Vô Tiên - Chương 2647:
Vẻ mặt Bạch Nguyên Tử hãy còn khổ sở nói:
- Đạo nhân luân thì phải tường thuật thế nào...
Ngươi có thể song tu, cũng có thể từng có hơn mười đạo lữ, rất nhiều vui thích đều không nói được, lại không thể nói cho người khác biết. Đặc biệt đối phương còn là một lão phụ nhân, cho dù nàng lại tò mò cũng không được, thật sự nói không nên lời!
Phục Linh trừng mắt một cái, lại muốn nổi giận.
Đúng lúc này, trời đất lắc lư có tiếng sấm mơ hồ, theo sau chính là từng trận cuồng phong đột nhiên tới, ngay sau đó gò núi nhô cao, khắp nơi lún xuống, giống hệt núi lở đất nứt vậy...
Có lẽ qua mười mấy canh giờ, có lẽ chỉ là trong nháy mắt.
Phục Linh đã đứng thẳng, lại còn trố mắt ngạc nhiên. Đám bốn người Bạch Nguyên Tử canh giữ ở cách đó không xa cũng kinh ngạc không thôi.
Gò núi không thấy đâu nữa, thay vào đó lại là một đỉnh núi với phạm vi mười mấy trượng. Xung quanh là bầu trời mênh mông vô bờ. Dưới chân lại là vách núi đá, cùng với ngọn núi cao tới mấy trăm trượng. Chỗ xa hơn lại là núi non chập chùng, khe rãnh mọc lên như rừng. Thần thức có thể đến được cũng chừng ngàn dặm rộng. Lại có vòm trời rộng lớn với nhiều tầng ráng mây màu kỳ lạ, khí cơ tràn ngập thiên địa linh động...
- Hắn từng nói qua, theo thời gian, nơi đây sẽ càng trống trải hơn. Lúc này mới qua bao lâu đã lại thay trời đổi đất như vậy?
Phục Linh khó có thể tin được thì thào tự nói, lại không nhịn được liên tục lắc đầu.
Ngay vào lúc này, một bóng người áo xám xuất hiện ở giữa không trung cách đó mấy trăm trượng. Chỉ thấy ống tay áo của hắn tung bay, mái tóc xõa phất phơ, bước trên không trung như đi dạo trong sân đình vắng vẻ, trong nháy mắt đã đến gần ngọn núi. Hắn vẫn chưa lưu ý tới năm người trên đỉnh núi, chỉ để ý nhìn xung quanh có chút suy nghĩ.
Đám bốn tu sĩ Ma Thành Bạch Nguyên Tử ngơ ngác nhìn nhau, vội vàng bay lên trời với vẻ mặt đề phòng.
Phục Linh thấy rõ người tới cũng không bối rối, mà nói với vẻ bất ngờ:
- Lâm Nhất! Không trách được kết giới có tăng lên, hóa ra là tu vi của ngươi tinh tiến...
Chỉ có chủ nhân nơi đây mới có thể tới lui tự nhiên ở trong kết giới, Lâm Nhất. Hắn tiếp tục quan sát tình hình xung quanh, thản nhiên đáp:
- Chẳng qua là khó có thể đạt đến Động Thiên hậu kỳ viên mãn mà thôi, không đáng nói đến quá!
Mặt Phục Linh trầm xuống, nhịn không được thầm hừ một tiếng.
Hừ, cuồng vọng!
Lấy Hồng Hoang to lớn, người Động Thiên hậu kỳ viên mãn cũng rất ít, đây là bắt nạt lão thân ta mắt mờ sao? Tuy nhiên, nhớ tới trước đó hắn chỉ có tu vi hậu kỳ đại thành, tại sao trong thời gian ngắn ngủi đã đột nhiên tăng vọt? Còn có phong thái bình tĩnh tự nhiên, cùng với uy thế phát ra không ngờ là một cao nhân La Thiên thật sự...
Lâm Nhất phát hiện ra kết giới biến hóa nên không khỏi kiểm tra khắp nơi một lúc. Cho dù hắn tới chỗ này, vẫn chìm đắm trong cảnh ngộ trước đó.
Lâm mỗ tự nhiên giết Ma hoàng Huyền Tiêu? Nếu bị Thiên Ninh, Thiên Khí hoặc là Lăng Đạo, Thanh Diệp và rất nhiều ma tu biết được chân tướng, chỉ sợ tiếp theo tất cả đều sẽ không thể nào tưởng tượng được!
Mà vào giây phút đó, Ma Phủ nghiền nát tàn hồn của Huyền Tiêu, cũng cắn nuốt thần hồn lực của lão, nhưng không ngờ cuối cùng lại bị Lâm mỗ nhặt được hai lợi ích lớn: Thiên Ma Ấn cắn nuốt chỉ là một tia thần hồn lực lại ẩn chứa pháp lực tu vi cảnh giới La Thiên. Mượn ma tính nghịch thiên này khiến cho tu vi của bản thân tăng lên, ngược lại cũng là hợp tình hợp lý.
Cộng thêm một viên đá thần năm màu này tan vỡ, lực hỗn độn mạnh mẽ dung nhập trời đất. Được cơ duyên này, kết giới nâng cao là tự nhiên như vậy. Bây giờ đã có khoảng cách vạn dặm, tình thế khả quan...
Phục Linh thấy Lâm Nhất chỉ lo nhìn xung quanh không để ý tới ai thì không nhịn được hỏi:
- Có phải mặt đất ngàn dặm này đều là của lão thân không?
Lâm Nhất thu hồi ánh mắt đang nhìn xung quanh, theo tiếng nói nhìn lại, trả lời rất chắc chắn:
- Giống như ngươi mong muốn! Theo thời gian, nơi đây sẽ càng trống trải hơn!
Hắn ung dung nói lại có chút ít hào hùng:
- Nếu mấy vị đạo hữu không ngại thì làm người khai hoang, tham dự cùng Lâm mỗ, chứng kiến thiên địa nơi này từ tang thương biến đổi dần từng ngày đi!
Phục Linh không rõ ý của hắn, lẩm bẩm:
- Thế nào là người khai hoang?
Lâm Nhất vẫn chưa trả lời, mà khóe miệng nhếch lên, khẽ cười nói:
- Ừ! Các vị ở chung rất vui vẻ...
Hắn không nói gì nữa, ném lại một câu rồi xoay người không thấy bóng dáng.
Phục Linh hình như có lĩnh ngộ, nhìn về phía đám bốn người Bạch Nguyên Tử lớn tiếng mạng nói:
- Khai hoang bắt đầu từ đây! Mở động phủ cho lão thân, người làm xong trước sẽ được thưởng quyền sở hữu, đừng để cho người tới sau giành mất...