Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2648:

Trên tinh thạch, Lâm Nhất ngồi một mình.

Trong thần thức, tình hình kết giới vừa xem hiểu ngay. Trong đó chia ra làm hai với khoảng cách khác nhau.

Đám người Phục Linh chiếm khoảng ngàn dặm, cũng muốn sáng lập cái gọi là quyền sở hữu. Lâm mỗ nói khai hoang vốn có ám chỉ khác. Bây giờ như vậy, ngược lại cũng là vô tâm cắm liễu, liễu lên cây. Không quan tâm mấy người kia lăn qua lăn lại thế nào, ít nhất là đang xây dựng, quy hoạch tiền đồ cho quê hương! Nhưng theo hắn, chỉ có năm người quá ít...

Phạm vi ngàn dặm, mới chỉ là góc nhỏ hẹp hẻo lánh. Còn lại đất trời rộng lớn với tám, chín ngàn dặm mới là cảnh tượng thật sự của kết giới.

Ở dưới bầu trời với hào quang chớp hiện, mặt đất nhấp ngô, sông núi ngang dọc. Còn có khe sâu hiểm trở, cùng với đỉnh núi cao vạn trượng hùng kỳ. Lại phân chia cao thấp khác nhau, khắp nơi dần dần phân chia!

Ngoài ra, hơn ba mươi phân thân ảo ảnh vẫn còn ở đây khổ luyện không dừng. Chính mắt thấy hai thức cuối cùng của Thiên Ma Cửu Ấn, quả nhiên được cơ duyên lớn...

Lâm Nhất vẫn lặng lẽ xuất thần, tinh thạch dưới thân bỗng nhiên khẽ chấn động. Hắn trợn mắt, vẻ mặt hơi kinh ngạc.

Cùng lúc đó, khí cơ xung quanh chấn động. Bị ảnh hưởng, các tinh thạch dao động lên xuống không ngừng. Nhìn thoáng qua giống như cuộn trào. Nơi thần thức có thể đến được, ngoại trừ khí hỗn độn trở nên mất trật tự nóng nảy, chỉ có vô tận hư không tối tăm kỳ lạ khó lường...

Lâm Nhất sợ hãi nhìn xung quanh, nhất thời không hiểu nguyên nhân.

Hỗn Độn Tinh Vực chính là một nơi đủ để vây giết cao nhân La Thiên! Bất kể là ai, chỉ có chút lơ là đều sẽ có nguy cơ rơi vào đường cùng khó có thể tự mình thoát ra. Bản thân ở nơi đây, chỉ có một đường cẩn thận!

Lâm Nhất giống như nhớ ra cái gì, thoáng tập trung tinh thần. Trong chốc lát, lại bất đắc dĩ lắc đầu.

Có thể hắn vốn nên biết được hướng đi của Thiên Ninh, Thiên Khí, ai có thể ngờ được tất cả những chuyện phát sinh sau đó! Bây giờ hắn chỉ có thể đi về phía trước tìm kiếm, tiếp theo lại thế nào thì căn bản không thể nào biết được. Tuy nhiên, nếu lần này đi gian nan, Thiên Ninh, Thiên Khí cũng sẽ không quá mức dễ dàng...

Lâm Nhất đang trầm tư, bỗng nhiên ngã về phía trước. Hắn phát hiện không ổn, liền bay lên.

Các tinh thạch vốn rất vững vàng, nhưng vào lúc này đột nhiên lăn lộn.

Lâm Nhất cố tình né tránh tìm hướng khác nhưng không nhịn được sự tò mò trong lòng, vì vậy lại theo đám đá lăn cuồn cuộn tiếp tục đi về phía trước, cũng cố gắng tản ra thần thức âm thầm đề phòng.

Một ngày trôi qua, tình hình vẫn như trước. Ba ngày trôi qua, tình hình vẫn như trước.

Rất nhiều đá lăn cuồn cuộn hội tụ lại thành một dòng sông chảy không ngừng, lao thẳng đến sâu bên trong hư vô này. Lại qua hơn mười ngày, tốc độ càng nhanh hơn. Dường như không trung tối tăm tồn tại một quỹ tích vô hình, hoặc là lực ràng buộc, đang hút, nắm kéo những tảng đá lăn cuồn cuộn chạy về phía trước, cũng bởi vậy tập trung thành một khí cơ mạnh mẽ khó hiểu, giống như dòng nước lũ đang thật sự chảy cuồn cuộn càng không thể cứu vãn!

Lâm Nhất bồng bềnh ở giữa, cho dù không có pháp lực, không khống chế được mà theo đá lăn cuồn cuộn về phía trước. Nhưng lực ràng buộc càng thêm rõ ràng, không khỏi khiến trong lòng người ta sinh ra cảm giác lo sợ nghi ngờ bất an.

Những mảnh sao vụn muốn đi đâu, chỗ nào mới là điểm cuối?

Lâm Nhất đuổi theo nửa tháng, chỉ là một chút tò mò đã không còn sót lại. Đến lúc này, trong thần thức vẫn không nhìn thấy rõ tình cảnh phía trước. Hắn không muốn tiếp tục ở lại nên lập tức phi thân ngược dòng lên, cũng linh hoạt tránh tinh thạch đang lao cuồn cuộn, không bao lâu đã lao qua hơn mười dặm.

Tuy nhiên, hkhi hắn di chuyển lai jhơi tốn sức. hắn mới quay đầu nhìn xung quanh, vẻ mặt không khỏi kinh ngạc.

Trước đây thuận thế rời đi, hắn cũng không quá lưu ý.

