức quy thuận, cả đời không hối hận!
Đại Nguyên Tử biến sắc, do dự nói:
- Đây... căn bản là một con đường...
Hắn còn chưa nói dứt lời, đột nhiên ném tháp đen trong tay, xoay người bỏ trốn thật xa mà không quay đầu lại.
Lâm Nhất có chút bất ngờ, hai hàng lông mày hơi nhướng lên.