Vô Tiên - Chương 2646:
Không có dấu hiệu nào, một đường ánh sáng máu phá không lao ra.
Huyền Tiêu còn đang cẩn thận suy nghĩ lời nói của Lâm Nhất, bỗng nhiên phát hiện có sát cơ hạ xuống. Lão không khỏi vừa sợ vừa giận, quát:
- Ta là đế hoàng Chí Tôn, uy danh khắp Bát Hoang, ngươi là một tiểu bối, làm sao dám dùng đao búa về phía ta...
Nói cũng phải, một vị Ma hoàng Chí Tôn sớm đã thành một loại tượng trưng đỉnh phong của ma đạo. Một nhân vật cao cao tại thượng như vậy, một tồn tại như thần linh trong truyền thuyết vậy lại có uy thế một phương, trong thiên hạ ai dám không theo?
Mà tiếng hô chưa dứt, một trùy ảnh với ánh sáng máu lớn mười mấy trượng đã từ trên cao hạ xuống.
Trong sát cơ u ám vô tình này, khí thế hủy thiên diệt địa này thật sự quá quen thuộc. Không ngờ là Thất Ấn Hợp Nhất của Thiên Ma? Ha ha, ngươi muốn dựa vào cái này còn muốn đối phó với lão phu sao? Đúng là không biết tự lượng sức mình!
Huyền Tiêu giận dữ cười ngược, bóng dáng đang hư thực bỗng nhiên gấp rút lay động cũng đột nhiên tăng vọt, oán hận nói:
- Lại xem Thần Ma lực của lão phu...
Mới nói tới đó đã dừng lại, xung quanh hình như có thêm rất nhiều giam cầm khó có thể tránh thoát hay vượt qua, khiến cho cơ thể lão mới tăng vọt chợt dừng lại, lập tức biến trở về nguyên hình. Thời điểm lên xuống, không ngờ giãy giụa không được. Lão lập tức hoang mang thất thanh:
- Hãy khoan đã, lão phu truyền vị trí Ma Hoàng cho ngươi, vạn tín chúng ma tu cũng đều thuộc về ngươi...
Thần thông lợi hại nhất của ma tu không chỉ đơn giản là Thiên Ma Cửu Ấn, mà là sau khi Thiên Ma Cửu Ấn ma khí rót thể. Chỉ cần hai bên hợp nhất, liền có thân thể thần ma mạnh mẽ khó có thể chiến thắng. Lấy lực tàn hồn lại làm thế nào chống đỡ được thần thông nghịch thiên như vậy? Theo đà này, Huyền Tiêu vì bảo toàn tính mạng đã bất chấp tất cả! Nếu không phải không được, lão làm sao chịu nhường ra vị trí Ma Hoàng. tình cảnh này đã không do lão quyết định nữa.
- Ầm...
Ánh sáng máu đột nhiên rơi nhanh, bóng người bị nhốt ở cấm chế trong kết giới ảnh ầm ầm nổ tung. Tiếng la cuối cùng còn đang vang vọng, nhưng bóng người đã bị ánh sáng máu giống như cuồng phong mưa rào cắn nuốt, nghiền nát. Theo đó ánh sáng chớp hiện, năm màu chớp động, khí cơ hỗn loạn cơ quét ngang khắp nơi, kết giới mấy trăm dặm rung nhẹ lại giống như nghiêng trời lệch đất...
Sau khi Lâm Nhất ra tay xong liền lặng lẽ đứng yên.
Cho dù phủ ảnh cắn nuốt, Huyền Tiêu tan vỡ, lại tới một đường ánh sáng máu đột nhiên bay vào mi tâm của hắn, hắn vẫn hoàn toàn giống như không hề hay biết, dường như cảnh giết chóc ngay trước mắt không có liên quan gì với mình. Trong ánh mắt hắn lộ ra sự lạnh lùng vắng lặng, giống như đang quan sát câu chuyện điêu linh năm xưa, lại giống như phong cảnh biến mất, tồn tại vốn nên ở trong truyền thuyết!
Tuy nhiên, hắn vừa mới tiêu diệt không phải một tàn hồn đơn giản, mà là tự tay giết Ma hoàng Huyền Tiêu năm đó. Nếu như thả tiền bối cao nhân kia lại thế nào? Lão là đế hoàng tôn sư sẽ không khuất phục ở dưới bất kỳ người nào, lão có ngàn vạn chúng tín, một khi trở về Hồng Hoang chắc chắn sẽ mang đến gió tanh mưa máu! Mà bỏ qua lúc này, Lâm mỗ lại không còn cơ hội tốt nào khác. Cho nên, lão không thể không chết...
- Ầm...
Phủ ảnh với ánh sáng máu biến mất, tàn hồn hóa về hư không. Khí cơ sắc bén xung quanh vẫn chưa yên tĩnh, giữa không trung ầm ầm rơi xuống một tảng đá năm màu.