Bây giờ vừa thoát khỏi, mới phát giác những tảng đá lăn cuồn cuộn lao đi rất nhanh, mỗi tảng đá đều kéo theo ánh sáng nhàn nhạt, lại tiếp xúc nhau hội tụ thành dải, giống như một ngân hà lao nhanh trong trời đêm, cảnh tượng có thể nói là vô cùng hoành tráng!

Đây có lẽ là cảnh tượng hỗn độn bắt đầu phân chia...

Lâm Nhất đang nhìn nhập tâm, một tinh thạch hơn nghìn trượng lao tới. Hắn không kịp chuẩn bị, vội vàng né tránh. Nhưng mới có động tác, tốc độ lại bị kéo chậm lại. Trong lòng hắn biết không ổn, toàn thân phát động ánh sáng Huyền Thiên Thuẫn chợt nóng nảy nhảy dựng lên. Mắt thấy sắp tránh thoát tinh thạch, ngay lúc đó lại có vài lưu tinh bắn tới nhanh như tên.

Nhất thời sơ suất, cực kỳ nguy hiểm!

Lâm Nhất không rảnh tránh né, vội vàng thuận thế lui về phía sau, lại giống như ngã vào dòng chảy không dừng được, trong nháy mắt tức hóa thành một khối đá lăn cuồn cuộn bay nhanh đi. Hắn gặp biến cố nhưng không sợ hãi, ổn định thân hình, mượn cơ hội quan sát tình hình trước sau.

Tuy nhiên chỉ trong giây lát, đá lăn cuồn cuộn lao đi càng nhanh hơn. Dòng ngân hà rộng hơn mười dặm dần dần co lại, hẹp hơn, ở phía trước uốn lượn lại. Xuyên qua bóng tối hỗn độn, trong thần thức mơ hồ có thể thấy được ở ngoài vạn dặm có các sao tập trung, cũng bắn ra ánh sáng chớp hiện, lại có năm màu biến hóa khôn lường thần kỳ bất phàm!

Đó là nhân của hỗn độn, hay là trung tâm của trời đất?

Lúc đó ngũ hành tập trung mới khởi động, có phải có nghĩa là quá dễ dàng, Thái Sơ, Thái Thủy, Thái Tố cùng với Thái Cực, Vô Cực có rất nhiều biến hóa? Ngược lại cũng thế, lại do Vô Cực, Thái Cực, Thái Tố, Thái Thủy, Thái Sơ cùng với Thái Dịch diễn sinh, cho đến cảnh ban đầu của hỗn độn...

Trong lúc hoảng hốt, đầu óc Lâm Nhất dường như rộng mở rõ ràng hơn, lại giống như nhìn thấy tương lai càng thêm tươi sáng, khiến suy nghĩ trong lòng thông suốt, cảnh giới cũng bình yên!

Hắn không lại nghĩ cách thoát thân, chỉ lo chăm chú nhìn càn khôn biến hóa phía trước để lĩnh ngộ hết tình hình.

Tình hình nơi đây, không thể so với trước kia. Lúc đó muốn thoát đi, còn phải chạy theo bình tĩnh tìm thời cơ trong biến hóa. Cát hung họa phúc từ trước đến nay là làm bạn theo cùng, tạm thời không ngại tùy duyên theo duyên! Hắn là dựa vào nghị lực, liều mạng cũng là dũng khí!

Sau nửa canh giờ, hành trình xuyên qua tĩnh mịch dài dằng dặc, cũng trải qua dòng nước lũ cuồn cuộn rất lâu, cuối cùng đã tới điểm cuối của chuyến đi này. Có thể thấy được hàng nghìn hàng vạn ánh sao bay, sấm chớp rền vang đột ngột phát ra!

Đến lúc này, nếu muốn né tránh gắn thì đã muộn.

Lâm Nhất chỉ để ý long giáp, thuẫn quang hộ thể, tâm thần cảnh giác, lao theo dòng nước lũ điên cuồng chảy xiết rời đi. Trong ánh sáng chói mắt cùng tiếng nổ điếc tai, phía trước đột nhiên xuất hiện một điểm ánh sáng màu đen đang nhanh chóng lớn dần. Hắn tránh những tảng đá lăn bên cạnh, từ trong đó có một khối lao tới. Thoáng chốc tiếng ồn ào náo động, trời đất xoay chuyển...

...

Giữa không trung bỗng nhiên lao ra một bóng người, cũng theo đá loạn bắn ra, lập tức rơi xuống đất mà phát ra những tiếng "Ầm ầm".

Cùng lúc đó, phía xa có người nghe tiếng lao đến. Đó là một lão già gầy gò với vải bào quấn thân, cao thủ Động Thiên trung kỳ, trong thần sắc mệt mỏi lộ ra vài phần kinh ngạc, còn không quên nhân cơ hội nắm một cái tháp ngọc màu đen cao hơn thước ép lực mà chờ.

Lâm Nhất không dừng lại được, ngã mạnh xuống n mặt đất, lại cực kỳ chật vật lộn mèo, lúc này mới lại "Bịch" một tiếng nằm ngửa mặt hướng lên trời. Ngay lập tức, một trận đá vụn rơi xuống như mưa, tất cả đều tròn vo đen thui, cũng lộ ra khí cơ hỗn độn. Hắn đứng lên, tiện tay phất tay áo vung lên, lập tức đã hất mưa đá về phía bên cạnh, lại giơ bàn tay, cuối cùng nhân cơ hội nắm lấy một khối đá, sau đó có hứng thú quan sát.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free