Nó chỉ còn lại có hơn mười trượng, hiển nhiên đã bị tiêu hao, mới rơi xuống đất lại "Ầm" một tiếng chia năm xẻ bảy, theo đó ánh sáng chớp hiện, đá vụn bắn ra trước mắt.
Lâm Nhất thu lại tâm thần, hơi ngạc nhiên.
Khối đá năm màu này là do Huyền Tiêu dùn mấy vạn năm cùng tâm huyết luyện hóa thành, trong đó ẩn chứa Âm Dương Ngũ Hành cùng với lực hỗn độn, chính là căn bản để lão kéo dài hơi tàn. Bây giờ hồn lão bị chôn vùi, đá thần lại không có chỗ dựa, cuối cùng hiện ra nguyên hình, tan vỡ hầu như không còn, trực tiếp biến thành hư vô!
Chỉ trong giây lát, đá vụn bụi bay tự nhiên không còn, nhưng ánh sáng năm màu chưa tiêu tan, ngược lại tràn ngập, nhộn nhạo trên không trung. Có lẽ là lực hỗn độn hay là lực thần hồn của Huyền Tiêu gây ra, kết giới xung quanh theo đó chậm rãi biến hóa, cũng kéo dài và mở rộng...
...
Bây giờ, Phục Linh rất an nhàn.
Đối với một cao nhân Động Thiên có kinh nghiệm mưa gió, nếu gặp vận rủi nhất định khó có thoát thân ngày, thích ứng trong mọi tình cảnh lại thành một lựa chọn bất đắc dĩ. Mà đối với một lão phụ nhân đã trải qua hoạn nạn, lúc tuổi già có người làm bạn, cũng xem như hồi tưởng lại năm tháng đã mất, nói vài câu về chuyện cũ là đủ rồi!
Kết quả là nàng ngồi ở trên gò núi cao nhìn xuống, một tay chống vào đầu gối, một tay chống má, mặc cho mái tóc bạc rối bời che khuất gương mặt đầy nếp nhăn, hai mắt hơi khép lại như ngủ mà không phải ngủ, thỉnh thoảng còn "Ừ" vài tiếng, cũng đánh giá:
- Bạch Nguyên Tử, ngươi tự nhiên trước sau từng có hơn mười đạo lữ, đúng là diễm phúc không cạn đâu! Mà song tu vẫn khiến cho người ta chán ghét chẳng lẽ thật sự có lạc thú. Nếu không ngại ngươi nói thử xem, lão thân sống đến ngày nay, vẫn có rất nhiều huyền diệu chưa từng biết đến...
Dưới gò núi, Bạch Nguyên Tử, Sử Bình Tử cùng với hai vị bạn đồng hành khác chia ra ngồi xung quanh, như mặt trăng được các sao vây quanh vậy. Mấy vị này đều là cao thủ Động Thiên trung kỳ, ở trong ma tu cũng coi như là người nổi danh có hi vọng. Cho dù là kiến thức rộng rãi, kinh nghiệm thâm hậu, lại tâm tính vững chắc cũng không chịu nổi ngày qua ngày nhìn lại quá khứ, cũng nhiều lần không ngừng nói lại những chuyện không chịu nổi trước kia. Hành hạ tâm cảnh như vậy, sống ngày tháng bất đắc dĩ như vậy, quả thực muốn ép người ta phát điên! Việc đã đến nước này, cũng chỉ có thể đau khổ chống đỡ tiếp. Nếu không ăn tát còn nhẹ, có lẽ còn có thể mất tính mạng!
Bạch Nguyên Tử ngẩng đầu liếc mắt rồi âm thầm lắc đầu với hai người xung quanh, hận không thể lập tức tát mình một tát. Nói gì không tốt, vì sao phải nhắc tới song tu? Vốn chẳng qua chỉ là tùy ý có lệ, ai có thể ngờ được một lão phụ nhân tự nhiên sẽ hăng hái dạt dào...
Không ai lên tiếng trả lời?
Phục Linh chậm rãi mở hai mắt ra, cũng giơ tay lên. Đời này dù sao cũng sẽ bị nhốt ở trong này không ra được, nhất định phải đem tìm hiểu rõ cuộc sống chưa từng trải qua. Không nói? Đòi đánh...
Bạch Nguyên Tử thấy thế vội nói:
- Trưởng lão hãy khoan đã, pháp môn song tu này là thuật âm dương, chú ý tới tình thú tự nhiên...
Vẻ mặt Phục Linh dịu xuống, lại khinh thường nói:
- Tình thú tự nhiên gì chứ, đơn giản chính là nam nữ giao cấu, cũng là phương pháp lấy tu vi dẫn dắt linh đài của mình, lão thân sớm đã nghe nói, chỉ là chưa từng nghiên cứu tu luyện mà thôi...
Vẻ mặt Bạch Nguyên Tử cứng đờ, không biết đối phó như thế nào. Lão nhân gia ngài đã biết, vậy hỏi nhiều làm gì?
Phục Linh nói tiếp:
- Lại miêu tả tỉnh cảnh lúc ngươi cùng đạo lữ song tu đi, lão thân muốn xác định một chút...